CHÚNG TA CÙNG MỘT THUYỀN / TRÔI LẦN VÀO BÓNG TỐI.

24 Tháng Bảy 201112:00 SA(Xem: 12403)
CHÚNG TA CÙNG MỘT THUYỀN / TRÔI LẦN VÀO BÓNG TỐI.

 

kho_dautoituhuy-2011_jpg-content-content

"Tâm thắp một nén, khuya

"Khổ, đau tôi tự hủy."

DTL.

 

 

Lake City,Georgia, Chủ Nhật, 31 tháng 5 - 09: Chẳng thể nhớ đã bao lâu, tôi không có được cho mình, một buổi sáng yên tĩnh, thanh nhàn thân / tâm như sáng nay.

 

Buổi sáng ngửa mặt hứng những lượng nắng mật ong, theo trái thông, rớt khô sân sau ngôi nhà Xuyên Trà. Gió mang theo mùi lá mục, hơi mốc, ẩm của những con suối bách bộ dưới rừng dương bên kia lộ. Ngôi thánh đường của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Atlanta, (hàng xóm của bạn tôi,) đóng cửa. Nguyên khu nhà đầu dốc, tuồng cũng êm ả trôi theo tiếng động cơ rù rì của đôi ba chiếc xe, đổ dốc về phi trường...

 

Trong lúc chờ Trần Quốc Công, chúng tôi cùng hút thuốc. Tôi nói với Xuyên Trà về niềm hạnh phúc, mỗi ngày được sống, thêm. Thấy cây, cỏ, hớn hở. Thấy nắng, gió, khoan thai. Thấy thiên nhiên, căng bầu vú, cho vạn vật bú, mớn. Thấy bằng hữu mất, còn, cũ, mới, vẫn lênh đênh xao xuyến tìm nhau.

 

Tôi nói với Xuyên Trà, chúng ta thật may mắn, khi còn đủ minh mẫn để nhớ không riêng người quen, gồm luôn kẻ lạ, mà, chúng ta còn nhớ một cách thân thiết, cận kề xiết bao, với những người đã mất.

 

Tôi nói với Xuyên Trà, anh em quanh ta, thưa dần. Nhưng, ở thế giới bên kia, quây quần, ấm áp làm sao, số đông bằng hữu. Xuyên Trà đồng ý với tôi: Đời sống không chỉ chỉ hiện tại. Đời sống còn cả quá khứ. Nhờ những người đã chết mà, người sống thấy được đời mình, thêm phần đáng sống.

 

Tôi muốn kể cho Xuyên Trà nghe, những ngày cuối cùng của tác giả trường ca “Hội trùng dương,” Hoài Bắc / Phạm Đình Chương. Ông bảo, nhiều người khuyên ông, không nên mổ. Không nên cho dao kéo đụng vào cơ thể khi bệnh ung thư đã ở giai đoạn thứ ba. Nhưng tác giả “Ly rượu mừng” thở ra:

 

“…Kệ. Trước sau gì cũng chết. Sống được tới giờ này, cũng đã quá đủ rồi!”

 

Tôi muốn kể Xuyên Trà nghe, những ngày cuối cùng của tác giả “Ta thấy hình những miếu đền,” Mai Thảo. Những giấy phút cuối đời, ở bệnh viện Garden Grove, ông chỉ đòi cho ông, ly café sữa đá và, một điếu thuốc lá!…

 

Tôi muốn kể Xuyên Trà nghe, những cú điện thoại cuối, chót từ bệnh viện của tác giả “Hôm nay Nga buồn như một con chó ốm,” Nguyên Sa. Ông kể tôi nghe, cuối cùng, ông đã quyết định “trở lại đạo” - Những bài thơ trên giường bệnh – (Và,) sự hài lòng, từ những ngày đầu tỵ nạn quê người, chúng tôi đã có nhiều cơ hội gặp gỡ.

 

Tôi muốn nói với Xuyên Trà, điều tôi chú ý, điều tôi trân trọng, không phải là sự kiện tác giả “Áo lụa Hà Đông” trở lại đạo mà, sự kiện ông đã ăn ở với thi ca, tận cùng hơi thở, cuối. Tôi nghe và, ghi nhớ lời ông, còn như một nhắn nhủ…

Tôi muốn kể Xuyên Trà nghe, vài tháng trước khi bất ngờ đi khuất, Ngọc Dũng, người hoạ sĩ lớn (với tôi,) từ nhân cách tới tài năng, đã có với chúng tôi một buổi trưa ngồi bệt trên cỏ, chung quanh ngôi mộ tác giả “Căn nhà vùng nước mặn,” trong vườn Vĩnh Cửu, ở thành phố Westminster. Ông đốt cho Mai Thảo, nén hương và, điếu thuốc lá. Ông nói chuyện với bạn ông, như thể hai người đang ngồi với nhau trong căn phòng phía sau nhà hàng Song Long:

