NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH - Chớ Bảo Xuân Tàn...

29 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 8147)
NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH - Chớ Bảo Xuân Tàn...

three_sisters_oil_on_canvas_2006-content-content


Ngày 20 tháng 3 năm nay, theo cuốn lịch nhỏ xíu tôi đang có, có cả ngày tây ngày ta, là tiết xuân phân. Còn trên cuốn lịch treo tường, là Spring begins. Đó là chuyện của thời gian.

 

Tôi đang tự hỏi có phải ở đây tôi được hưởng hai lần cái tâm trạng đón xuân?


Thế này, hồi tháng 1 vừa rồi cả Little Saigon bừng lên không khí đón Tết, mà Tết thì người mình thường gắn với khái niệm Xuân, trong khi trời đất ở Calif. thì đang mùa đông. Mặc kệ, bên kia đại dương nhà Việt Nam mình đang đón Tết thì triệu đứa con tha phương cũng rộn ràng đón Tết bất kể đang mùa nào, với tất cả những gì gộp lại từ vật chất đến tinh thần để cảm thấy, để mở ra cho riêng mình, mùa của Tết, với hoa đào rực nở, bánh chưng dưa món, chợ hoa, hương khói cúng đón ông bà tổ tiên trong mỗi mái ấm Việt, rồi là báo Tết, báo giấy báo mạng xôn xao, rồi là hội họp tất niên. Cứ hồn nhiên mà rủ nhau gọi Xuân ới Xuân ơi ngay giữa buổi đông đang lăm le rét đậm ở xứ người.


Thế rồi khi Tết qua đi, lòng người chưa kịp nguôi lòng xuân thì trong gió lạnh lại có hai loại đào, một là đào màu hồng cánh sen đậm, tên bích đào, hai là đào với ba màu hồng nhạt, đậm và lớt phớt trắng, lại bừng lên nở, cho người mình ăn dối thêm cái Tết Nguyên Tiêu, cái bonus xuân thật là hậu hĩ kéo đến tận buổi đông tàn. Và mùa xuân, bây giờ mới thực sự thấp thoáng trên những lộc non của cây trong vườn cho người lại bỗng lao xao, xuân, áo mùa lạnh đã mỏng đi để da người rộng đường thở nắng ấm. 


Như vậy có phải là ta được hưởng xuân hai lần không?


Nếu không thì đến thềm nhà tôi mà xem (hay nhìn vào đào đang nở bên vườn nhà ai), cây đào 3 màu đang hội tưng bừng, và đây mới là điều đáng nói, cội mai đang mách xuân bằng những cánh nở vàng rực, chỉ hơi tiếc là mai nở hướng xuống đất, nhưng không hề gì, nó đúng là đóa mai vàng 5 cánh. Một sớm khi bước ra thềm, nhìn mai rức nở trên cành cùng những cánh mai rụng như mơ, tôi bỗng thốt lên mạc vị xuân tàn… ơ hay, sao vậy, đình tiền tạc dạ nhất chi mai… Những câu thơ mà cứ khi Tết mình qua đi thì tôi lại nghe nó khẽ khàng thả dư âm trên những xác hoa. Có gì là mới là cũ trên màu vàng hồn nhiên của mai vào buổi tàn đông này, thưa thiền sư Mãn Giác? Có phải thời gian đang lưỡng lự trong những cánh đang hé rung và những đốm vàng trên thềm trong nắng sớm, để níu lại cho chúng ta ít nhiều cảm xúc thanh xuân? Chớ bảo xuân tàn...


Đêm qua mưa gió đổi mùa, để bình minh một vòng mùa mới, và tâm hồn tôi cũng đang vút lên hương thơm kỳ ảo của mai cuối đông. Nó đi qua sương giá để đưa xuân về, mầu nhiệm của sự sinh nở. Tôi muốn gửi lời chúc mừng cho những ai có ngày sinh nhật vào mùa xuân. Niềm vui người và trời đất cùng nở.



