Trò Chuyện Trên Mạng Với Nhà Văn Hoàng Chính (Kỳ 11)

27 Tháng Ba 201212:00 SA(Xem: 9838)
Trò Chuyện Trên Mạng Với Nhà Văn Hoàng Chính (Kỳ 11)


hoangchinh_02-content-content


Câu hỏi của Thích-Đọc-Hiền

 

Tôi là “khách” thường xuyên ở dutule.com để đọc những bài thơ trước-nay của nhà thơ Du Tử Lê, sau lân la đọc một số mục khác... Rồi dừng ở đây để “theo dõi” vì cách trả lời rất hay, rất tỉ mỉ, rất chân thành... của nhà văn Hoàng Chính qua từng câu hỏi của bạn đọc. Tôi cũng đã đọc truyện dài “Thư tình viết muộn” và một số TN khác của anh. Quả thực với tôi, ở mục Trò Chuyện này, anh viết-trả-lời có phần hay hơn viết-truyện-dài-ngắn nữa! Vậy nên người-đọc-tôi cũng muốn hỏi anh một câu hỏi nho nhỏ để được “đọc” anh trả lời!

 

Sau 1 tập truyện dài và nhiều tập truyện ngắn, anh có ấp ủ hay dự định viết một tiểu thuyết mà sẽ gây tiếng vang, gây sửng sốt... (hoặc gây gì đó) với người yêu văn chương trong, ngoài nước?


 

Hoàng Chính trả lời:

 

Khi chuyện trò với bạn đọc trên dutule.com, tôi có cảm giác được ngồi với người bạn ấy trước ly cà phê hay tách trà bốc khói, trong một buổi sáng đẫm sương mù, tuyết giăng ngập đường. Gió tíu tít quăng những bông tuyết trắng nhòa khung kính. Cái lạnh dựa lưng cửa sổ. Hơi ấm chao nghiêng khoảng không gian nơi tiếng Việt còn

cơ hội lao xao. Tôi thấy tôi và người bạn ấy kể cho nhau nghe những vui, buồn của cuộc sống; không bận tâm lựa chữ, chọn câu. Mọi điều sớt chia là từ những trang phác họa cuối ngăn trí nhớ, một thứ bản thảo về đời mình tận đáy tâm tư. Toàn những lời chân thật.

 

Khi chuyện trò, người kể không hư cấu nên người nghe dễ cảm thông.

Có lẽ vì vậy mà những chuyện trò ấy có phần hay hơn những truyện ngắn, dài tôi đã viết, như anh/ chị Thích-Đọc-Hiền nhận xét.

 

Với truyện hay tiểu thuyết thì không như thế: ngay cả khi “toan tính” viết cho một nhóm độc giả nào đó, nhóm ấy vẫn là không hình dạng. Và truyện căn cứ nhiều trên tưởng tượng, câu chuyện dù có thương tâm cách mấy, nhân vật dù có khổ đau đến thế nào, thì khi cảm xúc tan đi (nếu truyện đủ thuyết phục), người đọc vẫn thấy lòng bình yên vì biết đó chỉ là hư cấu. Cũng như khi xem phim người ta có thể sụt sùi, nhưng ra khỏi rạp sẽ quên nhanh bởi biết chuyện phim chỉ là tưởng tượng.

 

Có thể vì vậy mà những cuốn hồi ký thường bán chạy hơn tiểu thuyết hoặc truyện. A! Từ phân tích ấy, tôi nghĩ để có một cuốn sách – hy vọng - gây tiếng vang, tôi nên viết hồi ký.

 

Nhưng tôi có gì để viết về nhỉ?

 

Chẳng lẽ áy náy hoài về những thân lúa xanh non bị đạp nát dưới gót giầy bốt-đờ-sô gã lính học trò buổi thực tập chiến thuật băng cánh đồng tìm phương hướng trở về cái trung tâm huấn luyện nằm giữa rừng già heo hút?

 

Chẳng lẽ thắc mắc hoài về số phận anh bạn tù người Miên vẫn chiều chiều ngồi dạy tôi ngôn ngữ một nước láng giềng đã có những năm tháng cơm không lành, canh không ngọt với quê hương tôi? 

 

Chẳng lẽ đeo hoài mảnh khăn tang cho những người không may mắn - như tôi - được tầu của dàn khoan vớt lên từ vực sâu khốn khó.

 

Anh / chị Thích-Đọc-Hiền thân mến, sau mấy tập thơ, vài tập truyện ngắn, dăm cuốn truyện dài; tôi thấy mình… mệt mỏi. Như người mẹ dỗ dành đứa con làm biếng ăn, thỉnh thoảng tôi lại thấy mình vỗ về cái nhiệt tình còm cõi của một người leo núi, không còn muốn chinh phục những đỉnh cao, dù biết trên những chốn chênh vênh ấy còn vô số loài hoa hiếm, quý.

 

Và trong cõi sống này còn biết bao nhiêu điều để viết về.

 

Nguyên cái tuổi trẻ mà cậu đang có cũng tương đương với một cái bằng Phó Tiến Sĩ rồi!

 

Câu nói ấy tôi nghe được khoảng năm 1977, trong giờ giải lao buổi tối, giữa một buổi trực bệnh viện, lúc ngồi tán dóc với một anh bác sĩ tốt nghiệp trường Y Khoa Hà Nội. Cứ mỗi lần có thêm một sợi tóc bạc, tôi lại thấy điều anh ấy nói vô cùng chí lý.

