HÀ QUANG MINH - Hạnh Phúc Tôi Trong Một Ngày Bão Lớn…

18 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 26303)
HÀ QUANG MINH - Hạnh Phúc Tôi Trong Một Ngày Bão Lớn…

 

vnthuquan_net-content-content

 

Tôi tỉnh dậy trong tiếng gió rít âm u vây quanh chung cư tôi sống. Đã 6 năm sống ở đây, tôi đã quen rồi tiếng gió rít âm u ấy. Tôi nằm đó. Mắt mở to và tưởng tượng ra gió có một hình dáng. Nó như bộ râu trắng muốt, dài như của ông già tuyết, cuốn quanh những block nhà, luồn lách qua những khe nhỏ và hát lên tiếng hát man dại của mình. Nhưng tôi chợt thấy có điều gì khác lạ. Không phải là tiếng rít ồn ào, sôi nổi của những ngày bình thường mà là tiếng vặn lên từng hồi, tàn bạo và khốc liệt. Tôi vùng dậy. Kéo tấm rèm cửa lên cao và tôi đã thấy. Sài gòn của tôi, oằn mình như cách những tán cây dưới con đường kia nghiêng ngả. À, tôi chợt nhớ ra rồi. Cơn bão số 1, cơn bão đầu tiên của năm, mới đổ về đất liền. Nhưng tại sao bão lại về đây, giữa Sài gòn này, thành phố mà suốt 12 năm sinh sống trong lòng nó, chưa một lần tôi được thấy bão???

 

Người Sài gòn vẫn hay nói với nhau rằng “Cứ mỗi độ bão đổ về nơi nào đó thì Sài gòn trời đẹp đến lạ lùng. Thật bất công cho những miền oằn mình gánh bão để Sài gòn cứ giữ được cái vẻ lộng lẫy cho riêng”. Có lẽ, những ai từng nói điều đó sẽ cũng thấy lạ lùng như tôi khi chứng kiến bão về thành phố, chứng kiến gió giật, gió xoáy xoắn vặn lấy thành phố mình. Trời Sài gòn hôm nay u buồn đến lạ.

 

Tôi vội vã thay đồ và khoác áo ra đường. Tôi muốn biết cơn bão trong lòng phố như thế nào. Không phải đời tôi chưa từng bao giờ được chứng kiến bão mà đơn giản, tôi muốn nhìn thấy sức chống chịu của Sài gòn. Hôm nay, thành phố như một người con gái liễu yếu đào tơ lần đầu tiên dấn thân vào đời sóng gió. Thương và tội nghiệp vô cùng.

 

Cả thời ấu thơ lớn lên ở Hà nội tôi đã biết đến bão rất nhiều lần. “Cơn bão thường niên qua đó”, ông Phan Vũ đã viết như thế về Hà nội. Dường như, với Hà nội, bão là người quen, một năm đôi ba lần tái ngộ cũng không có gì là lạ. Quen rồi, đâm ra người Hà nội biết cách ứng xử với bão lắm. Còn người Sài gòn thì sao? Một đời họ sống, mấy lần được gặp bão đâu? Mà lâu lâu mới gặp nhau, hờn dỗi chắc nhiều. Bão chắc sẽ giận dữ lắm trong mắt người Sài gòn hiền lành ngạc nhiên lắm lắm…

 

Những ngày thơ ấu, cứ mỗi lần nghe đài báo bão là chúng tôi lại mừng vì… được nghỉ học. Những cơn bão đánh số, như những chuyến tàu vào ga, có thứ tự trước sau, những chuyến tàu mà mỗi khi rời đi, để lại cho sân ga cái cảnh hoang tàn, thê lương và buồn thảm. Bão ở Hà nội thường hay về đêm và lúc ấy, tôi nằm yên trong vòng tay ba, nghe tiếng mưa gió thét gào ngoài kia, nghe tiếng vặn mình răng rắc của những cành cây. Tôi hình dung ra nhiều thứ, những đổ nát, những tàn tạ, những cuốn tung trên những con đường đêm nhập nhoạng ánh đèn. Tôi không sợ nhưng tôi thấy lo cho thành phố bé nhỏ. Thành phố run lên vì cơn bão đến còn tôi run lên vì những cảm nhận mơ hồ, mơ hồ…

