Trò Chuyện Trên Mạng Với Nhà Văn Hoàng Chính (Kỳ 3)

01 Tháng Hai 201212:00 SA(Xem: 9343)
Trò Chuyện Trên Mạng Với Nhà Văn Hoàng Chính (Kỳ 3)


hc_ldv-content


Câu hỏi của Quan Dương:

 

Anh có một bà xã Lưu Diệu Vân vừa trẻ đẹp, tài năng, hoạt bát, sinh động trong lãnh địa văn học gần như là người của đám đông.

Anh cũng là một tài năng không kém phần lãng mạn và sinh động. Hai sự tài giỏi đó ngày nào cũng chạm vào nhau, có bao giờ anh cảm thấy bị "mẻ chút đỉnh" vì sự chạm đó không?

Anh là một chuyên viên về ví von trong những câu truyện anh viết, anh có thể cho một ví von nào rất cụ thể cho sự chạm này?

Anh không cần trả lời câu hỏi này nếu cảm thấy đó là chuyện riêng tư.

 

-------------

 

Hoàng Chính trả lời:

 

Một người nhận giữ hai đứa trẻ hai tuần lễ không công, chỉ xin chủ nhà cuốn thơ vàng ố, sờn rách, đem về dỗ dành những con chữ. 36 Bài Tình của Dương TườngLê Đạt. Một người mê cuốn Quê Người của Tô Hoài đến mức đi thuê cuốn truyện ấy rồi xin tiền mẹ chuộc nguyên giá (cắt cổ) của cuốn sách ấy ở tiệm cho thuê truyện. Hai người ấy gặp nhau, xếp những cái giống nhau lại, thành bức tường cao hơn đầu người, phải trèo lên, ngó xuống mới thấy những cái khác nhau thấp lè tè bên dưới chân tường phía bên kia. Ngồi xem một cuốn phim chừng năm phút, người này nhìn người kia, mỉm cười và gật đầu với nhau. Phim này chỉ làm mình mất thời giờ. Có khi cả hai cùng chìm vào thế giới một cuốn phim khác. Cười vang một nhịp hoặc lặng thinh, không dám nhìn vào mắt nhau. Rồi người này sụt sùi đưa tay quờ lên mặt người kia, bắt gặp những giọt nước. Cười hay khóc cùng chung một nhịp. Như lần xem bản tin từ Lybia, thấy những công nhân nước ngoài bị chủ bỏ rơi vì tình hình chính trị bất ổn, nhìn những hình người tơi tả kêu cứu trước ống kính, “Help!” cả hai cùng câm lặng, thất thần, rồi quay qua nhìn vào mắt nhau, bắt gặp những giọt nước mắt chan hòa. Những giây phút ấy, thời gian ngừng lại. Hai người có rất nhiều những phút giây thời gian ngừng lại như thế. Quá một tuần, không ghé nhà sách Chapters, lòng sẽ không yên. Chút bứt rứt ăn mòn trên da. Suy nghĩ và cảm nhận giống nhau. Tháng hai năm nào đó, hai mảnh đời ghép chung, hai tủ sách nhập một. Bắt gặp những cuốn sách người này tặng người kia thuở còn níu kéo đường dây viễn liên xa lơ lắc. Trang đầu mỗi cuốn trong tủ sách là ngắn dài những ghi chú về một ly cà phê buổi sáng nơi một thành phố lạ, một ý nghĩ bất ngờ tình cờ bắt gặp bên góc phố, về một quán ăn có thực đơn đầy màu sắc mà có người sẽ về nấu nướng cho bữa ăn đặc sắc cuối tuần. Những cuốn sách sẽ không ai được mượn, bởi vô số những khoảnh khắc trong đời sống họ, khắc ghi trong đó. Những nốt đàn èo uột người này gảy lên vẫn người kia lạ lẫm lắng nghe. Hai tiếng đồng hồ khi mặt trời còn bặt tăm, đưa nhau lại chỗ làm. Hai tiếng đồng hồ, lúc mặt trời biệt tích, đón nhau về rong ruổi. Bao nhiêu chuyện để nói, mà cứ còn hoài những điều để nói. Giữa hai lần đón đưa là vô số những dặn dò, hỏi han gửi qua không gian từ chiếc điện thoại di động mảnh mai.