 

“…Tụi tao ghé thăm mày. Mai tao và Lệ lại phải về lại Virginia. Cứ nằm yên đấy. Ít lâu nữa, tao sẽ lại thăm mày…”

 

Tôi muốn nói với Xuyên Trà, tôi hiểu câu Ngọc Dũng nói với Mai Thảo, chỉ có nghĩa, mai mốt, khi ông về Ca Li, tôi sẽ lại là người chở Ngọc Dũng, đi thăm Mai Thảo. Tuyệt nhiên, chúng tôi (luôn cả T., Từ Công Phụng và Đoàn Duy Hiệp,) không hề nghĩ, dù chỉ một thoáng: Vài tháng sau, Ngọc Dũng, thành viên sáng lập Sáng Tạo, đã chọn gặp lại bạn, theo cách của ông. 

 

Buổi sáng Atlanta, cùng với gió mang theo mùi lá mục, hơi mốc, ẩm của những con suối bách bộ dưới rừng dương bên kia lộ… từ nơi vườn sau ngôi nhà Xuyên Trà ở Lake City, tôi biết tôi còn nhiều điều để kể…Thí dụ, cuộc đối thoại cuối cùng giữa tôi và Sĩ Phú, ít tuần, trước khi “Tiếng hát đằm thắm, ở được với mai sau,” sẽ “đi xa.” Đó là những dặn dò bất ngờ:

 

“Bác sĩ bảo, tao chỉ còn ít tuần nữa. Có người đang gom một số bản nhạc tao đã hát trong cuộc đời ca hát của tao. Mày viết cho tao ít dòng. Nhưng tao không cần mày phải ca ngợi tao. Mày nghĩ sao, thấy thế nào thì cứ viết ra như thế …”

 

Buông máy xuống, tôi nói với T., về sự tự trọng của Sĩ Phú, cũng giống như tiếng hát của ông, khó tìm thấy nơi người thứ hai. 

 

Tôi cũng muốn kể cho Xuyên Trà nghe, bản chất kín đáo nhưng, chân tình của tác giả “Kinh khổ,” Trầm Từ Thiêng; khi ông rủ tôi ra nhà hàng Denny’s trên đường Beach, chỉ để…“cưa đôi” bản quyền thu băng đầu tiên, một ca khúc ông soạn từ thơ của tôi. Khoản tiền ông nhận được từ một trung tâm băng nhạc. 

 

Tôi muốn kể, nhiều thêm, bằng hữu khác. Những người đã “đi xa,” trên, dưới mười năm qua. 

 

 

Buổi sáng ở Lake City, khi ngôi thánh đường của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Atlanta, (hàng xóm của bạn tôi,) đóng cửa. Nguyên khu nhà đầu dốc, tuồng cũng êm ả trôi theo tiếng động cơ rù rì của đôi ba chiếc xe, đổ dốc về phi trường...

 

Cuối cùng, tôi lại thấy, không cần thiết nữa, những điều kể trên. Bởi vì cùng với những trái thông rớt khô nơi vườn sau ngôi nhà Xuyên Trà, cùng với những bước đi khoan thai của con suối cạn nước, tôi cảm nhận được sự hiện diện, đâu đây, của nhiều người đã khuất. Thỉnh thoảng, tôi vẫn thấy, dường trên từng tấc thịt da, ẩn sâu nơi mỗi rung động, thấp thoáng trong những ngôn ngữ tôi sử dụng, thậm chí, từng hơi thuốc tôi hút…có sự hiện diện của biết bao người thân, biết bao bằng hữu.

 

Tôi vẫn nghĩ không ai mất đi. Họ vẫn hiện dịên. Cách của họ.

 

Cũng như tôi không thấy cần thiết phải nói với Xuyên Trà rằng, đêm trước, buổi tối, khi ngồi với nhau trên ban công của quán café ở thành phố Lake City, khi nghe Xuyên Trà kể về những năm lao tù của ông; trở về, lần đầu đầu tiên cháu Trà My thấy mặt cha và, từ nơi bị chỉ định cư trú, mỗi đêm, ông đạp xe vượt qua nhiều chục cây số, để lén lút thăm vợ, con ít tiếng. Rồi lại lén lút chia tay vợ, con, trước khi trời rạn sáng. Tôi cũng không thấy cần thiết phải nói thêm một điều gì về chuyện kể, vợ ông từng nghĩ tới chuyện tự tử, khi không còn một chút hy vọng nào về sự sống sót của người chồng; nếu bà không có những đứa con còn quá nhỏ…

 

Tôi vẫn nghĩ, thảm kịch, mặt nào đó, cũng đã giúp cho đời sống, thêm đáng sống.