Người bạn thân thiết ơi, cây nến sinh nhật sẽ là ngọn nắng non nhất, vàng ngọt nhất của ngày khai xuân. Bắt đầu một cuộc đời. Bắt đầu một mùa mới. Chỉ còn một tí thời gian nữa thôi, tôi sẽ thấy trên tờ lịch tháng 3 những chữ, lấp lánh, Spring begins, luôn luôn, chữ “bắt đầu” kích thích tôi niềm phấn khởi, và nhớ lại đâu đó trên dòng thời gian lung linh nơi bắt đầu một giấc mơ, và cũng từ đó tôi ngu ngơ tìm một giấc mơ thất lạc…


Nói vậy, chắc tưởng tôi là kẻ đang rất loay hoay. Không, tôi tìm nhưng không phải là đi tìm, gặp được hay không, có tới với tôi hay mù mịt tăm hơi, cũng không làm nên một khắc khoải nào. Tôi mang mang như vừa có trong tay, lại như vừa chỉ nắm được bọt xà phòng, cái giấc mơ ấy. Đúng y như là, xuân khứ bách hoa lạc, xuân đáo bách hoa khai…, bạn thử đọc theo âm này (bỗng nhớ cái đầu lắc lư của những chú tiểu!) xem có cảm giác như tôi không, cái khí vô thường an nhiên của mọi thứ, trời đất cuộc đời. Nên, tôi ở trong đó mà đi giữa giấc mơ ẩn hiện. Tôi tìm cái mình đã có. Tôi mất cái mình chưa từng tường tận.

 

Đã qua mùa đông rồi. Trong sông biển thời gian, bỗng long lanh ngọn sóng Spring begins trên mấy tấc vuông tờ lịch. Một điểm rõ ràng trong miên man vô thủy vô chung. Ngọn sóng bung hoa cho ta một cách tối thiểu nhất để nhận ra cái tích tắc mong manh, để biết thưởng thức phút giây hoa đang nở lúc này, ta ở, hoa tàn điểm kia, ta đi, cho dẫu đó có là một giấc mộng cuộc đời đi nữa, thì ta cũng đã sống với nó bằng những tình cảm tích cực. Cuộc sống với những hệ lụy của nó đang mỗi lúc mỗi trơ hóa tình cảm ta, không ngừng xảy ra khắp nơi trên trái đất này những cảnh mà cảm xúc ta không biết phải xoay xở thế nào để được tồn tại với cái nghĩa đúng nhất, Con Người. Chẳng lẽ một trái tim mẫn cảm chỉ còn là cái kén lẻ loi của riêng kẻ đó chui vào trú ngụ. Chẳng lý nào mà hưởng thụ một bình yên lại làm tôi cảm thấy như mình đang làm điều gì có lỗi. Trong nỗi thất vọng u buồn ấy, tôi bỗng biết tự vệ để sống còn theo cách mềm nhất vừa tầm nhất của mình, và ước mơ một cách thơ mộng rằng, trong cái tổ của suy nghĩ, chữ nghĩa, tôi được ban sơ lại mình để tôi còn cảm xúc, để tôi có thể chịu đựng nhiều hơn, biết cách sống hơn, biết yêu quí những bình thường, mà hiệu quả gần nhất là đem đến niềm vui cho những người thân yêu quanh mình. Và, có phải chăng, mỗi người biết quí những bình thường nhất của cuộc sống mình thì sẽ biết trân trọng hạnh phúc của tha nhân?



Nhớ hình như, nghe thuyết pháp, nói như vầy: thế giới này nhìn có vẻ thật bao nhiêu, đáng tin cậy đến thế nào, nó vẫn không vĩnh cửu, tất cả đều thay đổi cho tới khi không còn gì, giống như trước nữa. Thể xác, lời nói, ý nghĩ của chúng ta biến dịch nhanh như thời gian mũi kim xuyên qua cánh hoa hồng


Thế thì biết bao nhiêu điều cần phải sống, phải làm, ngay hôm nay, lúc này, cái phút mũi kim xuyên qua cánh hoa mỏng…
Đêm qua sấm rền suốt đêm, năm nào ở Santa Ana cũng đều bắt đầu mùa xuân bằng những trận mưa, mưa thiệt tình, chứ không phải là mưa xuân lay phay, như ở Nha Trang ngày xưa của tôi. Mưa chẳng đầy tay. Mưa lơi đồng mạ. Con đường xuân quá. Bẫng ngày như mây (thơ ntkm), mưa như tay trời búng đùa những tia nước làm người như đi giữa phiến mỏng của ngày, nhất là lại đi qua một chiếc cầu tên là Bóng, mưa bay xuân trên một dòng sông đục. Người, xe, mưa, và mùa xuân, yên ả như những phớt màu đậm nhạt trên một bức tranh thủy mặc. Nếu lúc ấy tôi không chan hòa với nó thì bây giờ nhớ lại hẳn sẽ cảm thấy có chút gì mất đi.



