VĂN THÀNH LÊ - Biến Mất Không Đều

11 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 6726)
VĂN THÀNH LÊ - Biến Mất Không Đều


vanthanhle-01-content

VĂN THÀNH LÊ

Tên khai sinh: Lê Văn Thành

Sinh năm 1986

Quê: Thanh Hoá

Tốt nghiệp ĐHSP Huế, ngành Sinh học

Từ năm 2008 sống và làm việc tại Bà Rịa – Vũng Tàu

Giải thưởng

- Giải ba thơ báo Mực Tím, 2008

- Giải nhì truyện ngắn báo Phụ nữ TP.HCM, 2009

- Giải khuyến khích thơ, tạp chí Du lịch TP.HCM, 2009

- Giải khuyến khích thơ Bút Mới lần 8, báo Tuổi Trẻ, 2010

- Giải nhì truyện ngắn cuộc thi Văn học trẻ, tạp chí Xứ Thanh, 2011

- Tặng thưởng tác phẩm hay của tạp chí Nhà Văn, 2011

- Giải nhì thơ Bút Mới lần 9, báo Tuổi Trẻ, 2012

Đã in

- Hình như là tình yêu (tập truyện, NXB Kim Đồng, 2008)

- Con gái tuổi Dần (tập truyện, Tủ sách Tuổi trẻ - NXB Trẻ, 2009)

- Trạm điện thoại ở thiên đường (tập truyện, NXB Kim Đồng, 2011) 

- Ông mặt trời và mùi hương của mẹ (truyện vừa thiếu nhi, NXB Trẻ, 2011)

- Biết tới khi nào mưa thôi rơi (tập truyện, Công ty sách Hà Thế - NXB Thời Đại, 2012)

 

 

Biến Mất Không Đều

1. Nàng co rúm người, ôm ngang ngực hắn. Hắn quay qua kéo sát người nàng vào mình. Như mọi lần. Tay trái hắn luồn qua gáy, vuốt vuốt mái tóc nàng. Tay phải hắn xoa dọc sống lưng nàng. Cảm giác thiu thiu bắt đầu xâm chiếm hai mí mắt. Hắn giật mình bởi tiếng thủ thỉ của nàng.

- Ơ, sao lông nách anh dạo này lâu lên vậy? Hơn tháng rồi còn gì!

Hắn giật mình. Kéo tay phải về sờ nách mình. Ờ, nhẵn trụi. Cũng đã khá lâu. Cả tháng rồi. Sao lần này chẳng thấy cái lông nào mọc ra. Không dưng hắn tỉnh hẳn. Nàng thì sau khi bâng quơ nói, xem ra bắt đầu ngủ. Hắn nhẹ nhàng kéo tay trái ra, đưa gối vào đỡ dưới đầu nàng. Đưa tay qua nách trái. Vẫn như thường ngày. Lông nách rậm rạp, mọc ra như chông chùm. Hắn cảm thấy hơi lạnh người. Cái lạnh chạy dọc sống lưng, khẽ rùng mình một nhịp.

Hắn vào nhà vệ sinh. Bật công tắc điện. Đập vào mắt hắn là một Adam. Chẳng có gì khác thường. Dơ hai tay lên cao. Nách phải nhẵn trụi. Nách không một sợi lông.

Hắn xả nước ào ào. Hắn tắm. Thông thường mỗi khi gần gũi nhau, hắn và nàng chỉ lau qua rồi ngủ tới sáng mới tắm. Nhưng giờ đây hắn muốn tắm quá thể. Hắn chà xà bông liên tục vào nách phải. Dí sát vào gương. Chẳng thấy dấu hiệu của những chân lông. Đúng, chỉ là chân lông, cũng không. Hắn bắt đầu hoang mang. Liệu có phải dấu hiệu bị gì không? Bệnh gì? Triệu chứng gì đây? Vừa lau người vừa quấn khăn tắm hắn vừa nghĩ. Ý nghĩ bám riết tới mức hắn luống cuống tay chân, phải quấn tới lần thứ ba chiếc khăn mới cố định được từ phần rốn trở xuống.

