MINH THẢO - Gin

16 Tháng Năm 201012:00 SA(Xem: 18183)
MINH THẢO - Gin

blank 




















Cô gái gửi message cho tôi vào một sáng tháng Năm nắng sớm, tin nhắn như cơn mưa trái mùa ướt át và khó chịụ Gin bảo, em sẽ chết.
...
Gin mất hút sau nửa năm trời nhốt mình trong căn nhà gỗ trên đồi, không internet, không điện thoại; chỉ có cô với những cơn gió hối hả lùa qua khung cửa sổ sắp sửa bung ra. Mỗi tuần một lần cô đi bộ xuống cái chợ nhỏ dưới thị trấn, cười khẽ với những bà già bán rau quả, mua vài thứ đồ tiêu dùng cần thiết và thức ăn cho một tuần. Thỉnh thoảng cô cũng có ghé chân vào một quán rượu xập xệ, ngồi xuống bên cái bàn con con uống cạn đúng một bát rượu nếp hoặc mua một vò rượu nhỏ mang về; và cũng chọn lấy vài khúc vải hoa ở sạp đồ mụ béo gần đó.

Ở nhà, cô nuôi một con mèo mướp nhỏ tật nguyền nhặt được cạnh gốc sồi. Cô nói chuyện với nó hằng đêm sau một ngày dài ngồi may những cái váy và nấu ăn qua loa, những câu chuyện vấp váp vào nhau.

Cô có một đời sống thanh thản ở khung cảnh ấy. Và tương đối tách biệt.

Nhưng rồi Gin chọn quay lại cái đô thị phồn hoa tên Sant, quay lại một nửa kia của mình. Một nửa ấy, theo tôi nghĩ, lẳng lơ, ích kỉ và phừng phực khao khát. Có những người chờ cô ở Sant: gã trai 18 ngây ngô, vài thằng đàn ông nghiện rượu và ít lão nhà giàu mê mệt những đường cong ma mị trên thể xác cô.

Dẫu sao, đời cô là ở đấy.
...

Hẳn tôi thật vô duyên khi cho rằng đáng lẽ cô phải đến với thần chết sớm hơn rất nhiều so với thời điểm cô thông báo. Tôi nhìn ra cái chết chậm ấy trước cả khi cô biến mất, tức là vào khoảng thời gian cô còn là người bình thường- nói cười huyên thuyên ở Sant.

Cuộc nói chuyện qua điện thoại cuối cùng giữa tôi và cô diễn ra tự nhiên và bình thản hết mức có thể. Hồ chỉ như cuộc chia tay trước khi cô đi xa một vài ngày ngắn ngủi.

- Em NÊN chết nhỉ. Em không thể nào quay trở lại căn nhà trên đồi ấy. Em cũng không yêu Sant nữa. Em không còn chốn để ngủ một giấc yên lành với con mèo nhỏ tật nguyền thích cọ đầu vào má em nằm cạnh. Em vứt nó xuống suối rồi Shar ơi.

- Ừm. Tốt thôi. Chị sẽ mang em về cho mẹ em.

- Không, em muốn hoà mình vào chính con suối đó. Và em cũng muốn xin lỗi chị, Shar ạ.

- Ừ.

Tôi không hoảng, cũng không buồn thương cho cô dù chỉ một khoảnh khắc. Tôi cười vì cuối cùng cô cũng chọn sống thật. Dẫu sao tôi đã từng khóc một trận thật to thật dài đưa tiễn Gin từ rất lâu trước kia, lúc mà tôi đinh ninh rằng cô đã chết thực sự khi mà cô vẫn sống sờ sờ.
...
Người ta báo cho tôi cái chết của em ngay sáng hôm sau ngày tháng Năm ấy, theo số điện thoại em viết trong mẩu giấy duy nhất để lại. Cả ngày hôm ấy tôi chỉ bận tâm mỗi một việc là sẽ báo tin cho mẹ em với thái độ như thế nào và sẽ giải thích với bà những gì. Nhưng rốt cuộc tôi chỉ viết cho bà một bức thư ngắn cũn cỡn:"Gin mất sáng nay, ở ngọn đồi cách Sant tầm 500 dặm. Cháu rất tiếc. Cháu sẽ lo việc hoả táng chôn cất. Cô giữ sức khoẻ.". Tôi ra bưu điện gần nhất gửi bức thư ấy, ngần ngừ một lúc tôi quyết định gửi cả cho bà tấm áo len tôi đan cho Gin vào Noel năm ngoái. Tôi cười nhạt, người đàn bà ấy đã mộng du mải miết suốt quãng đời thanh xuân lẫn khi có Gin.

