NGUYỄN TƯỜNG LINH - Du Tử Lê và thơ Du Tử Lê trong cảm nghĩ của tôi

28 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 6629)
NGUYỄN TƯỜNG LINH - Du Tử Lê và thơ Du Tử Lê trong cảm nghĩ của tôi

Cuộc đời, dù hiếm hoi, cũng thường bao gồm những chuỗi tình cờ đáng yêu mà mọi người trong chúng ta ai cũng có lần gặp gỡ, chia tay dù chỉ để luyến tiếc hay lãng quên. Đối với tôi, được gặp gỡ và sống chung với anh Du Tử Lê vài ngày dưới một mái nhà, quả là một trong những mối tình cờ đáng yêu nhất của đời sống, vốn có quá nhiều cái “đáng ghét” của tôi.

Trở về nhà sau cuộc đi săn cuối tuần với gia đình ở một nơi khá hẻo lánh, với sự mệt mỏi khác thường và những nỗi buồn vu vơ, những suy nghĩ nửa vời... tôi được Út (cậu bé đang ở chung với tôi) cho hay “nhà mình hôm nay có hai người khách lạ.” “Ai vậy?” “Em không biết, nhưng hình như đó là nhà thơ Du Tử Lê và nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm.” “Vậy hả.” Tôi trả lời ơ hờ vì cơn sốt đang dâng lên trong người tôi và cả trong trái tim tôi. Trong cuộc sống của tôi -tôi nhớ đến Freud, đến cảm giác thuần vật chất đã đưa ông lên đỉnh cao danh vọng và ngậm ngùi với những giọt nước mắt cô đơn, đầy cảm tính của loài thú không biết sử dụng ngôn ngữ của loài người để nói lên dù chỉ vài chữ..., chẳng hạn “xin tha thứ.” Và như thế, tôi đã mang nỗi day dứt đó vào giấc ngủ thật nồng ấm: 39 độ C trong cơn sốt.

Dù sống chung dưới mái nhà trong cương vị chủ khách, tôi vẫn tránh gặp mặt những người khách trọ của tôi, dù tôi biết họ đã tới từ những nơi chốn “nhân gian không thể hiểu”, hay những nơi chốn chỉ có “tình yêu và trời mưa tháng sáu”, lý do: tôi muốn chạy trốn chính mình. Ước mơ thầm kín của tôi là được sống hoàn toàn cho nghệ thuật. Nhưng cái giá phải trả cho ước mơ đó làm tôi chùn bước. Nợ gia đình, học vấn, sự nghiệp, lý tưởng... đã “thực dân” miếng đất” nghệ thuật trong hồn tôi và tư bản hóa thân phận của tôi, trên đơn vị tiền bạc. Dù vẫn làm thơ, viết truyện trong một vài phút rảnh rỗi hay ngay cả lúc cắt đồ, giao đồ, kiểm đồ, đếm tiền hay ngồi trong lớp học. Tôi có cảm tưởng mình chỉ làm được nghệ thuật những lúc đang ở trong tù mà được thả ra ngoài để làm vệ sinh cá nhân. Vì thế sống ray rứt giữa hai sự lựa chọn đó: nghệ thuật và:

Hỏi Chúa đi rồi em sẽ hay
Tôi buồn như phố cũ như tay
Bàn chân từng ngón ngưng không thở
Lạc mất đường đi - tạnh dấu bày.”

Chúa đã rời khỏi trần gian hiu quạnh này gần 2000 năm. Phật còn ra đi sớm hơn nữa. Nhưng nếu cả thế giới ngừng một giây phút nào đó thật yên lặng, chỉ có những lời vang vọng trong thánh đường, những lời tụng niệm trong cửa Phật. Nhân gian sẽ nghe được lời mặc khải của đấng Cứu Rỗi “Chúa ở cùng con.” Hay chúng sinh sẽ nghe tự lòng mình lời nói của Đấng Từ Bi “Phật tại tâm.” Và hòa bình, hạnh phúc ở đâu nhỉ? Nó sẽ là từ chốn “Nhân gian không thể hiểu.” đến cư ngụ ở chốn “Nhân gian vừa mới hiểu.”