 

Bây giờ tôi chẳng còn bao nhiêu thời gian; tôi mất toi cái bằng Phó Tiến Sĩ ấy rồi!

 

Và tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ có một tác phẩm - với tên tác giả Hoàng Chính - gây tiếng vang, gây sửng sốt… (hoặc gây gì đó) với người yêu văn chương trong, ngoài nước.

 

Tuy vậy tôi phải cám ơn nhận xét của anh / chị Thích-Đọc-Hiền, bởi từ nhận xét (rất thân tình) ấy, tôi đã tìm ra cho mình một lối thoát: tôi sẽ viết Chuyện Trò Với Bạn Đọc thay vì viết tiểu thuyết hay truyện ngắn, truyện dài bởi nếu những câu tỏ tình dễ làm mềm trái tim thì những mẩu chuyện tâm tình dễ làm lòng người ta ấm lại.

 

Tôi sẽ không “làm văn chương” nọ kia làm gì cho vất vả nữa. Tôi sẽ “rủ rê” những bạn đọc của tôi chuyện trò, tôi sẽ đề nghị họ đặt câu hỏi, như thầy, cô giáo khi xưa ra đề thi luận văn; tôi sẽ “làm bài” theo câu hỏi trong “đề thi” ấy. Tác phẩm viết ra sẽ là chuyện thật.

 

Và với những bạn đọc ưu ái “ra đề” cho tôi, tôi tin nếu câu trả lời không lạc đề, hẳn sẽ gây chút tiếng vang nào đó; ít nhất trong tâm tư những người bạn có lòng ấy. Bởi những điều tôi chia sẻ với họ tuy chỉ là những thoáng gió mong manh nhưng cũng đã trăm lần làm bão tố trong tôi.

 

Thân mến.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1666)
Thưa ông, hôm nay tôi có mấy câu hỏi nhỏ gửi cho ông đây. Đó là tôi có đọc “Khói trắng thiên đường” của ông và thấy ông có ghi lại một vài đoạn thơ của ông. Tôi rất thích mấy đoạn thơ ngắn ấy. Vậy ông có thể vui lòng cho tôi biết:
05 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 1977)
Hầu như mọi người đều nhận thấy tiểu thuyết hay truyên dài của ông thường dựa trên những dữ kiện thực. Phần hư cấu có rất ít. Vậy cá nhân ông đánh giá thế nào về những truyện hoàn toàn được xây dựng trên hư cấu?
06 Tháng Mười 201512:00 SA(Xem: 2285)
Tôi theo dõi gần như khá đầy đủ những tác phẩm ông đã xuất bản. Do đấy, tôi được biết ông từng gặp khó khăn với một vài tác phẩm của mình. Vậy thì đứng trước những khó khăn ấy ông đã có thái độ nào?
07 Tháng Tám 201512:00 SA(Xem: 2645)
ông sẽ nói đôi điều về tình ái với bạn đọc chứ? Nó xuất hiện, xoa dịu, chữa lành những bi kịch khác ra sao, nó có nhất thiết tồn tại trong một tác phẩm không, và liều lượng, vai trò của nó như thế nào góp vào thành công của tác phẩm
24 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2596)
Có người cho rằng truyện ngắn là một mảnh của truyện dài ngắt ra. Ông có đồng ý với quan niệm này hay ông có quan niệm khác? Nếu ông có quan niệm khác thì xin ông trả lời rõ ràng cho tôi được hiểu.
09 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2845)
Ông Du Tử Lê nói, ông là người rất giầu có về vốn sống. Từ đó tôi có 4 câu hỏi nhỏ mong ông trả lời đó là:
02 Tháng Bảy 201512:00 SA(Xem: 2369)
Tôi có mua và đã đọc cuốn “Khói trắng thiên đường” của ông. Câu hỏi của tôi là ông có thể cho tôi biết là có bao nhiêu phần trăm sự thật trong truyện này?
25 Tháng Sáu 201512:00 SA(Xem: 3802)
Nhà văn Đào Hiếu sinh tại Tây Sơn, tỉnh Bình Định. Tốt nghiệp cử nhân văn chương, đại học Văn khoa Sài Gòn 1972. Sau năm 1975, ông công tác tại báo Tuổi Trẻ và nhà xuất bản Trẻ... Cùng gia đình, ông hiện sống tại Sài Gòn
24 Tháng Năm 201512:00 SA(Xem: 2725)
Thưa ông: Những đề tài đó có xuất phát từ những cảm nghiệm cá nhân của ông không? Nếu có thì chừng bao nhiêu phần trăm?
04 Tháng Năm 201512:00 SA(Xem: 2912)
Kim Loan : Thưa anh, theo tôi nghĩ, người viết phiếm như ông thì bất cứ lúc nào, đi đâu cũng lắng tai nghe, thâu nhận...để rồi về viết. Như thế đời sống lúc nào cũng lăm lăm dòm ngó mọi chuyện để viết, thế thì chán chết. Chẳng lúc nào mình sống thoải mái, phải không thưa anh?
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 205)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 174)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
(Xem: 169)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
(Xem: 250)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 499)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 5405)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 647)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12040)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1473)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6158)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 400)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 489)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20313)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15140)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12692)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15957)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13997)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12465)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10462)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9700)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9821)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9032)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8610)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9832)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15046)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21448)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27236)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18722)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19832)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24054)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21771)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18178)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,953,440