Đó là phút thực của giấc mộng cuộc đời. Ảo thực ấy đưa tôi đi qua từng phút giây của cuộc sống này với một cảm giác hưởng thụ, như một kẻ xuân du phương thảo địa, Hạ thưởng lục hà trì, Thu ẩm hoàng hoa tửu, Đông ngâm bạch tuyết thi. Mùa nào thức nấy. Cái gì đến thì sống với, điều gì qua thì để tự nhiên mà đi. Người tu thường bảo thế. 


Xuân du phương thảo địa…Mùa xuân dạo chơi miền cỏ thơm. Tôi rất thích bài Hán Thi chan chứa rong chơi nhàn tản của Lão đạo này, có phải vì cái khơi gợi mênh mông đường dài đánh động bước chân bó rọ của mình. Và cả cái quan niệm sống để hạnh phúc như thế. Áo mùa Xuân đã dậy mùi, tung tăng đi mà hít thở cái đổi thay. Ao mùa hạ sen nở, vừa tàn thì súng lại ngát, búng thuyền đi mà Hạ thưởng lục hà trì. Sang thu, có một người bạn thân mời nhau một chung rượu hoa cúc vàng để thấm vào lòng cái hắt hiu Thu ẩm hoàng hoa tửu…Tôi đang tự hỏi hoa cúc vàng cất thành rượu như thế nào, và cũng không biết ở đâu bán loại rượu này, tôi sẽ làm hay sẽ mua, để dành cho hơi ấm tình bạn mùa thu, thu cuộc đời (nếu rượu vang Calif. thì cũng tuyệt bạn nhỉ). Nghĩ mà phục lăn cái biết sống của người xưa. Đông ngâm bạch tuyết thi, tôi có nhiều thơ lắm (!) nhưng ở miền Nam Calif. này mùa đông không có tuyết nên chưa được kinh nghiệm đọc thơ hòa với màu trắng lạnh câm. Mất một nửa cái trọn. Nhưng mà, hình như trong mỗi trầm lặng tâm tư, ai cũng có một miền tuyết lạnh, để mỗi khi đông đời một mình lắng vào, nghe một vọng âm xa. Thôi, không nỡ hỏi vết thương bầm huyết, tuyết hòa âm rất mỏng rất xa…, ta khắc thơ trong tuyết, chờ nhau (thơ Nguyễn Lương Vỵ), đọc thơ tuyết của người để thấm cái thú buồn một mình trong ngày đông, theo tôi thì thơ chẳng hảo vui. Thơ càng buồn thì cảm càng đã, xin lỗi, đây là chữ của một bạn thơ. Mùa đông, lạnh, khẳng khiu, muốn sống tận với nó thì phải trăn trở với thơ, và thơ buồn? Chỉ nỗi buồn mới thực của ta, riêng (Thơ Du Tử Lê).
Lại lan man đi giữa miền cỏ thơm trần gian. Và đó là hạnh phúc trong tầm tay. Trong dòng chảy nôn nao về tim ấy, bạn đẩy mùa xuân mình tới đâu mà chẳng thấy cận kề được cái thơm tho mới mẻ của cuộc sống? Có thể buông đi những bận bịu theo những cánh én bay về mái vòm đỏ giáo đường San Juan Capistrano trong tiếng chuông gọi ước hẹn mỗi đầu xuân, đọc một tản văn của Nguyễn Xuân Thiệp biết là chim én đã quên lời thề không trở lại như xưa, nhưng hề gì hẹn ước càng dài càng nên thơ đá vàng. Có thể theo hương thơm trong gió mà đứng trước một cánh đồng hoa poppy ngàn vàng để hít đầy lồng ngực mùi đất trời hừng hực tiết xuân phân California. Có thể,