Ngồi bên cạnh anh Du Tử Lê trong đêm đó, lần đầu tiên tôi thấy mình nhỏ nhoi, hèn nhát. Các bạn ngồi chung bàn đều là sinh viên, những người hoạt động văn hóa, xã hội với câu chuyện nghề nghiệp, học vấn thường xảy ra với tuổi trẻ hải ngoại. Tôi đã lấy hết can đảm với chính mình để tự giới thiệu với anh Lê, mình là người đang sống chung với anh ấy dưới một mái nhà (anh Mùa Xuân Như Ý không đề cập với tôi khi gửi anh Lê đến ở và vì tôi cố ý tránh mặt). Ví như một cái mụt nhọt vừa vỡ tung sau thời gian mung mủ, ví như một đứa con hoang trở về nhà trong Thánh Kinh hay tệ hơn trong tác phẩm “Hoàng Tử Bé” của S.Exupery, tôi chấp nhận mở rộng hồn mình ra (cho chính tôi) một cách trọn vẹn, để viết tặng anh Du Tử Lê bốn câu thơ cay đắng nhất tôi đã làm, an ủi nhất khi nhớ đến, trên con đường đi qua trần gian, mà anh Du Tử Lê đã có một nghĩa cử đáng kính khi đọc trước khán giả bài thơ tôi muốn chỉ để dành riêng tặng cho anh và cho riêng những ước mơ thường vụn vỡ trước khi tôi mơ ước.

“Lên non quẫy mộng tặng đời
Mộng oằn vai gánh chẳng lời than van
Thế nhưng nhân thế phũ phàng
Đưa tay đập mộng điêu tàn người ơi...

Bên cạnh những khuôn mặt thân quen, nhiều khuôn mặt vừa biết, có cả vóc dáng thiên thần trong góc nhỏ riêng tôi, lần đầu tiên tôi suy nghĩ đến một định lý đảo “con người càng nhỏ càng vĩ đại.” Và dù rất ốm, tôi cũng vẫn muốn hơn anh Du Tử Lê trong ý nghĩ hạnh phúc là chia xẻ thịt da cho kẻ khác.

Tối hôm ấy, tôi đã quên đi bao nhiêu chuyện tôi muốn làm, nên làm, phải làm, quên đi tất cả dù là những chuyện tôi đang cố tập quên, một đời sống vật chất, tôi chọn cái sau với lời tự dối, sau khi giàu, sau khi thành công trong đời mình, sẽ quay về sống với nghệ thuật cũng đâu có muộn. Tôi lầm và nhờ gặp nhà thơ Du Tử Lê tới mới biết cái lầm của mình: chạy trốn chính mình là một điều dại dột, nếu không muốn nói là điều dại dột nhất trên đời.

Đêm tham dự buổi ra mắt tập thơ của anh Du Tử Lê và băng nhạc của anh Hoàng Thanh Tâm, tôi chỉ đi vì lý do duy nhất: được nhìn thấy sinh hoạt văn nghệ tại Melbourne. Nhưng chính bầu không khí yêu thương, cởi mở, gặp những bạn bè cũ, lối tổ chức và những người điều khiển chương trình đã hội nhập hoàn toàn thay vì hội nhập vừa phải. Dáng gầy của anh Du Tử Lê gợi lên nỗi xót xa trong tâm hồn nhậy cảm của tôi để nhớ đến một câu thơ của ai đó:

“Tôi là con chim
Đến từ xứ lạ
Ngứa cổ hát chơi...”

Phải con chim chỉ cất tiếng hát vì nó có tiếng hót chứ không phải vì có một người nào đó đang lắng tai nghe nó hót. Thi sĩ cũng vậy, họ làm thơ vì muốn mượn ngôn ngữ của trần gian để nói lên những lời thì thầm, nhỏ nhẹ nhất mà họ cảm nhận được trong chính tâm hồn họ, không phải để được lắng nghe, thông cảm mà, trước hết là để tự thông cảm và tự tâm sự với tâm sự của mình. Ai bảo rằng thế giới hiện tại có hơn ba tỷ người, ai bảo rằng dù khoa học có tiến tới đâu cũng sẽ không vói được vì sao xa nhất trong vũ trụ. Có ai bảo rằng ngôn ngữ là mầm tội ác của kiếp nhân sinh? Chỉ riêng thi sĩ họ đã lựa chọn một chỗ đứng riêng biệt ở nhân gian, ba tỷ người mà hồn vẫn cảm thấy quạnh hiu, cô đơn tuyệt đối. Chỗ đứng mà nhân gian có thể nhìn thấy nhưng “không thể nào hiểu được.” Và những vì tinh tú trên trời đã ở trong lòng thi sĩ khi những nhà phi hành vũ trụ vẫn hoài mong đặt chân đến “ta muốn bán sao đi để tặng người” (1), ngôn ngữ đó, lời thì thầm đó phải chăng là mầm mống của tội ác, hay chỉ là những tiếng vọng dễ thương dù lạnh buốt lòng người nhưng vẫn có khả năng tẩy xóa phần nào những hôi hám, bẩn thỉu của trần gian này bằng “những giọt mưa tháng sáu”.

