Rồi sẽ đến những buổi chiều vội vã
Nắng soi gương trên tán lá thu buồn
Mùa chải tóc rải gam màu nền nã
Cuối chân trời rụng một giọt trăng suông
Đêm bật khóc đăm chiêu rừng mắt lá
Ngàn vì sao sắp xếp đón linh hồn
Đường cong đại dương hoá thành xa lạ
Chỉ niềm thương đọng lại dấu môi hôn
Rồi có thể một ngày người đi lạc
Trên con đường hun hút bụi thời gian
Gió tìm gió giữa biển đời sóng hát
Mình hồi sinh trong điệu nhạc mây ngàn
Trái tim nhỏ nếu một hôm biến mất
Vách đá cằn thành phố ngộp cô đơn
Và anh hỡi trên chuyến tàu bí mật
Tình quyện sương giăng, quên hết giận hờn