Xong xuôi việc hoả thiêu, tôi mang em đến nhà thờ và nhờ Cha đọc giúp vài câu kinh bao dung. Ngay sau đó tôi mang em đến con suối nhỏ ấy, tôi còn thấy cả một vài sợi lông mèo vướng lại trên đá. Ban đầu tôi định trút cả bình, nhưng lại muốn rắc từng nắm hơn. Tôi thích nhìn tro cốt em lả tả bay, như cô gái gió ngày nào ngả nghiêng niềm kiêu hãnh. Bất thình lình tôi nắm phải một mẩu xương nhỏ chưa cháy vụn thành tro. Và tôi cười, rồi tôi khóc. Khóc rống lên như một đứa trẻ nhớ mẹ nó.

Tôi ra về, tìm mua một con dao nhỏ thực sắc nhọn. Đương nhiên, không phải để tự sát rồi. Tôi dùng nó gọt mẩu xương ấy thành hình giọt nước. Bạn hẳn sẽ nghĩ giọt máu thì đúng hơn. Không, nước chứ. Em của tôi tinh trong và dịu mát như thế.

Mẩu xương hình giọt nước ấy tôi dùng làm mặt dây đeo dù trông nó thật kì dị với mọi người. " Em gái, tôi cho em một giấc yên lành đấy, nương nhờ vào giấc ngủ của tôi, em vậy."
...
Một buổi sáng thả bộ dọc con đường hai bên là những ngọn núi xanh mướt lá cây và lốm đốm hoa dại vàng, tôi bắt gặp một cô gái giống hệt em, váy hoa căng phồng trong gió. Tôi đi nhanh hơn để bắt kịp cô ta, nhưng sau khi trông rõ được gương mặt ấy tôi lại muốn cười thật to và thở phào nhẹ nhõm, rằng làm gì có một em thứ hai. Những đường nét của cô ta giống em đến từng chi tiết nhỏ: viền môi, cái nốt ruồi trên má phải, ngón tay cái hơi dị dạng. Duy chỉ có sự biểu cảm trên gương mặt là không phải em. Nó vẫn người, nhưng một- kiểu người- rất- không- người, kiểu người không- phải- em.

Tôi cúi nhìn Giọt Nước và yên tâm rằng nó vẫn ở đó, kề cận cơ thể mình. 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
23 Tháng Năm 20189:17 SA(Xem: 36)
Thơ của 2 tác giả Hồ Thanh Nhã và Trần Thoại Nguyên
22 Tháng Năm 20189:17 SA(Xem: 103)
Thơ của Trần Hoàng Vy và Huỳnh Sơn Vũ
21 Tháng Năm 20189:30 SA(Xem: 191)
Thơ Nhật Quang, Thái Bảo-Dương Đ ỳnh, Khét
19 Tháng Năm 20189:25 SA(Xem: 80)
Thơ Nguyễn An Bình, Đặng Xuân Xuyến
16 Tháng Năm 20189:23 SA(Xem: 68)
Ở dưới này là cuộc chiến để sống/ Là tranh giành từng xăng-ti hơn thua/ Người ta trút lên đầu cơn sóng gió
15 Tháng Năm 201812:23 CH(Xem: 93)
Từ sang năm cứ mỗi lần đón Tết/ Chắc chẳng còn gì…/ Gợi nhớ một người xưa!
14 Tháng Năm 20189:15 SA(Xem: 113)
Ngày xưa tôi sống vui êm/ Trong khu làng nhỏ kề bên sông đào/ Chị tôi giặt lụa cầu ao
12 Tháng Năm 20189:22 SA(Xem: 263)
Thơ của tác giả Quảng Tánh Trần Cầm, Lê Phương Châu và Tàn Chiến Cuộc
11 Tháng Năm 201811:48 SA(Xem: 113)
Có khi, mùa hè đến trong chớm chiều,/ cơn giông
10 Tháng Năm 201810:46 SA(Xem: 156)
Tôi muốn vớt mấy ngữ ngôn vừa rụng, phía đầm lầy đầy đêm, vấy một vạt bùn, vần thơ chết ngạt.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 64)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 103)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
(Xem: 119)
Thời đại ngày nay là thời đại của ba dòng thác cách mạng. Từ châu Á, châu Phi đến châu Mỹ la-tinh đang sôi sục tiến lên chủ nghĩa xã hội. Cái dạ dày bỏ qua mọi xu thế tất yếu này mà đòi được ăn đủ… "
(Xem: 148)
.Khi đọc tới dòng chữ cuối cùng của tác phẩm, được tác giả đặt tên là 'Hồi kết không có hậu', tôi chợt nhận ra 9 truyện ngắn trước đó, sự thực chính là 9… 'hồi' chứ không phải 9 truyện ngắn mà, 'hồi' nào cũng là 'hồi kết không…có hậu!'.
(Xem: 222)
Gấp lại tập “Ký” dầy 200 trang của họ Đinh, tôi cũng thấy tôi muốn ngỏ lời cảm ơn tác giả.
(Xem: 11708)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 926)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5755)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1288)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9836)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 79)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 233)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 19997)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14872)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12383)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15535)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13673)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12159)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10197)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9474)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9561)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8796)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8423)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9532)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14818)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21060)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 26990)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18454)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19567)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23835)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21469)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17950)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,814,755