Đêm hôm ấy, tôi đã trải hồn mình ra một cách không e thẹn, làm dáng để được nghe bản nhạc mà tôi thích “Tháng sáu trời mưa” và ru hồn mình trong lời thơ của anh Du Tử Lê.

Mối tình, tôi đã quên: một con người... Ngay cả lời trách móc nhỏ nhẹ “quên sinh nhật em rồi hả?” tôi cũng chẳng còn nhớ khi vừa thoáng qua tai. Tình yêu, sự chung thủy... có thể nào... ngay cả hạnh phúc, chỉ trong nghệ thuật, còn tất cả đều là giả dối.

“Trên tay Chúa dấu đinh ngài bị đóng
Cuối đời tôi than củi đã thành tro
Em chẻ nhỏ khối tình tôi lỡ gửi
Nhóm nổi không một ngọn lửa oan cừu.”

(Thơ DTL.)

Sự thật vẫn là sự thật, tôi say đêm đó, ở một chỗ mà tôi muốn mình sẽ không bao giờ say dù dưới mắt bất cứ một kẻ nào. Say thơ, say nhạc, say rượu và trên hết những cái say đó, tôi bỗng thèm say “đời”. Lý tưởng hả? Sự nghiệp hả? Phú quý vinh hoa hả? Chỉ có ở chỗ “nhân gian không thể nào hiểu được.” Chỉ còn lại mình tôi lẻ loi, hèn nhát, nhưng làm cao, anh hùng mà khí đoản... Tôi đã nhìn trọn vẹn chính tôi trong bốn câu thơ của anh Du Tử Lê:

“Tọa thiền mỗi tối tâm chao đảo
Trí quẩn hồn quanh - những ngổn ngang
Người về Thiên Trúc ta luân lạc
Ngay giữa trần gian tựa cõi âm.”

Khi trở về nhà tối hôm đó, tôi đã gặp anh Du Tử Lê và Hoàng Thanh Tâm để “tỏ tình” bằng những ngôn ngữ của những kẻ sống ở nơi “nhân gian không thể hiểu được.” Và, thở bằng hơi thở của những “giọt mưa tháng sáu.” Hạnh phúc thật tầm thường và đôi khi rất bình thường trong tầm tay với, và thế nhân đôi lúc chỉ thu gọn trong tâm hồn của một vài tâm hồn tri kỷ. Tôi có mơ không đêm nay:

“Tôi trở lại nhìn khóm hồng đã héo
Hỏi này cây bông giấy có thương đời
Sương với gió biết còn ai thăm hỏi
Tôi xong rồi một chiếc lá rơi.”

(Thơ Du Tử Lê)

Trọn ngày thứ bảy tôi đi chơi vu vơ với anh Du Tử Lê với lời yêu cầu thật ngắn “đưa anh đi chỗ nào thật vắng - bãi biển hay bờ sông chẳng hạn.” Gió. Sóng biển. Những con chim hải âu thật dễ thương phải chăng cũng chưa đủ sức giữ chân những kẻ luôn luôn có dáng điệu của một người “sắp đi xa” -nhưng luôn luôn mong ước hạnh phúc sẽ ở lại những nơi chốn họ đã đi qua. Với những con người họ đã gặp: bạn lẫn thù, thân lẫn sơ, gặp trên đường phố hay trong nhà thờ. Họ mơ ước gì hơn là được chứa đầy buồn khổ, không những chỉ của nhân gian, mà của cả địa ngục trong hành trang hôm nay và cho tất cả đời sau:

“Tôi tầm gửi trên nỗi sầu nhân thế
Trái cây nào em hái được không vui
Giây tội lỗi quấn quanh cành địa ngục
Thăm thẳm em, đầy nỗi niềm tôi.”