 

Con người tồn tại được tới ngày hôm nay, có dễ cũng nhờ những tia hy vọng, le lói dù, đôi khi, rất ảo!

 

Cầm lên ly café đã nguội, ngó mông hàng dương bên kia lộ, tôi buột miệng nói với bạn tôi:

 

“Hạnh phúc thật nhỏ nhoi. Nhỏ nhoi tới tội nghiệp.” 

 

Xuyên Trà đáp:

“Vâng. Đúng thế.”

 

Ông đứng lên, bước vào nhà.

 

Trở ra, ông trao cell phone cho tôi.

 

Đầu giây bên kia bất ngờ: Đinh Cường. Tôi càng bất ngờ hơn, khi Đinh Cường cho biết, ông đang ở xa. Bạn ông đã bước vào giai đoạn cuối. Giống Trương Trọng Trác cách đây mấy tháng.

 

“...Mọi nhận biết chỉ còn ở tai nghe, bàn tay phải nắm tay người thân và bạn bè, mắt còn hé nhìn, môi còn gọi được tên. Nhưng hiện tại, thì khả năng hoạt động của bốn nơi đó, cũng đang mất dần. Tôi nghĩ, chỉ độ vài ba ngày nữa...” Đinh Cường nói.

 

Tôi trao máy lại cho Xuyên Trà. Ông hỏi tôi:

“Tin xấu?
Tôi gật đầu:

“Tin xấu.”

 

Những điếu thuốc khác được đốt thêm. 

 

 

Buổi sáng, thành phố Lake City vẫn gửi những giải nắng mật ong theo những trái thông, rớt khô xuống sân sau nhà Xuyên Trà. Ngôi thánh đường của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam, Atlanta, vẫn đóng cửa. Khu nhà đầu dốc vẫn trôi theo tiếng động cơ rù rì của đôi ba chiếc xe, đổ dốc về phi trường...Nhưng buổi sáng, với tính khí bất thường của mình, đã thình lình, lấy đi khỏi chúng tôi, chút hạnh phúc nhỏ nhoi.

 

“Nhỏ nhoi tới tội nghiệp.”

 

 

- Garden Grove, California, Thứ Hai 1- 6-09: Năm giờ chiều. Gió mang theo hơi nước (như phần dư thừa của một cơn mưa hay, rớt bão, đâu đó,) đi ngang thân thể tôi. Nguyễn Đình Thuần gọi. Báo tin:

 

“Bạn của anh Đinh Cường đã mất!”

Tôi có lại cái bàng hoàng, như khi được tin Trương Trọng Trác qua đời. Ở cả hai trường hợp, tôi biết chắc chắn, ngày tôi mất họ, không xa. Nhưng, phải chăng, sự biết trước (dù chắc chắn đến đâu,) đôi khi, vẫn nghịch chiều xúc động?

 

Tôi bảo Thuần, Đinh Cường mới nói với tôi sáng qua, ít gì cũng sẽ được đôi ba ngày...

Thuần quả quyết:

 

“Không. Chính anh Đinh Cường xác nhận với Thuần…”

 

Lần này, tôi không phải trả điện thoại lại cho ai. Chỉ có gió tiếp tục mang theo hơi nước (như phần dư thừa của một cơn mưa hay, rớt bão, đâu đó,) đi ngang thân thể tôi.

 

Buổi chiều, sau đấy, tôi nhận được điện thư của bạn tôi ở xa. Hỏi tôi đã biết tin bạn Đinh Cường? Thư ngắn. Rất ngắn. Chấm dứt bằng hai chữ “Tội nghiệp.”

 

Tôi không biết hai chữ “tội nghiệp” bạn tôi dành cho ai? 

 

 

-Lucille, Garden Grove, Thứ Năm, 5-6-09: Tôi nhận được điện thư của Đinh Cường, báo tin đã trở lại Virginia. 

 

Tôi rời bàn máy. Ra sân. Tự cho phép mình hút một điếu thuốc mới. Trở vào. Tôi “reply” bạn tôi, vắn tắt: 

 

 “Mất hay còn, chưa hẳn khác nhau đâu. Bạn đồng ý?”

