Mỗi Lần Du Tử Lê Xuất Hiện, Tôi Thắp Một Nén Nhang Cho Hạnh

02 Tháng Bảy 201012:00 SA(Xem: 2531)
Mỗi Lần Du Tử Lê Xuất Hiện, Tôi Thắp Một Nén Nhang Cho Hạnh

- Hạnh! Mày đang ở đâu? Hôm nay Du Tử Lê lại xuất hiện đấy!

- Thế nào?

- Mail. Chàng muốn tao viết gì đó về chàng.

- Mày đủ ca-líp sao?

- Tất nhiên là không.

- Mày có kỷ niệm với ổng sao?

- Không có bao nhiêu, ngoài chuyện dính dáng đến mày, cho tao nói không?

- Tao thì ăn nhập gì đến văn chương!

- Ơ, cái con này, thế mày tưởng văn chương là gì?

- Nhưng tao không liên quan gì đến oâng ấy cả!

- Có chứ!

- Gì?

- Mày quên rồi!

***

Chiều tà. Hai đứa con gái rê chân trong sân trường của những ngày cuối năm học chẳng còn bao bóng người, của lá bồ đề lướt mướt nước mưa, của cát nặng im lìm trong hố chuyền, của bóng xìu lặng lẽ trong góc lưới, của thư viện vốn tăm tối giờ tắt hẳn ánh nê-ông nguội, của những băng ghế đá nối nhau trống không, của bãi xe chỉ còn loe ngoe dăm ba chiếc. Giữa không khí buồn buồn, văng vắng, lành lạnh, nằng nặng, tôi tối, tương phản với sức sống đôi mươi ấy, tôi choàng tay qua eo Hạnh ủy mị: “Lạnh quá!”, và kinh ngạc bị Hạnh hất ra chứ không để yên hay ôm lại như nhiều lần. Ngỡ ngàng nhìn. Hạnh đỏ mặt. Trước ánh mắt tôi gắt gao truy đuổi, Hạnh lí nhí thú tội:

- Tao cho Nó rồi.

- Cái gì?

- Ờ, tại vì...

- Tại vì cái gì? Tại vì cái gì chứ!

- Thơ.

Hạnh cho đứt nó của Hạnh chỉ vì mấy câu thơ. Nó đi theo xin Hạnh bốn năm trời ròng rã bằng bao nhiêu của đút lót nặng ký, bao gồm hoa phượng vĩ hái tì tì từ chùm nở trước mùa chưa kịp chín đỏ, tháng tư, đến chùm muộn hiếm sau mùa dẫu nẫu nuột vẫn gượng nương níu, tháng chạp. Cao hứng, nó bán mạng, leo tít cành cao nhất cây, hái cho bằng được hoa đầu ngọn, mặt đã xanh lè vì sợ, miệng vẫn bai bải: Forget Me Not!

Còn nữa làm chi, những bài giải toán, lý, hoá hắc búa, nó chép tay chi li mực xanh mực đỏ, gạch đít, xuống hàng, mũi tên, ngoặc đơn, ngoặc kép. Và, trái vải thiều to nhất chùm má nó chừa cho thằng con trai út, viên kẹo chocolat Mon Chéri bọc rượu chị nó gửi về từ Pháp chia đều cho cả nhà mỗi người đúng một viên, nó phóng ngay lên hông-đa, đêm hôm khuya khoắt còn cố giựt chuông cửa, kéo Hạnh ra, bắt nhắm mắt để chính tay nó lột lớp giấy bọc, bắt mở miệng để nó đút nguyên viên vào, bắt ngậm miệng cho nó nhìn Hạnh sung sướng, và biết bao dịch vụ lớn nhỏ khác... Tất cả đều xôi hỏng bỏng không. Bây giờ, hỡi ôi, thơ gì? Thơ gì thế hả? Tôi cong cớn. Giận Hạnh phản bội lời hứa danh dự treo giá ngàn vàng ít nhất cho tới ngày ra trường, nhưng, lạ thay, tôi thuộc lòng ngay mấy câu thơ lựu đạn mà chẳng cần phải nghe đọc lại lần thứ hai. Cơn giận tôi chưa kịp nguôi ngoai thì Hạnh đột ngột hôn mê vô căn cớ, một buổi chiều, ngay trên chỗ Hạnh vẫn đêm đêm trở mình những giấc mơ con gái. Những giấc mơ mà Hạnh đã tin cẩn kể cho tôi nghe, không bỏ qua mấy điều “kỳ quá.”Máu thịt tôi vẫn xôn xao khó tả cùng loài chim bói cá trên cọc nhọn trăm năm, chưa kịp thành thật khai báo với Hạnh rằng chính tôi cũng đứ đừ đư dù chỉ nghe đọc lại từ miệng một đứa con gái, huống hồ chi Hạnh, thì Hạnh đã vội vã nhắm mắt, một buổi sáng, trước khi tôi kịp vào gặp, trên chiếc giường drap ố, bệnh viện Chợ Quán.