*

* *

2. Hắn quay ra.

Nàng đã co thân lại, kiểu co của thai nhi, nằm ngoan như một chú mèo. Hình như đa số con người luôn giữ tư thế chín tháng mười ngày trong suốt cuộc đời mình. Không biết là để phòng thủ với đời hay dấu tích còn vương lại của chín tháng mười ngày trong bụng mẹ? Mền chăn trên ngực nàng rơi trễ nải xuống phía dưới. Hắn kéo mền chăn lên cho nàng, và kê lại gối, sau đó bước nhanh lại chiếc laptop để ở góc phòng.

Chiếc laptop có bộ RAM rất mạnh, để chạy các phần mềm đồ họa, phục vụ công việc của hắn. Thường ngày laptop chạy cực nhanh. Sao giờ đây hắn cảm giác nó chạy chậm như sên bò. Trên kệ tường, đồng hồ chỉ 0g30 phút. Tích tắc. Tích tắc. Cỡ này mọi ngày hắn đã lặn sâu vào đêm theo giấc ngủ. Giống nàng đang ở giường bên kia. Hắn có thói quen ngủ trước 0g. Phải trước. Có thể dậy sớm bất cứ lúc nào. Nhưng ngủ là nhất định phải trước 0g. Vậy mà giờ hắn đang thức. Tỉnh thao láo. Chỉ vì mấy cái lông nách.

Màn hình hiện lên. Hắn mở liền năm giao diện trên Mozilla Firefox. Gõ nhanh những cụm từ liên quan trên thanh tìm kiếm google. Sau vài giây. Chẳng thu được gì ngoài mấy sản phẩm quảng cáo thuốc lăn nách, trị lông nách, và vài thứ lông khác mọc không theo quy hoạch. Loay hoay thêm mười lăm phút nữa. Kết quả chỉ là số không. Lâu giờ vẫn nghĩ google là kho chứa vĩ đại nhất của nhân loại ở thời điểm này. Thiếu gì, muốn gì, cần gì, cứ vào đó mà kiếm. Vài phần trăm giây là ra đủ. Vậy mà nhỏ nhẹ như chuyện lông nách của hắn lại không có. Liệu đây có phải dấu hiệu của một bệnh lí mà loài người chưa phát hiện ra? Y học thế giới chưa từng thấy?

Hắn log off máy, bước nhẹ ra lan can.

Lan can lộng gió. Trời đầu tháng tối đen như mực. Có vài vì sao lạc nhưng chẳng đủ sáng, lóe lên từ phía xa xăm. Chỉ gió là hào phóng, ràn rạt thổi, đập qua hàng me cổ thụ phía ngoài, xào xạc. Hắn vẫn không thôi cảm giác nhồn nhột bên nách phải. Hắn giơ cao hai tay và bắt chéo tay qua nách, gải sồn sột. Chẳng khá hơn. Câu hỏi tại sao tại sao lởn vởn như mụ phù thủy khó tính đi đi lại lại nhiều lần hỏi “Tấm gương ngự ở trên tường, trong thế gian ai là người đẹp nhất?” Mụ phù thủy phải cần tấm gương để hỏi về nhan sắc. Hắn dương tay phải sát tấm gương chỉ để tìm một cái lông nách. Mụ phù thủy luôn có câu trả lời thường trực. Riêng hắn thì không. Không mảy may manh mối. Dẫu đã lục tung cả thế giới, thế giới mạng.

*

* *

3. “Chiều biên giới anh thèm thuốc lào, sờ vào túi không còn điếu nào. Vặt lông nách anh làm thuốc lào”. Câu hát cải biên ấy theo hắn mãi tới giờ. Rồi những trưa hè, bố hắn đánh trần vặt từng chùm lông nách ném ra hiên nhà. Gió lào qua, hất tung lên, bay rối nắng. Hắn nhìn mà buồn cười.

Khi lớn lên, sau đợt trường kì với những giấc mơ ướt nước, hắn thấy nách nhu nhú những mảng lông, nhô lên một cách cương quyết như muốn đua nhau khẳng định mình. Hắn từng tò mò và thích thú. Một thời gian thì bất tiện. Hắn quyết định làm cuộc cách mạng đầu tiên của tuổi hoa niên. Học theo bố, hắn thử vặt vài sợi. Đau nhức… nách. Rồi quen. Mỗi lần có sợi nào nhô lên là hắn vặt.