 

Thật ra thì bão vào đến Hà nội thường chỉ là tàn dư của những cánh bão mạnh khủng khiếp và độc ác đánh vào những mảnh đất khác như Hải Phòng, Quảng Ninh, Thái Bình… mà thôi. Hà nội không phải là tâm bão và không phải gánh những tàn phá nặng nề nhất. Nhưng chút tàn dư yếu ớt ấy của gã khổng lồ siêu nhiên kia cũng lấy đi của Hà nội rất nhiều. Tán cơm nguội đầu con phố nhỏ; những cành phượng giòn tan với đám quả xanh lắc lư trên cành; những cành sấu già vươn mình thách thức; lũ xà cừ lớn xác nhưng dễ bị khuất phục. Bão đi qua, xà cừ là loài cây đổ nhiều nhất bởi vì chúng là cây rễ chùm. Nhưng Hà nội vẫn không vì thế mà không trồng xà cừ. Bởi tán xà cừ rộng mà mát, cây lại vươn cao nên mang vẻ đẹp rất riêng cho thành phố mùa Hè. Từ những người trước tôi và cho tới những người sau tôi, đã bao nhiêu lớp xà cừ nằm xuống vì bão; đã bao nhiêu lớp xà cừ lại vươn lên sau bão? Khó ai trả lời hết cho tôi câu hỏi ấy. Chỉ biết là Hà nội vẫn xanh màu xanh của xà cừ bất chấp những cơn bão thường niên như những đoàn tàu kéo qua, màu xanh như cái khí phách của người Hà nội, có gian nan đấy nhưng đời vẫn còn dành cho nhau một niềm vui hay đôi chút nụ cười…

 

Những sớm sau đêm cơn bão đi qua, tôi thích ngắm nhìn phố phường Hà nội kinh khủng. Lũ trẻ con chúng tôi, kéo nhau đi dọc những vỉa hè để nhặt sấu chín rụng vì bão và sẵn sàng chùi ngay quả sấu con con vào vạt áo rồi bỏ miệng cắn ngay một cách giòn tan. “Ăn bẩn sống lâu”, lũ trẻ con tếu táo chúng tôi ngày xưa vẫn vậy. Bây giờ chắc chẳng còn ai ăn sấu rụng như thế. Có lẽ, vì đường phố Hà nội đã không còn sạch như ngày xưa vì những khói, bụi của thời đại mới, ngột ngạt và ồn ào…

 

Sau cơn bão qua, phố phường xác xơ ngổn ngang cành rơi, tán gãy, cây đổ. Và những xác lá cũng trải đầy trên lòng phố dài. Nhưng phải thừa nhận, cơn bão với sức mạnh của nó, cùng với mưa, đã gột rửa Hà nội thật sạch. Và sau cơn mưa bão thường niên kia, từ trong cái điêu tàn nó để lại, có những mùi thanh khiết vô cùng của một thành phố vặn mình hứng cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Mùi thanh khiết ấy, trộn lẫn với mùi nhựa cây đổ, cành gẫy hăng hăng tạo cho tôi cảm giác của một sự tái sinh, một sự hồi sinh. Tôi đã lặng nhìn rất lâu cái cành phượng gãy trước nhà, và hình dung, từ đó sẽ lại bắt đầu những mầm sống mới, vươn lên, vươn lên qua tháng qua năm để lại một mùa bão sau, nó bắt đầu oằn mình chống trả cuộc hành xác của thiên nhiên.