 

Thưa nhà thơ Quan Dương. Đọc đến đây, chắc anh đang cười hai kẻ mê muội, và nói với ai đó đang dựa vai anh rằng, “Hai người này cải lương hết biết!” Thành thật xin lỗi đã có cho anh câu trả lời tương đối muộn màng.

 

Có lẽ chỉ những cái khác nhau mới làm người ta “mẻ” đi ít nhiều khi va chạm với người chia sẻ đời sống với mình. May mắn cho chúng tôi là những cái khác nhau ấy có quá ít. Cái người Lưu Diệu Tường Vân của ngành quản trị thuơng mại và quảng cáo với cái người Lưu Diệu Vân của 7 giờ 47 phút là hai người riêng biệt. Cái người quản trị thương mại kia đã mấy lần bằng lời, bằng chữ giải thích cho tôi thế nào là những nguyên tắc cung cầu, những bullbear của thị trường chứng khoán khác nhau ra sao… tới mức soạn một bài thật dễ hiểu, thật dễ nhớ: “Stock Market for Dummies” cho riêng tôi, nhưng kiến thức về thương mại của tôi vẫn ầu ơ, ví dầu. Và dù (thầy) cô có khiển trách bao nhiêu, tôi cũng chẳng “mẻ” đi chút nào.

 

Ấy là một ví dụ về những thứ bên ngoài đời sống; bên trong, sự khác biệt về quan niệm sáng tác giữa tôi và cái người Lưu Diệu Vân cũng làm tôi bị “mẻ” đi ít nhiều.

 

Trước khi đặt bút lên trang giấy (hay đặt ngón tay lên khung chữ máy điện toán), Lưu Diệu Vân chỉ nghĩ đến tác phẩm và cố gắng diễn tả, bày tỏ, cày xới tới tận cùng khả năng. Còn tôi, trước khi viết ra điều gì, tôi nghĩ đến những người sẽ đọc mình. Tôi tránh những va chạm, những xung đột không có lợi cho văn chương (hay cho mình?) hoặc sẽ làm người đọc tương lai ấy bỏ tôi mà đi.

 

Điểm xung khắc lớn nhất giữa Lưu Diệu Vân và tôi là đây. LDV bảo chìu người đọc như vậy gây hại cho văn chương, và tác giả dễ bước đi trên lối mòn. Vì vậy, hành trình chữ nghĩa của LDV dẫn qua những đoạn khúc khuỷu, quanh co, những dốc đứng chênh vênh và thơ của LDV được xem như khó đọc.

 

Chúng tôi tranh cãi hoài về chuyện ấy, dù tôi nghĩ LDV có lý. Tôi có “mẻ” chăng là những lúc ấy. Bây giờ tôi khó viết nổi một câu thơ, bởi cứ viết ra được vài chữ là lại thấy ngay cái vần cái vè của sự khuôn sáo ẩn trong lòng con chữ. Những truyện ngắn viết sau này, không với sự đắn đo, căn nhắc thuở trước, dường như có sự chuyển mình nào đó, và tôi có thêm những (người) bạn (đọc) nghiêm túc, đồng thời mất đi những bạn đọc dễ tính ngày trước. Với tôi, những người đọc hoàng chính là bạn của hoàng chính. Tôi trân quý tình bạn ấy, thành ra nếu có ai bỏ tình bạn ấy mà đi, tôi sẽ rất buồn, dù họ bỏ đi chỉ vì mình viết “không còn như ngày xưa.”

 

Tôi thấy mình giống con chim cánh cụt. Con chim cần “mẻ” đi từng chút một. Xén bớt chút mỡ đọng quanh thân thể, đan thêm chiều dài đôi cánh… Cứ “mẻ” hoài như thế - trong ước mơ xa vời của một người cầm bút - biết đâu một ngày kia chú chim cánh cụt ấy sẽ có thể chắp cánh bay lẫn với mây trời.

