NGUYỄN LƯƠNG VỴ - Từ Sương Mai đến Thiên Thạch

10 Tháng Tư 201112:00 SA(Xem: 9702)
NGUYỄN LƯƠNG VỴ - Từ Sương Mai đến Thiên Thạch

 

ndt-chandung-2-content-content 

 

 Rung cảm về cái Đẹp đối với một nghệ sĩ là một cuộc truy tìm liên tục và bất tận. Tất nhiên, đó là Cái Đẹp Lý Tưởng mà chính người nghệ sĩ phải trải nghiệm, thẩm thấu suốt chặng đường sáng tạo của mình. Mỗi tác phẩm là một cuộc truy tìm khác nhau, đầy thách thức khốc liệt cho khát vọng chạm tay tới Cái Đẹp Lý Tưởng đó, đôi khi, vẫn mãi là những nét lung linh, mờ ảo trong trí tưởng. Ảo mà Thực, Thực mà Ảo. Im lặng mà Sấm Sét, Sấm Sét mà Im Lặng. Phải chăng, đó là sức cuốn hút mãnh liệt của nghệ thuật nói chung và hội họa nói riêng?

 

 Gần bốn mươi năm truy tìm trong sắc màu, trên hai mươi cuộc triển lãm (chung và riêng), họa sĩ Nguyễn Đình Thuần đã vạch được lộ trình đầy hào hứng của mình. Khởi đầu bằng những bức tranh hình thể lãng mạn pha lẫn trừu tượng, gần đây, tranh của anh chuyển sang những mảng màu ấm nhưng rất dương tính, dội lại tiếng vang bất ngờ trong đôi mắt người xem.

 

 Khoảng giữa năm 2003, khi vừa đặt chân đến Calif. thăm anh, tôi thật sự bị cuốn hút trước bức tranh “Sương Mai” (vẽ năm 2001) của họa sĩ. Toàn bộ không gian bức tranh khổ lớn được phủ hai bên lớp xanh dương đậm rồi sáng dần trong khoảng giữa, hơi sương “thở” ra trong màu xanh nhạt, đúng hơn là mây và sương cùng “thở” trong buổi đầu ngày (?!). Không gian bức tranh hình như có tiếng vang trong những cụm sắc vàng nhỏ, rất tươi, rất lung linh, cựa mình bên những sắc đỏ tươi phản chiếu của ánh dương (?!) dường như đang nằm giữa đáy trời (hay đáy vực?!). Ánh dương nhòe ra rồi tụ lại trong đóa hoa vàng lấp lánh sương mai? Bức tranh và họa sĩ không trả lời, chỉ có tôi là người xem đang bị hút vào một khoảnh khắc sương mai xuất thần đó. Sắc xanh trầm mặc và thanh thản, sắc vàng ánh lên, tươi tỉnh giữa hai bờ vực. Bức tranh cuốn hút tôi bởi sự tĩnh tịch lúc thoáng nhìn, càng nhìn lâu, sắc màu càng lay động. Sương mai đang vẫy gọi! Hình như có điều chi rưng rưng trong sắc vàng kia đang ánh lên một giọng nói, một tiếng kêu thầm trong Cõi Người?! Phải chăng, tính biểu tượng trong hội họa và thi ca có chỗ đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu? Hỏi để mà hỏi hay để tìm nhịp cộng hưởng cùng với họa sĩ và với tác phẩm? Mỹ cảm, không phải bỗng dưng mà “ngộ” được. Họa sĩ - Tác phẩm - Người thưởng lãm, phải chăng có sự cảm ứng và chia xẻ từ rất lâu trong vô thức? Điều đáng nói ở đây là làm sao để có được một sự đồng thuận về mỹ cảm giữa nghệ sĩ và người thưởng lãm.

 

blank

 

Để chuẩn bị cho cuộc triển lãm tranh vào đầu tháng 5/2007 (chung với họa sĩ Đinh Cường), họa sĩ Nguyễn Đình Thuần đã thực hiện hàng chục tác phẩm mới. Hình như đây là một cuộc truy tìm sắc màu đầy biểu tượng, trầm tĩnh nhưng không thiếu chất dương tính vốn có đang được nén lại và bùng vỡ trong tranh? Bức tranh “Thiên Thạch”, một trong những tác phẩm mà anh đã dồn tâm lực khá nhiều đã nói lên đều đó. Một không gian và một bố cục khá lạ. Những hình khối gọi là thiên thạch quyện vào nhau với những mảng màu khỏe mạnh, gấp gãy, rực sáng, ép vào nhau, chạy dài giữa khung tranh, nổi bật lên trên nền trời xanh nhạt, tất cả hình như đang cuộn vào và bùng vỡ ra trong sắc vàng của khối thiên thạch nằm cạnh bên phải của khung tranh với kích cỡ lớn hơn, hình như đang muốn òa vỡ, trào ra với nét cọ mạnh nhưng không bạo liệt. Hình như có tiếng va chạm của tịch mịch, của hư không hay chính là tiếng dội lại từ tâm cảnh của chính tác giả từ rất lâu trong cõi trầm tư với sắc màu? Tính biểu tượng của “Thiên Thạch” hình như bàng bạc trong loạt tranh gần đây của Nguyễn Đình Thuần vì hình như cảm hứng của anh vẫn chưa dứt trong cơn chấn động ngẫu nhiên kia. Tất nhiên, cuộc truy tìm Cái Đẹp của anh chưa kết thúc, nhưng điều đáng nói, độ rung cảm trong tác phẩm của anh ngày càng lắng đọng và quyết liệt hơn.