 

Cơn bão kéo vào Sài gòn không phải vào đêm mà nó lại hoành hành suốt một ngày dài. Trong chiếc taxi nhỏ, tôi ngồi bên cô bạn gái thân thương đi xuyên thành phố. Một lời nhắn nhủ “nhớ đừng đi xe honda” dành cho một người thân quen đã khiến tôi không cảm thấy lạnh bởi những gió quất, mưa sa ngoài kia. Nhưng tôi thấy buốt lòng khi nhìn những tàn me xanh, những cây điệp cứ vật mình trong gió và đã nhiều trong số chúng không thể chống chọi lại cơn cuồng nộ bất thường kia mà ngã xuống. Sài gòn chắc sẽ xơ xác lắm sau cơn bão này. Tôi chợt muốn đi qua đường Gia Long xưa, nơi có những tàn me xanh mướt đẹp đến kỳ lạ. Chỉ độ một tháng nữa thôi, nhưng con sáo sẽ về lại đó trú chân. Liệu những chỗ trú chân của chúng có còn được bình yên. Tôi bỗng nhớ đến lời viết trong thư của một người bạn văn chương vong niên từ Mỹ gửi về cho tôi có nhắn nhủ một câu “Cho chú gửi lời thăm đường Gia Long và mấy cây me bên kia lộ”. Chỉ có con người thi ca mới có thể gửi gắm lời thăm tới một con đường. Đối với họ, con đường cũng như một sinh mệnh con người, kéo đi tới những hạnh ngội ngã ba, ngã sáu, ngã bảy ngã năm… Rồi từ những hạnh ngộ ấy, biết bao nhiêu con người khác đã đặt chân qua; đã có lúc đứng lại thẫn thờ; đã nhiều khi đợi chờ, hò hẹn… Tôi cũng yêu Sài gòn như yêu một con người, không cụ thể là con người như thế nào, nhưng tôi biết lúc này đây, con người ấy đang yếu đuối, xác xơ lắm trong những cú quật, cú đánh, cú đập, cú giật của siêu nhiên… Bao nhiêu thập niên rồi Sài gòn mới hứng bão? Với tôi là 12 năm chưa từng chứng kiến. Với người lái taxi là “cả đời tui chưa thấy”… Lần tao ngộ bất thần với bão này hẳn khiến con-người-Sài-gòn kia thấy giật mình và có cả đôi chút sợ hãi. Nhưng tôi tin, cũng như Hà nội thôi, sau cơn bão, Sài gòn chắc vẫn sẽ nở nụ cười kiêu hãnh. Rồi từ những đổ nát kia, lại sẽ có những mầm sống ra đời…

 

Và tôi đã không sai. Khác hẳn với Hà nội, sau đêm bão là vài ngày âm u mưa rớt bão (những người làm khí tượng hay dùng từ “hoàn lưu” bão nhưng người Hà nội lại gọi là rớt bão), Sài gòn đã rạng rỡ với nắng chỉ ngay ngày hôm sau cơn bão đi qua. Nắng đẹp và rực rỡ phủ dài trên những con đường dù ở góc này, góc kia vẫn còn đó tàn dư của những cây đổ, cành rơi. Rồi sớm thôi, Sài gòn sẽ gọn gàng trở lại, như người con gái mới đi qua những nhọc nhằn, em lại ngà ngọc điểm trang, lại tà áo bay dài trong chiều lộng gió để cho người ta ngắm, để cho người ta muốn hẹn hò.

 

Hà nội bão về thường niên nên mỗi năm sắp vào mùa bão, người ta lại đi cưa cắt bớt đi những tàn cây rộng để gió không vì thế lay đổ những hàng cây bên đường. Ở Sài gòn, trước khi vào mùa mưa người ta cũng đi cắt cành để những cơn mưa lớn không làm cây Sài gòn phải ngã. Nhưng cơn bão này đến không đúng lúc. Mùa khô vẫn chưa tàn mà bão đã vào. Và Sài gòn mất cũng nhiều cây có khi cũng vì lẽ đó. Nhưng có sao đâu, sự mất đi là khởi đầu cho sự hồi sinh. Tôi biết cây cối Sài gòn sẽ lại hồi sinh ngay thôi, rất sớm.