Dạo ấy hắn hay để ý tới nách mấy anh trong ngõ. Đa phần mọi người để mọc tự nhiên. Riêng anh Cải sửa xe đạp ở đầu ngõ là ấn tượng nhất. Anh thường mặc áo ba lỗ nên phơi ra cả chùm lông nách dày rậm rịt như rừng rậm nhiệt đới. Có lần hắn tò mò hỏi sao anh không nhổ đi, để vậy mồ hôi ra mất vệ sinh. Hắn từng nghĩ con ruồi nào vô phúc bay vào chắc dính còn hơn lưới nhện, ngạt trong đó đến chết.

Anh Cải cười hè hè:

- Thời trang đấy nhóc! Giờ tóc thiên hạ hết ép lại duỗi, hết xù lại dập, hết nhuộm lại hấp. Anh mày phải nuôi lông nách dài tí nữa để nhuộm để ép cho thiện hạ kinh. Không chơi thì thôi, đã chơi là phải độc.

Nói rồi anh lại cười. Hắn cũng khoái chí lạ, cười theo như nắc nẻ.

Câu chuyện ấy lan ra. Trong ngõ trẻ nít người lớn có câu vè. Thơ anh Cách nách anh Cải/Cả hai tuyệt đỉnh chẳng ai dám bì. Chuyện nách anh Cải thì là vậy, còn thơ anh Cải cũng tuyệt đỉnh Kung fu. Chả là anh có biệt tài làm thơ tuyên truyền cổ động. Có sự kiện gì, năm phút sau anh đã có thơ cho trẻ con cả ngõ đi rao. Như kêu gọi kế hoạch hóa gia đình: “A lô tất cả ngõ mình/Cứ đẻ hai nhóc là đình sản ngay”, hay thơ kêu gọi thanh niên nhập ngũ thực hiện nghĩa vụ quân sự: “Ngõ mình tuân thủ chủ trương/Thanh niên đến tuổi lên đường nhập ngu (ngũ)/Cu lớn thì mặc con cu/Hoàn thành nghĩa vụ mới cù vợ sau”, vân vân và vân vân.

*

* *

4. Đang lẩn thẩn với chùm lông nách của anh cu Cải trộn vào thơ anh cu Cách, hắn bị tiếng mơ ú ớ của nàng giật lại. Hắn quay vào phòng. Nằm ôm nàng vào lòng. Cố dỗ đầu ngủ mà miên man trôi đi trật trẹo.

Sáng ra, hắn tỉnh giấc thì nàng đã đi làm từ lâu.

“Anh dậy nhớ ăn mì xào bò rồi hãy đi làm. Em đậy ở bàn rồi”. Nàng ghi giấy trên bàn. Nàng luôn chu đáo như vậy. Nhưng không kịp nữa. Hắn vội vàng vệ sinh cá nhân và thay đồ. Tưởng dậy trễ, thời gian gấp gáp không cho hắn nghĩ thêm gì, không may lúc hắn thay chiếc áo sơmi ngắn tay, nách phải lại đập vào mắt hắn. Câu chuyện tối qua trở lại. Hắn không còn nhớ đĩa mì xào nàng giành cho hắn với cả gia vị của sự thương yêu trong đó.

Hắn dắt xe ra khỏi nhà.

Qua ba ngã tư, bảy ngã ba, vượt chín lô cốt, hắn tới được cao ốc văn phòng của công ty. Lọt vào thang máy. Hắn thở dài. Vậy là không trễ. Không hiểu sao sáng nay đường lại không kẹt xe. Một sự lạ. Nhưng thang máy vừa nhảy qua tầng lầu thứ ba hắn thấy hắn lấp loáng bốn phía trong thang máy. Tự dưng hắn rụt tay lại, khoanh trước ngực ở tư thế cố thủ, cảm giác cái nách cứ dợn dợn trong người.

Lao vào phòng làm việc, hắn gặp ngay nụ cười cởi mở của sếp, thêm một sự thể lạ nữa. Cô bạn đồng nghiệp ngồi phía đối diện cũng cười, xinh như mộng.