 Cuộc truy tìm Cái Đẹp cũng chính là cuộc truy tìm bản ngã. Một thách thức nhưng cũng chính là luật chơi của nghệ thuật. Mỗi một tác phẩm là một cuộc truy tìm và tra vấn chính mình. Với hội họa, ngôn ngữ của Cái Đẹp chính là sự ảo diệu của sắc màu, vọng lên tiếng nói cảm ứng với chính tác giả và với người xem tranh thông qua hình thể, bố cục và sắc màu biểu hiện. Sáng tạo nghệ thuật, suy cho cùng là một cuộc hành trình đầy thách thức và hiểm nguy, đòi hỏi người nghệ sĩ phải có sự hàm dưỡng về trí tuệ, tài năng để có đủ đởm lược trong suốt hành trình sáng tạo của mình.

 

thienthachnew-content-content

 

Từ “Sương Mai” đến “Thiên Thạch”, vẫn là những mảng màu rất quen thuộc của Nguyễn Đình Thuần, nhưng chất trí tuệ, chất suy tưởng mới trong nét cọ của anh đã cho tôi một niềm rung cảm lý thú. “Sương Mai” Tĩnh mà Động, “Thiên Thach” Động mà Tĩnh. Độc thoại trở thành song thoại, giao lưu với khách thể, với người xem. Phải chăng, nét cọ của phương Tây đã bắt đầu cộng hưởng với thần hồn của phương Đông? Xem “Thiên Thạch” của Nguyễn Đình Thuần, tôi đọc được nơi đây những nổi niềm ray rức, dằn xé, những khát vọng vừa muốn nén lại, vừa muốn bức phá trong tâm cảnh của họa sĩ. Có thể mạo muội bày tỏ cảm tưởng với tư cách là một người xem tranh, rằng: “Thiên Thạch” đã bày tỏ được cuộc truy tìm của Nguyễn Đình Thuần vẫn còn độ sung sức, mới và lạ hơn trước. Hy vọng rằng, anh sẽ tiếp tục cuộc truy tìm đầy ngoạn mục, luôn tra vấn với chính mình để ngày càng tiến gần đến cuộc hôn phối tưng bừng của Trí và Huệ, bằng những cuộc mạo hiểm mới, trong ngôn ngữ biểu tượng kỳ ảo của sắc màu hội họa.

 

3/2007

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
13 Tháng Mười Một 20189:20 SA(Xem: 47)
Trong số những tên tuổi ngời sáng đó, tôi chú ý đến Hoàng Lộc
05 Tháng Mười Một 20189:47 SA(Xem: 150)
Ngoài sự khiêm cung ra, tôi đoán ông cũng muốn bày tỏ lòng yêu mến ngôi trường mà ông đã sống trong đó gần 5 năm như một sinh viên bình thường.
03 Tháng Mười Một 20189:33 SA(Xem: 81)
Trần Doãn Nho, tôi không biết gì nhiều về anh, ngoại trừ những truyện ngắn trên Văn đọc được trước năm 75. Và chỉ biết mang máng anh đã từng là nhà giáo như chúng tôi.
22 Tháng Mười 201812:58 CH(Xem: 175)
Cá nhân, tôi muốn mượn câu thơ trên của cụ Nguyễn Du, để chỉ cõi-giới thi ca, một người tên: Thanh Thảo
16 Tháng Mười 20189:43 SA(Xem: 183)
Bây giờ còn có người mà kể lại (chuyện Tao Đàn); mai đây không biết còn kể lại với ai?
09 Tháng Mười 20183:43 CH(Xem: 595)
Con đường anh đi đã thành đường, mới hơn những gì mới nhất trong tiến trình thơ ca Việt Nam.
01 Tháng Mười 20189:55 SA(Xem: 132)
Khoa Hữu được bạn đọc hải ngoại yêu mến suốt mười năm nay
24 Tháng Chín 201810:24 SA(Xem: 231)
Chúng ta là ai, chúng ta sẽ làm gì? Sách của Thái gửi những câu hỏi đó, ngay khi bạn nhắm mắt lại.
29 Tháng Tám 20184:03 CH(Xem: 743)
Ông Tô Thùy Yên! Giá Thượng Đế mà biết được trong vô vàn chúng sinh có những đứa sống đầy ý thức như thế
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19000)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22139)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21994)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20142)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 381)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 244)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5500)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 730)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12085)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1553)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 463)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 543)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20387)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15199)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12761)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16022)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14056)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12519)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10503)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9730)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9873)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9062)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8641)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9927)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15085)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21504)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27291)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18769)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19876)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24096)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21845)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18232)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,976,507