 

Xin cám ơn nhà thơ Quan Dương đã cho tôi những phút giây nhìn lại (hai) mình, và xin bạn đọc thứ lỗi đã dông dài những chuyện riêng tư.


*Thư từ, câu hỏi xin gửi về dutule@dutule.com



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1693)
Thưa ông, hôm nay tôi có mấy câu hỏi nhỏ gửi cho ông đây. Đó là tôi có đọc “Khói trắng thiên đường” của ông và thấy ông có ghi lại một vài đoạn thơ của ông. Tôi rất thích mấy đoạn thơ ngắn ấy. Vậy ông có thể vui lòng cho tôi biết:
05 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1992)
Hầu như mọi người đều nhận thấy tiểu thuyết hay truyên dài của ông thường dựa trên những dữ kiện thực. Phần hư cấu có rất ít. Vậy cá nhân ông đánh giá thế nào về những truyện hoàn toàn được xây dựng trên hư cấu?
06 Tháng Mười 201512:00 SA(Xem: 2317)
Tôi theo dõi gần như khá đầy đủ những tác phẩm ông đã xuất bản. Do đấy, tôi được biết ông từng gặp khó khăn với một vài tác phẩm của mình. Vậy thì đứng trước những khó khăn ấy ông đã có thái độ nào?
07 Tháng Tám 201512:00 SA(Xem: 2667)
ông sẽ nói đôi điều về tình ái với bạn đọc chứ? Nó xuất hiện, xoa dịu, chữa lành những bi kịch khác ra sao, nó có nhất thiết tồn tại trong một tác phẩm không, và liều lượng, vai trò của nó như thế nào góp vào thành công của tác phẩm
24 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2613)
Có người cho rằng truyện ngắn là một mảnh của truyện dài ngắt ra. Ông có đồng ý với quan niệm này hay ông có quan niệm khác? Nếu ông có quan niệm khác thì xin ông trả lời rõ ràng cho tôi được hiểu.
09 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2862)
Ông Du Tử Lê nói, ông là người rất giầu có về vốn sống. Từ đó tôi có 4 câu hỏi nhỏ mong ông trả lời đó là:
02 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2393)
Tôi có mua và đã đọc cuốn “Khói trắng thiên đường” của ông. Câu hỏi của tôi là ông có thể cho tôi biết là có bao nhiêu phần trăm sự thật trong truyện này?
25 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 3903)
Nhà văn Đào Hiếu sinh tại Tây Sơn, tỉnh Bình Định. Tốt nghiệp cử nhân văn chương, đại học Văn khoa Sài Gòn 1972. Sau năm 1975, ông công tác tại báo Tuổi Trẻ và nhà xuất bản Trẻ... Cùng gia đình, ông hiện sống tại Sài Gòn
24 Tháng Năm 201512:00 SA(Xem: 2763)
Thưa ông: Những đề tài đó có xuất phát từ những cảm nghiệm cá nhân của ông không? Nếu có thì chừng bao nhiêu phần trăm?
04 Tháng Năm 201512:00 SA(Xem: 2932)
Kim Loan : Thưa anh, theo tôi nghĩ, người viết phiếm như ông thì bất cứ lúc nào, đi đâu cũng lắng tai nghe, thâu nhận...để rồi về viết. Như thế đời sống lúc nào cũng lăm lăm dòm ngó mọi chuyện để viết, thế thì chán chết. Chẳng lúc nào mình sống thoải mái, phải không thưa anh?
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19581)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20348)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19097)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22206)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22172)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 360)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5597)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 827)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12143)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1639)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 524)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 600)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20443)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15244)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12816)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16077)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14128)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12578)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10582)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9769)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9931)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9105)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8680)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9991)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15141)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21582)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27337)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18817)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19935)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24140)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21914)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18300)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,998,038