Hắn bật máy tính. Hôm nay hắn phải hoàn tất bản thiết kế để sếp duyệt. Nhưng bản thiết kế dở dang trên máy cứ ẩn hiện nụ cười của sếp, của cô bạn đồng nghiệp. Hắn thấy đầu ong ong. Đấy không phải nụ cười chào ngày mới. Nụ cười có ẩn ý? Hay cười gì ở hắn. Hắn tới công ty với bộ dạng bình thường. Bộ đồ nàng ủi phẳng đét rồi mới đi làm, hắn nhìn xuống, khóa quần đã kéo. Cười gì chứ? Hay mọi người phát hiện ra hắn có gì đó bí hiểm? Cái nách. Ôi, cái nách. Phải cái nách không? Không lẽ mọi người nhận ra hắn đang gặp sự cố với cái nách?

Hắn không thể tập trung được.

Hắn vội chạy vào toilet.

Với chiếc áo sơ mi cộc tay hắn chỉ việc dơ ngang tay lên là thấy. Chẳng có gì biểu hiện dấu hiệu của những tập đoàn lông thuở nào. Nghiêng trái nghiêng phải. Tịnh không có gì.

Quay ra bàn làm việc. Sếp lại cười. Em đồng nghiệp lại cười. Bí ẩn hơn cả nụ cười của nàng Mona lisa. Sao hôm nay mọi người dễ ban phát nụ cười vậy? Hắn thấy hoang mang thật sự. Liệu có phải hội chứng của căn bệnh gì không? Ung thư cũng nên. Một loại ung thư mới mà người ta chưa phát hiện ra. Thời buổi giờ quay đâu cũng thấy ung thư. Đến cái móng tay khéo cũng ung thư nốt. Vậy ung thư nách chẳng có gì là không thể. Nhưng tại sao bị ung thư cơ chứ?

*

* *

5. Hắn bắt đầu cố tĩnh tâm để đi tìm nguyên nhân.

Ăn uống ư? Từ bé tới giờ hắn luôn ăn uống hợp vệ sinh, đâu bậy bạ gì. Dẫu là ăn tạp. Nhưng vẫn là đứa tạp có chọn lọc. Từ ngày có nàng về ở chung, chuyện ăn uống càng khoa học hơn. Nguồn nước cũng đảm bảo. Nghĩ rồi hắn lại tự trả lời, chẳng biết đâu là sạch là bẩn. Cứ như giờ thì một khi đồng tiền làm ô nhiễm não trạng con người, ai dám chắc các sản phẩm do con người làm ra không bị ô nhiễm. Nhưng tháng vừa qua ăn uống cũng như trước. Sao bây giờ nó mới biểu hiện. Không lẽ độc tố tích tụ từ lâu, tới giờ mới đủ độ để gây triệu chứng?

Hắn nghĩ ngay tới việc phải đi khám bác sĩ. Chỉ có bác sĩ mới giải quyết được, hay ít ra có thể cho hắn một phỏng đoán, dẫu có là chín phần trật một phần đúng. Nhưng hắn không biết bác sĩ nào, ở đâu? Xưa giờ hắn không cần tới một viên thuốc B1 huống hồ là bác sĩ.

Gọi điện cho nàng. Nàng nói vậy tranh thủ giờ nghỉ trưa đi khám xem sao. Nhấp nhổm trên ghế không yên. Hắn gọi điện liên hệ. Bác sĩ nói buổi trưa phòng khám đóng cửa, người chứ phải robot đâu mà quay cả trưa. Đến robot cũng có thời gian nghỉ để tra dầu mỡ, bảo dưỡng máy. Thời nay bệnh nhân cần bác sĩ chứ không phải lúc nào bác sĩ cũng cần bệnh nhân. Nhất là khi họ đã đủ đầy. Đã vinh thân và phì gia. Hắn xin một cái hẹn buổi chiều. Bác sĩ cáo bận. Đi ăn đám cưới. Thêm cái hẹn nữa. Lại kẹt. Hội thảo. Họp bạn cũ. Đám ma… Khi đã định vị được chỗ đứng người ta thường mất thời gian nhiều hơn cho những mối quan hệ xung quanh cái ghế mà họ ngồi chứ không phải chuyên môn công việc của họ thì phải.