Mười hai năm sau, tôi gặp tác giả bài thơ mà ngày ấy, tôi cứ tưởng của ịnóỂ làm cho Hạnh, nên ghen tỵ, sao Hạnh được thằng con trai yêu mình làm thơ ngầu thế! Thời ấy, tôi chỉ nhận được những câu chán ốm người, kiểu “Lưu là luyến / Niệm là vương / Niệm - Lưu hai chữ vấn vương trong lòng”. Ốm người.

***

- Ê nhỏ, mai tao gặp thủ phạm nụ hôn đầu đời của mày.

- Khanh? Nó đến Paris sao?

- Không phải Khanh. Nó cũng chỉ là nạn nhân thôi. Thủ

phạm là nhà thơ kia. - A! Đừng bao giờ em hỏi vì sao ta yêu nhau!

- Đúng rồi!

- Ổng... sao ta?

- Mai mới gặp.

- Chắc dễ sợ lắm.

- Vì sao môi anh nóng, vì sao tay anh lạnh, vì sao thân anh run, vì sao chân không vững, vì sao và vì sao... Trời ơi!

- Ủa, đâu có hai chữ trời ơi chỗ đó!

- Hai chữ đó của tao chêm vô.

- Sao mày thêm tầm bậy làm hỏng thơ người ta!

- Mày ngu quá, làm thơ, làm nhạc, làm bếp, hay làm... bất cứ cái gì chính là cất lên một tiếng ơi. Cái tiếng ơi đó được ới lại bằng hai chữ Trời Ơi là đủ hết đời rồi đó. Đủ, hết một đời. Hiểu chưa, nhỏ?

***

- Sao, ổng sao? Nói đi! Kể tao nghe đi!

- Ổng hả? Thế này này: ... /... /... ,,-... , ... / ? ! /... ,... ,... -

... , ... /... /... /... ////... ?. ?...?!!!!!!!!!!!!!!!!!!.../

- ( )

Ngắt im lặng rất dài của Hạnh, tôi hỏi:

- Sao mày buồn vậy?

- Phải chi hồi đó người phà thơ vào cổ tao không phải là thằng Khanh!

- Chứ mày muốn thằng nào?

- Còn hỏi!

- Trời! Mày điên! Là ổng hả, mày chết liền chứ ở đó mà

được yên thân như với thằng Khanh. - Nhưng tao chết rồi! Lạnh ngắt mười mấy năm rồi! Mấy con vi trùng khốn nạn nó đã chui vào cắn nát bét màng não tao! Mày tính coi, chết vì một người viết những lời máu lửa (cho mình, hay không định viết cho mình nhưng mình cứ cho là người ấy viết cho riêng mình đi, để mặc sức hồn nhiên hưởng phúc) có sướng hơn chết vào tay lũ vi trùng lãng quẻ kia không? Tôi thắp thêm một nén hương cho Hạnh sau câu nói ấy.

***

Nhà thơ thủ phạm, Như vậy đó. Rủ rỉ rù rì đàn bà con gái chúng tôi với nhau có ông, và thơ ông - tất nhiên - làm đề tài, lập đi lập lại, bao nhiêu lần vẫn rộn rã như bánh kẹo ấu thời, mê hăng như gái trai mới lớn, ngay cả, khi Hạnh của tôi đã ra người thiên cổ. Tôi nói, ngay cả khi Hạnh của tôi đã ra người thiên cổ, bởi vì, đúng thế, cho tới bây giờ, hai đứa tôi vẫn tiếp tục trò chuyện với nhau. Ví dụ một đối thoại:

- Bài thơ ấy còn một đoạn nữa, khắn vào tao.

- ?

- Hãy cho anh được thở
Bằng ngực em rủ buồn
Hãy cho anh được ôm
Em, ngang bằng nỗi chết

- Sao bây giờ mày mới đọc tao nghe đoạn này?

- Vì sau khi chết rồi, tao mới biết có đoạn thơ này. Hồi thằng Khanh đọc để tán tỉnh tao thì nó cũng không biết hoặc đã cố tình bỏ hẳn đi.

- Chết rồi mới biết có đoạn thơ này là thế nào?