(Thơ Du Tử Lê)

Giọt đắng của cà phê, khói cay của thuốc lá và những hình tượng di động chung quanh hai pho tượng. Sóng biển đang đùa bỡn, trên những bến bờ đầy dấu chân người đi qua, dấu chân của những kẻ tội đồ. Gió biển đang gào thét, thay cho tiếng nói nhân gian vào hư vô. Tội nghiệp cho sóng biển trẻ con, tội nghiệp cho gió biển già nua và, càng tội nghiệp hơn nữa cho những pho tượng người trong một giây phút nào đó đã quên đi tuổi tác của mình, thân vĩnh viễn bị nhốt trong không gian, hồn nhiên thu trôi trên đôi cánh thời gian: “Ở chỗ nhân gian không thể hiểu.” Nhưng phải chăng ở chính nơi chốn đó, sự cảm thông đã trở thành hơi thở thứ hai của buồng phổi nhân gian?

Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Tôi biết người mang một nỗi buồn
Biết ta cuối kiếp tim còn lạnh
Cùng nỗi sầu bay đầy hư không.”

Một trong những điểm vĩ đại nhất của nghệ sĩ là họ luôn luôn sống thành thật với chính mình, thành thật đến nỗi thế nhân đôi lúc cho là họ lập dị, viễn mơ, nhưng phải chăng một trong những sự dại khờ nhất của thế nhân là cố gắng để trở thành một kẻ khác. Phải chăng “vong thân” là một hiện tượng di truyền của con người, từ tính bắt chước của loài khỉ thủy tổ? Nếu đúng như vậy, sau một vài mẩu đối thoại thật ngắn với anh Du Tử Lê, tôi nhìn thấy con người mình còn mang một tính “khỉ”. Bắt chước thiên hạ đi học để kiếm bằng cấp, để kiếm job thơm, kiếm nhà cao cửa rộng, bắt chước thiên hạ mở hãng may để làm giàu bằng sự bóc lột. Bắt chước thiên hạ “cày” hai ba “job” để tự lừa dối lòng mình. Có tiền là có thể có được hạnh phúc, dù đã biết từ lâu, sự lạc lõng của tâm hồn không thể bù đắp bằng những tiện nghi vật chất phù phiếm. Sau những năm tháng lận đận bên đời, sau một vài lần bị phụ bạc bên tình, và cảm thấy lý tưởng chỉ như những vì sao dù rất cần thiết để điểm tô bầu trời nhưng con người sẽ không bao giờ với tới, tôi đã quyết định bẻ bút thơ để trở về với thân phận ngậm ngùi của một kẻ cố quên đi “linh hồn” để được sống một cách bình thường hay ngay cả tầm thường. Lâu rồi đời mình cũng qua. Vậy mà gặp anh Du Tử Lê, quyết định của tôi lung lay cội rễ. Nhìn sự hy sinh vĩ đại của anh đã dành cho nghệ thuật: 23 tác phẩm gần 30 năm cầm bút không mệt mỏi, tôi cảm thấy kính phục và ngưỡng mộ Du Tử Lê. Không phải chỉ một ngày, nhờ một tác phẩm mà đã trở thành một Du Tử Lê nổi bật trong giòng sông văn nghệ hôm nay. Du Tử Lê ba chữ được kết tinh bằng mồ hôi, tim óc, nước mắt và có thể cả máu nữa. Ba mươi năm cầm bút để viết lên những điều “nhân gian không thể hiểu” sống ở một nơi “nhân gian không thể hiểu”, nhưng chính cuộc sống và con người của anh Du Tử Lê đã mở cho tôi một chân trời khác. Một nơi chốn khác, ở đó, thế nhân dù không “hiểu” nhau vẫn có thể “cảm” nhau, ở đó, hạnh phúc được cảm nhận bằng con tim chứ không phải khối óc, ở đó, tình yêu sẽ trở thành một thứ có thể không “hiểu” được nhưng vẫn có thể “cảm” được.