 

Thay vì trả lời, Đinh Cường viết lại cho tôi hai câu thơ cũ:

 

“chúng ta cùng một thuyền / trôi lần vào bóng tối.” (*)


Tôi hiểu, khác biệt giữa chúng ta, bất cứ một kẻ nào, cũng chỉ là hai chữ “đã” và “sẽ”! Nên, tôi nhìn những bằng hữu đã “đi xa” của tôi, như những tấm gương.
Tấm gương cống hiến và, lòng tử tế, khi còn sống. 

 


(Calif. June 4 09)

(*)Đọc thêm “và, đinh cường .08;” trong thi phẩm “Mất hay còn, chưa hẳn khác nhau đâu,” Thơ Du Tử Lê. H.T. productions XB. Calif., 2008. Tr. 73.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Năm 201810:43 SA(Xem: 537)
chúng ta đã gặp nhau giữa lồng lộng đất / trời chữ, nghĩa/ mặc dù tôi và, bạn,/ cách gì,/ cũng đã vác trên vai/ tấm bao tải nát, nhầu nhân sinh;/ ngập ngụa máu, xương thế sự - -/ là chiếc bóng một thời // non sông thống khổ!.!
02 Tháng Năm 20189:25 SA(Xem: 239)
tôi sẽ tìm em giữa hư không/ khi thiên thu cuộn tròn trong dấu chấm.
16 Tháng Tư 201810:05 SA(Xem: 316)
"như mặt trời nằm ngoài mọi viễn vọng kính hiện đại nhất/ (những mặt trời nhân loại chưa từng được hân hạnh biết tới),/ là giấc mơ bốc khói,"
02 Tháng Tư 20189:24 SA(Xem: 557)
Thưa anh, hơn nửa thế kỷ trước, anh không chỉ là cha đẻ của “Hận Nam Quan” mà, anh còn là hình ảnh Phi Khanh trong tôi và các bạn của tôi nữa.” .
08 Tháng Ba 20182:11 CH(Xem: 551)
nuôi người: trang sách thơm / trái tim từng con chữ/ vết răng gửi trên lưng/ sang sông cùng cổ tích
19 Tháng Hai 20189:24 SA(Xem: 600)
"ký ức. sầu đông,/ thở bằng tim-kỷ-niệm./ tôi ôm và, hôn em từ phía sau./ thấy lưng buồn như dòng sông tuổi nhỏ, bị đánh cắp..."
05 Tháng Hai 20189:39 SA(Xem: 433)
những con chữ như mây,/ trên vai đời thất lạc./ lao lung những đường bay,/ tận cùng đêm: thương-lắm.
03 Tháng Giêng 20189:28 SA(Xem: 935)
mưa-tôi lạnh, rúc áo người ấm áp/ vết thương buồn, em đắp bột trăm năm./ tôi già khốc vẫn đợi, chờ chăm sóc -/ người không quên tôi bé dại vô cùng.
02 Tháng Giêng 20189:48 SA(Xem: 789)
"(rồi),cũng em / cho tôi một chân trời mới / (để) giọt lệ sẽ tìm được nhau / nghìn năm sau / dù thương, nhớ có thể đã rơi theo một chiều kích khác."
01 Tháng Giêng 20182:17 CH(Xem: 1445)
không thể biết bao giờ chúng ta được gặp lại nhau? trên quê hương, đất nước của mình?
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 64)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 103)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
(Xem: 119)
Thời đại ngày nay là thời đại của ba dòng thác cách mạng. Từ châu Á, châu Phi đến châu Mỹ la-tinh đang sôi sục tiến lên chủ nghĩa xã hội. Cái dạ dày bỏ qua mọi xu thế tất yếu này mà đòi được ăn đủ… "
(Xem: 148)
.Khi đọc tới dòng chữ cuối cùng của tác phẩm, được tác giả đặt tên là 'Hồi kết không có hậu', tôi chợt nhận ra 9 truyện ngắn trước đó, sự thực chính là 9… 'hồi' chứ không phải 9 truyện ngắn mà, 'hồi' nào cũng là 'hồi kết không…có hậu!'.
(Xem: 222)
Gấp lại tập “Ký” dầy 200 trang của họ Đinh, tôi cũng thấy tôi muốn ngỏ lời cảm ơn tác giả.
(Xem: 11708)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 926)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5755)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1288)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9836)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 79)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 233)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 19997)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14872)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12383)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15535)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13673)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12159)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10197)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9474)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9561)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8796)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8423)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9532)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14818)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21060)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 26990)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18454)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19567)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23835)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21469)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17950)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,814,754