Bạn thân thiết ơi, mưa tầm tã ở đây đang mở những mơ xa, bạn có muốn theo tôi tới miền hư ảo ký ức? Biết đâu bạn sẽ lấy thêm được năng lượng từ hương thơm mùa xuân thơ dại để đi tiếp những hạ thu đông?thì hãy cùng tôi,
…xin bắc những cây cầu/ qua trí tưởng mù sa/cho ngày nắng ửng/ và xin là lá. của bầu trời/ hoa. mặt đất/ để những kẻ yêu nhau. anh và em. không phải nói. những lời chia tay (Thơ Nguyễn Xuân Thiệp)…


Nghe nói nhiều rằng, ta phải quên đi thời gian (hay quá khứ), đồng ý thôi, nhưng sao phải quên khi bản chất của nó là qua đi ? Theo định nghĩa ở Wikipedia thời gian là thuộc tính của vận động,… và chỉ có một chiều duy nhất từ quá khứ đến hiện tại, đến tương lai (có chiều ngược lại không nhỉ). Chỉ cần lắng nghe tiếng trầm những hạt cát rơi trong chiếc đồng hồ cát, chỉ cần thuận theo những thay đổi đất trời. Thời gian đối với riêng tôi là một dòng chảy mộng ảo, một chiếc kính vạn hoa, mặc chiều đi tới, chẳng cần biết khi nào thì con người khám phá ra con đường đi ngược, mỗi khi cảm xúc lắc cái kính vạn hoa là cảm thấy những điều đã hay chưa thuộc về nó, thời gian. Thưởng thức nó như, đi đường xa, uống một ly nước đầy cho đến cạn, một hơi.
Dặn dò ta đừng nặng lòng với quên, nhớ, nó đến, nó đi, nó ở, cứ nhẹ lòng mà đón, rồi đưa. Những gì đã trôi qua, có một miền riêng để trú ngụ là ký ức. Buồn hay vui, muốn quên hay không thì nó cũng đâu còn ở phút này, thảng hoặc cảm xúc dấy lên cho tôi trở lòng với hoài niệm. Và kinh nghiệm cho tôi biết rằng khi tôi gặp gỡ ký ức càng nhiều thì những nỗi đau nhẹ dần và những nỗi vui xưa lại lay động tôi trở lại như một nhịp đập đang dẫn máu đỏ về tim, hóa thành chất liệu nuôi dưỡng từng phút xuân đáo trẻ trung. Một tí ti móng tay vừa nhích lên, một tế bào chết đi, Xuân khứ có mắc mớ gì trên hiện tại châu báu này. 


Còn những ước mơ thì cũng có đất của nó, đó là cõi giấc mơ, điểm nào đó của đêm hôm qua, sáng ngày mai, ngày kia, kìa... Trong dòng chảy ảo mộng ấy, có những thăng giáng tình cờ, để nẩy một nốt nhạc thời gian không chuẩn thang âm. Lửng lơ. Đó là lúc tấm gương trong suốt của ký ức long lanh dưới chân tôi, soi tỏ bước tôi đang đi, rạng rỡ mặt trời hẹn ước. Phương đông hẹn nên chân trời rất khác/ Thao thao con đường kể chuyện hôm nay (thơ ntkm)


Đó là lý do tôi rủ bạn đẩy cánh cửa ký ức, bạn thân thiết của tôi. Tôi tin nơi cuối trời trái bóng ước mơ sẽ đặt vào bàn tay chúng ta sợi dây lộng gió ngày cũ, chỉ cho chúng ta biết cõi hò hẹn của ngày mai. Và chúng ta yên tâm với những bận bịu của phút giây này, trả ơn thời gian đang làm cho chúng ta vui sống, hôm nay.

Trên thềm nhà tôi đọng những vệt thẫm nước mưa, những cánh mai rụng như bèo dạt, và trên cành vẫn đang nở tiếp những nụ vừa hé hồi tinh mơ, Thời Gian đấy.
Đáng lý tôi đã tạm biệt bạn để đi với thời gian đang đến. 