- Thoát trần rồi, nhìn được thấu đáo. Chết có cái sướng

ấy. Khi nào chết, mày sẽ biết. Mày sẽ thấy được những gì mày hằng khát khao thấu hiểu. Ví dụ như là, đáy tim người. Mày sẽ thấy những gì không thể nào thấu thị bằng mắt thịt.

- Chết sướng vậy sao?

- Ờ, sướng vậy đó.

- Vậy tao cũng muốn chết.

- !

- Để nhìn đáy tim Người.

- Hi hi... chưa được.

- Tại sao?

- Chưa tới giờ của mày.

- Có người xếp giờ cho mình chết hả?

- Đúng vậy.

- Vậy tao muốn đổi giờ. Tao phản đối chuyện người khác

sắp đặt tao giờ này giờ nọ. - Thôi đi, bồ ơi, đừng có tưng.

- Tao nói thật. Muốn nhìn thấy quá, ngay bây giờ, đáy tim Người.

- Con điên này! Không biết thú đợi chờ là gì hay sao? Bộ muốn chết là chết ngang xương hả? Trở về vị trí đi! Không được đốt giai đoạn. Không được chen lấn. Sống trật tự, chết cũng phải trật tự.

Mắng tôi xa xả oang oang không chưa đủ, Hạnh sai khiến con Migraine đến đấm thùi thụi vào mặt, vào đầu tôi suốt mấy ngày liền, cho chừa cái tật Đi Vội Về Sau (*). Nhà thơ thủ phạm, bây giờ tự xưng cậu học trò trên sáu mươi tuổi đang chờ giờ điểm danh cuối cùng, ông biết không, bạn tôi, Nguyễn Mỹ Hạnh, xinh đẹp lắm. Hoa khôi trường Sư Phạm thuở ấy. Nhưng, xinh cái mắt, đẹp cái môi không thôi, hẳn đã chẳng đủ để ra đời một bài hát chưa được Tùng Giang công bố làm cho riêng Hạnh khi sinh thời, và một bài tùy bút Trịnh Công Sơn khóc Hạnh trên mặt báo khi xa đời. Từ Hạnh toát ra thứ hương sắc mãnh liệt, thể như biết trước sẽ đoản mệnh nên ngày còn, phát tán tận cùng.

Nếu như Hạnh và ông gặp gỡ nhau ở đời này, tôi tin sẽ có, ít nhất, một bài thơ khủng khiếp để thêm vào kho tàng của Lê, đồ sộ, giàu tình, vẫn sẽ không bao giờ là đủ, ít nhất là cho ông, và cho Hạnh.

Ngày ông đến Paris, lúc ông tươi cười nắm bàn tay tôi trong hành lang trước khi chúng ta bước vào bên trong thính phòng, ông không để ý, tôi đã làm một hành vi kỳ khôi. Hạnh đứng sát bên tôi, nhìn ông không chớp mắt, và tôi có quay qua nói vội với bạn tôi một câu. Tôi nói:

- Tao có duyên hơn mày.

Paris, thêm một nén hương cho Hạnh, tháng 12.2006

Mạch Nha

(*) Đi Vội Về Sau: chữ của Phạm Duy

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
22 Tháng Mười Một 2017(Xem: 4515)
01 Tháng Tám 2017(Xem: 8615)
27 Tháng Chín 2016(Xem: 2780)
19 Tháng Sáu 2016(Xem: 6868)
16 Tháng Năm 2016(Xem: 8366)
07 Tháng Năm 2016(Xem: 4950)
10 Tháng Tư 2016(Xem: 5717)
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 56)
Trần Quốc Bảo đã rất sớm, có trong máu huyết cái tinh thần ghi công và, bày tỏ cụ thể lòng biết ơn những văn nghệ sĩ
(Xem: 197)
Bây giờ, trại đảo buồn chỉ còn trong trí nhớ rụng rơi, mờ nhạt…
(Xem: 204)
Dường như thảm kịch đất nước, lẽ sống / chết đã khiến Trần có một trái tim lớn hơn tuổi thật của mình, rất nhiều.
(Xem: 208)
Tôi cho Đinh Trường Chinh đã rất tinh tế khi ghi nhận rằng, đôi khi “sự thân thiết có thể đến từ những thứ nhỏ nhặt…”
(Xem: 190)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 235)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11864)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1220)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5928)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1471)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 200)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 350)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20113)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14988)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12509)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15707)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13823)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12297)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10306)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9576)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9684)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8905)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8515)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9648)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14920)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21238)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27094)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18575)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19670)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23931)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21607)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18062)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,859,948