Trong cơn bão tôi đi xuyên qua lòng nó ở giữa Sài gòn và trong cả những cơn bão từ ký ức Hà nội mà tôi cũng mới vừa đi xuyên qua đây thôi, tôi chợt thấy lắng lại lòng mình thổn thức. Quê mẹ mình đây cong mình nhìn ra biển, một năm đón bao nhiêu độ bão về. Chỉ một chút tàn dư bão yếu ớt nhỏ nhoi thế thôi đã làm tôi thấy thương Sài gòn, Hà nội đến thế. Vậy thì ở những miền duyên hải không xa kia, mỗi năm bão dập bao lần tang thương hơn chắc nỗi xót xa còn dày hơn thế nữa. Quê mẹ mình đâu chẳng là quê. Người quê mẹ mình ở đâu chẳng phải là anh em, bằng hữu. Cơn bão đi qua tôi, qua thành phố tôi và cơn bão đi qua anh em nào ở mảnh đất nào tự nhiên khiến tôi chùng lòng mình lại rất lạ. Phải chăng là đồng cảm? Phải chăng là yêu thương? Phải chăng là một chút gì sớt chia rất muốn? Tôi không biết nữa, nhưng tôi cảm thấy nặng nặng trong lòng khi nghĩ đến mùa Hạ rực rỡ sắp sang, mùa những cơn bão hoang tàn cũng chuẩn bị kéo về quê mẹ mình đây, ở đâu đó nơi nào gần lắm, gần lắm…

 

Thôi thì trong cơn bão mà 12 năm rồi tôi không được chứng kiến vì tôi đã xa Hà nội của mình, ít ra tôi còn cảm thấy một chút gì là hạnh phúc tôi, hạnh phúc ích kỷ mà tôi có thể gọi tên, trong một ngày bão gió. Đó là thứ hạnh phúc khi chợt nhận ra rằng, mình dù đi giữa cuộc đời đầy những vấn nghi nhưng vẫn còn giữ lại được, dẫu chỉ là chút thôi, trong cõi lòng mình những dấu vết yêu-thương…

 

Sài gòn March 2012

Hà Quang Minh

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Một 20189:34 SA(Xem: 17)
Thơ của Lê Kim Thượng, Biển Cát, Ánh Nguyệt
07 Tháng Mười Một 201810:22 SA(Xem: 132)
Thơ của Nguyên Lạc, Phạm Hồng Ân
06 Tháng Mười Một 20189:49 SA(Xem: 50)
chạm vào nỗi đau/ mong thức giấc một bình minh/ chiếc lá úa màu trở mình
01 Tháng Mười Một 201812:23 CH(Xem: 179)
Thơ của Khaly Chàm, Hiếu Phùng, Huỳnh Sơn Vũ
30 Tháng Mười 201810:06 SA(Xem: 113)
Ta hát khẻ, kinh tình trong Chánh Điện/ Phật không vui nên Phật đã chối từ…
29 Tháng Mười 20189:27 SA(Xem: 87)
Giờ hẹn của nhau là khi mặt trời chênh chếch đông bắc,/ Hai góc bàn đã nặng trĩu nhân gian này
27 Tháng Mười 20189:15 SA(Xem: 164)
Thơ của tác giả Nguyễn Minh Phúc, Phan Thanh Bình, Nhật Quang, Lê Kim Thượng
22 Tháng Mười 201810:09 SA(Xem: 624)
Thơ của tác giả A Vũ , Quảng Tánh Trần Cầm, Phạm Hồng Ân
16 Tháng Mười 20189:09 SA(Xem: 427)
Thơ của Khaly Chàm và Nguyên Lạc
15 Tháng Mười 20189:26 SA(Xem: 152)
mai mốt em về nhớ thăm tuổi phượng/ dù nét kiêu sa năm tháng dần phai/ đốm lửa thắp không còn hồng trong mắt
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 18951)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22128)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21964)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20128)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 352)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 218)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5480)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 706)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12070)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1522)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 445)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 528)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20365)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15180)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12744)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16002)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14046)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12501)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10489)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9722)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9855)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9055)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8634)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9897)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15076)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21488)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27279)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18761)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19866)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24084)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21828)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18219)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,971,640