Bác sĩ nói cứ tới phòng khám sẽ có người khám. Lông nách chứ lông khác mấy y tá nữ cũng đủ khả năng khám. Hắn muốn gặp chính bác sĩ, bởi triệu chứng này chưa thấy xuất hiện ở đâu. May ra bác sĩ mới đưa ra được nhận định gì đó. Các y tá khác cùng lắm chỉ biết… ngửi nách thôi. Nói mãi bác sĩ cho một cái hẹn đến tận cuối tuần. Ôi, cuối tuần! Nghĩa là năm ngày nữa. Hắn sẽ sống thế nào trong năm ngày nữa đây?!

Buổi chiều ấy hắn nộp lại bản thiết kế cho sếp mà đầu lo không biết có sai sót gì không? Hắn tặc lưỡi, thôi kệ. Hắn đâu còn tâm trí nào để sửa lại. Sếp nhận bản thiết kế, nói lời cảm ơn, khuyến mãi thêm nụ cười. Đấy đích thị là nụ cười cảm ơn, thân thiện. Vậy mà hắn nghĩ là nụ cười đểu khi sáng. Mẹ kiếp! Cười cái lông nách ông. Nghĩ rồi hắn bước nhanh, không kịp cho nụ cười của sếp kịp rớt xuống đất.

Chạy xe về nhà. Chiều đã tàn nên hắn không khoác thêm áo bụi. Chiếc áo sơmi ngắn tay tha hồ để gió lùa vào hai nách. Hắn thấy khó chịu. Dừng xe lại bên đường để khoác thêm áo bụi. Bất giác đập vào mắt hắn là cô nàng diễn viên kiêm ca sĩ cộng thêm người mẫu thời trang trên tấm quảng cáo to tổ chảng, ngự trên nhà cao tầng ở ngã tư phía trước. Tấm biển quảng cáo định vị ở đấy đã khá lâu mà hôm nay mới tác động vào não trạng hắn. Chỉ vì cô nàng quảng cáo cho một sản phẩm lăn nách nổi tiếng. Một cánh tay dương cao, tay kia đưa con lăn nách qua. Lại nách. Hắn lẩm bẩm. Như vẻ thiên hạ thích trêu ngươi hắn. Không biết bao nhiêu đại gia chân ngắn rúc đầu vào nách của nàng kia rồi?

*

* *

6. Về tới nhà, hắn gặp ngay lời trách yêu của nàng. “Sao sáng làm gì mà anh không ăn đĩa mì em đã cất công xào?”. Hắn cười trừ cầu hòa, nhảy nhanh vào nhà tắm.

Trút hết quần áo ra. Một lần nữa hắn dán nách phải vào sát chiếc gương. Vẫn chẳng có dấu hiệu khả quan. Không có câu trả lời. Nhanh nhất cũng phải tới cuối tuần hắn mới có một lời nhận định gì đó về vấn đề này, dù nhận định đó chưa chắc đúng.

Bước ra khỏi nhà tắm, nàng kêu hắn nhanh để ăn tối.

Buổi cơm tối bao giờ nàng cũng chăm chút cẩn thận. Đi làm cả ngày, trưa ăn cơm văn phòng chán ngắt, nên bữa tối luôn là cách tốt nhất để hâm nóng lại mọi thứ trong ngày. Nàng và hắn đều ý thức được việc ấy. Thông thường bữa tối luôn đầy tiếng cười. Sao hôm nay hắn thấy lợn cợn trong đầu. Các món ăn vẫn ngon như tài nội trợ của nàng vốn thế: canh chua cá lóc, sườn kho chua ngọt, thêm đĩa rau sống với bát nước chấm rất đằm lưỡi và mấy trái ớt hiểm dành riêng cho hắn. Nhưng hắn ăn cứ thấy nhàn nhạt. Nhai lạo xạo. Mất hết vị giác.

Trong bữa ăn nàng đề cập tới chuyện cưới hỏi. Hắn ấm ớ, ật ờ cho xong. Nàng kêu, sao anh hôm nay lạ quá?!