Nhưng ông thầy dạy anh văn vừa kể cho tôi nghe một tai nạn giao thông của một cô gái 23 tuổi, khi cảnh sát điều tra hiện trường thì biết trong điện thoại của cô, cái text cuối cùng là cho người yêu với bốn chữ xxxx. Một cái chết trong những phút cuối với những nụ hôn gửi trong máy (cõi trời mung lung?) thật đủ sức làm rối loạn nhịp tim người nghe. Tôi sững sờ trước hình ảnh vừa bi thương vừa đẹp não nùng của hạnh phúc. Một tích tắc ác mộng đưa cô vào vĩnh viễn thời gian một giấc chiêm bao bất tận những nụ hôn với người yêu. Ai nói mùa xuân sẽ tàn, ai cho là thời gian sẽ qua, có một mùa xuân ở mãi với đất trời qua thông điệp của hạt bụi ngây thơ ấy. 


Cho dù có rất ít điều đẹp đẽ trong cuộc đời đi nữa (huống chi là chúng ta đã có nhiều), thì thời gian cứ là một dòng mộng ảo chở chuyên những đến, những đi, những ngẫu nhiên tình cờ, cho ta được sống, được lập lại những cảm xúc, được nuôi nấng cảm xúc, để sẵn sàng với một ngàn lần hơn, những dự báo bất an của ngày mai.


Xin mời cạn chén mùa xuân với bao nhiêu hương vị, Cá Tháng Tư, Easter, Phật Đản, Ngày của Mẹ, Ngày Của Cha, Memorial Day, Flag Day…, rồi sẽ, bạn thân ơi, Hạ thưởng California lộng lẫy nắng vàng.

 

Nguyễn Thị Khánh Minh

Santa Ana, March 30, 2012

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Sáu 20189:22 SA(Xem: 247)
Những tiếng dô dô vui vẻ cất lên, và những lon Tiger tiếp tục được khui ra, chảy tràn cả trên mặt bàn.
29 Tháng Năm 20189:09 SA(Xem: 992)
Hai Lượng tỉ mỉ chỉ cho Bảy Đặng cách bầu đất trộn tro trấu, bột xơ dừa để ươm hột măng cụt.
14 Tháng Năm 20189:21 SA(Xem: 326)
Căn nhà của cha mẹ tôi dựng trên một khu đất rộng, chung quanh có hàng rào, là những cây chè tàu được cắt ngay hàng thẳng lối, có cổng ra vào được xây cao, có bức tường thành bằng quánh bao bọc.
10 Tháng Năm 201810:50 SA(Xem: 1215)
Mùi bùn non từ cửa sông theo gió chướng cuối năm lộng về khiến tôi ngây ngây mùi nhớ!
02 Tháng Năm 20181:59 CH(Xem: 193)
Tôi gặp nàng trên con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo qua những chân đồi miền Yên Kỳ Phú Thọ.
23 Tháng Tư 201810:18 SA(Xem: 196)
Chỉ còn một tuần nữa "cái ngày định mệnh" của một dân tộc lại trở về trong tâm tư của một người trai ba mươi tuổi / bốn mươi ba năm về trước.
17 Tháng Tư 201811:40 SA(Xem: 240)
Trên bàn đá trong căn chồi, chạng vạng như lọt thỏm bên những dấu bàn cờ tướng.
26 Tháng Ba 201812:12 CH(Xem: 1647)
Trăng Chòm Xoài (1) chếch ngả về Tây. Tôi mơ màng nghe loáng thoáng chị Hai ru con:
24 Tháng Ba 20189:30 SA(Xem: 242)
Thu Hà tấp xe vào bên lề phải phía đối diện với trường của Trân, con trai nàng rồi ngừng hẳn lại.
14 Tháng Ba 20189:19 SA(Xem: 231)
Trải dài dưới chân dãy Hy Mã Lạp Sơn, cao nguyên Dharamsala là một thành phố nhỏ thanh bình, trong xanh ẩn mình trong những cánh rừng thông cao vút bạt ngàn.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 30)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 139)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
(Xem: 202)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
(Xem: 214)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 11770)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1025)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5821)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1369)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9933)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 128)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 287)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20038)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14922)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12435)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15620)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13735)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12208)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10233)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9513)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9610)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8834)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8460)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9571)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14858)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21125)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27027)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18493)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19606)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23871)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21529)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17990)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,836,681