Ngày chủ nhật, anh Du Tử Lê và tôi cùng anh Quỳnh Du đi tìm thứ hạnh phúc lang thang trên những con đường đã dẫn đưa chúng tôi tới Phillip Island. Gió lạnh và những cơn mưa thỉnh thoảng bay ngang qua đã giúp cho những điếu thuốc trong xe, những ly cà phê trong quán ấm hơn, nồng nàn hơn lúc nào hết. Nếu những con thú lạ của Úc châu đã làm cho anh Du Tử Lê ngạc nhiên thì tình yêu thương súc vật của anh đã làm cho tôi càng ngạc nhiên hơn nữa. Ngồi trong xe thẩy một vài miếng khoai tây chiên cho đàn chim hải âu, đến thật gần những con Chim Cánh Cụt thật dễ thương, tôi biết trong đầu anh có cả những câu thơ vừa làm để tặng chúng. Đi thật sâu vào lòng người, đào thật sâu tâm hồn mình và hội nhập với thiên nhiên để nâng mơ ước lên những dẫy ngân hà, vùi xuống biển những hận thù nhân thế, gieo rắc yêu thương, góp nhặt niềm tin... là ý nghĩa của hai chữ thi sĩ, những kẻ là gạch nối của cuộc đối thoại giữa thượng đế và loài người, giữa người và người, giữa khổ đau và hạnh phúc, giữa tiếng vọng thê lương vang lên từ địa ngục và những lời ca thánh thoát phát xuất tự thiên đàng.

“Thi sĩ có lối thơ mặc khải.” (2)

Tất cả rồi cũng chỉ là kỷ niệm nhưng những kỷ niệm tôi đã chia xẻ với anh Du Tử Lê sau gần một tuần gặp gỡ sẽ ở lại mãi trong tôi, vì tôi linh cảm nó sẽ có ảnh hưởng lớn lao, lâu dài trong suốt phần đời còn lại của tôi. Từ nhỏ, tôi đã thích nhìn trời để ngắm sao, từ lúc biết yêu tôi đã thấy trăng sao hiện diện lấp lánh trong đôi mắt người tình. Nhưng trong những chuyến vượt biên tôi đã học nhìn sao để định hướng cho con tầu và tôi đã khám phá ra rằng: trăng sao không phải chỉ làm đẹp bầu trời, nó còn có những ích lợi khác nữa. Lý tưởng cũng vậy không phải chỉ là một hào quang để ngắm, mà còn là một nơi chốn để tới, hạnh phúc trên con đường đi tới lý tưởng là hạnh phúc của những kẻ “đang đi”, chứ không nhất thiết phải là hạnh phúc của những kẻ “đã tới”. Lý tưởng cũng như những vì sao, không ai với tới được, nhưng bạn hãy ngước nhìn chúng đi để biết là nhờ chúng mà bầu trời, mà cuộc đời trở nên thật dễ thương. Và bạn ơi, giữa những vì sao trên bầu trời gói gọn qua khung cửa sổ của phòng tôi đêm nay. Tôi đã nhìn thấy được một vì sao thật lạ, nhưng cũng thật gần gũi: vì sao Du Tử Lê.

Nguyễn Tường Linh,

Melbourne, Australia

11 oct., 1989

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
06 Tháng Hai 201812:00 SA(Xem: 11765)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
18 Tháng Mười 201710:34 SA(Xem: 1017)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
25 Tháng Chín 201712:00 SA(Xem: 5815)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
01 Tháng Chín 20176:02 SA(Xem: 1359)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
21 Tháng Tám 201712:00 SA(Xem: 9920)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
01 Tháng Tám 201712:00 SA(Xem: 6735)
Vì với Du Tử Lê, thấy vậy mà không chỉ có vậy. Còn nữa. Nhiều nữa. Nhưng đó là những thứ mà chính người coi tranh sẽ thấy
02 Tháng Sáu 201711:58 SA(Xem: 1408)
Hiếm có cây bút nào sung mãn như Du Tử Lê khi ở tuổi 75 ông vẫn bền bỉ viết, viết và viết. Khảo cứu, phê bình, tiểu luận, bút ký... và đương nhiên thơ, bởi đó là ký hiệu nhận biết ông - một nhà thơ.
30 Tháng Năm 201712:00 SA(Xem: 9744)
Tôi kính trọng những nhà thơ. Trong mắt tôi, họ là những người dũng cảm bậc nhất. Hoặc gan lì, cũng bậc nhất luôn.
13 Tháng Năm 201712:42 CH(Xem: 882)
Thơ kết nối tất cả chúng ta.
10 Tháng Năm 20171:14 CH(Xem: 1069)
Năm 2003, khi có dịp ghé Paris, tôi đã được đọc trường ca này ở nhà một người bạn và tôi đã khóc.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 120)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 189)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 205)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 195)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
(Xem: 11765)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1017)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5815)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1359)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9920)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 122)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 282)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20035)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14918)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12429)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15610)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13729)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12201)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10229)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9510)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9604)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8829)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8454)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9566)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14856)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21119)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27022)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18490)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19603)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23866)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21523)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17985)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,835,147