Chân nào ngủ lối son tươi
Sầu thơ dại đã đầy vơi một dòng
Bóng chiều đỏ một vườn không
Ngày ra nửa ngõ còn trông nuối về
Môi cười vết máu chưa se
Cành hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiền
Anh nằm nghe bước em lên
Ngoài song lá động trên thềm áo bay.
Trần Dạ Từ
Trần Dạ Từ