Kể ra hắn và nàng quen rồi yêu nhau cũng đã gần ba năm. Thời gian đủ để đi guốc vào bụng nhau. Giữa thành phố ồn ào nhưng rất dễ cô đơn này, hắn và nàng đã quyết định gom về một mối từ một năm nay. Gia đình hai nhà ở quê đã đi lại như hai ông bà thông gia. Chuyện cưới xin chỉ còn là thời gian. Lí do để mọi thứ ổn định rồi mới cưới đến lúc này xem ra đã cũ. Hôm nay nàng nhắc đến cũng chính đáng thôi. Thiên hạ bắt đầu vào mùa cưới. Nếu không nhầm tối qua hắn đứng ngoài lan can đã thấy lành lạnh hơn. Mùa sắp về. Đồng nghĩa với nó là những tổ ấm bắt đầu vào quỹ đạo dựng xây. Vậy mà hắn trả lời nàng về vấn đề quan trọng bậc nhất cuộc đời hai người một cách hời hợt, như người bệnh đái tháo đường cắn nhầm phải viên kẹo ngọt. Mà hời hợt chỉ vì mấy cái lông nách. Bảo thế có bực không chứ? Tất nhiên nàng không biết để bực.

Khi nàng rửa chén bát và dọn lại bếp ăn, trên truyền hình đưa tin về vụ cháy lớn ở một khu rừng rậm nhiệt đới bên Nam Mỹ. Hắn là tên rất dở địa lí, hình như rừng Amazon thì phải. Bản tin nói vẫn chưa xác định được nguyên nhân cháy rừng. Có thể là do biến đổi khí hậu, nhiệt độ quá cao, mùa khô nên rừng tự cháy. Đây là sự trả lời của tự nhiên đối với những tác động của con người. Đoạn cuối bản tin nói, phải rất lâu nữa khu rừng này mới có thể khôi phục lại. Từ một khu rừng rậm nhiệt đới, vành đai bảo tồn thiên nhiên, giờ chỉ có thể trở thành savan cỏ bụi trong nay mai quả là không tưởng tượng được. Bất giác hắn nhớ tới nách. Liệu nách hắn có chung số phận ấy? Những chiếc lông nách có thể mọc lại được không?

*

* *

7. Đêm ấy. Không hiểu sao khi gần gũi nàng, hắn mạnh mẽ khác thường. Hắn thấy người nóng rực. Như bị quăng vào chính khu rừng rậm Amazon bị cháy lúc chiều tối.

Và vẫn như mọi khi, hắn luồn cánh tay trái qua cổ nàng. Tay phải kéo nàng sát vào lòng, xoa xoa dọc sống lưng nàng. Giấc ngủ kéo tới chập chờn. Hắn thấy nách mình cứ nóng lên. Lửa đang bốc lên cao. Cao lắm. Cứ như đám cháy rừng. Hắn thấy mình kẹp hai nách thật chặt. Tưởng sẽ hết cháy. Nào ngờ càng kẹp lại càng nóng. Hắn chạy vào nhà tắm. Chiếc vòi hoa sen phun nước ào ào, liên tục. Nhưng chẳng khá hơn. Cứ như vòi hoa sen phun xăng chứ chẳng phải nước. Hắn không chịu được nữa. Hắn la lên.

- Gì vậy anh?

- Cháy, cháy!

- Cháy gì đâu?

- Cháy, à, mơ, anh mơ thấy cháy.

- Thôi, không sao. Ngủ đi. Mai đi làm sớm nữa. Ơ, mà anh dịch ra tí đi, lông nách đâm vào em khó chịu quá.

Hắn giật mình kéo tay phải về nách phải. Ừ, có vài cái lông nhú lên. Sao hắn không biết nhỉ? Hay hắn đã hoảng quá mà không biết gì nữa. Tự dưng hắn thấy nách phải mình nhồn nhột. Như thuở dậy thì cách đây mười ba mười bốn năm.

Hắn keo nàng sát về phía mình, thủ thỉ “Cuối tuần mình về quê bàn chuyện cưới xin với bố mẹ nhé”. Hắn thấy nàng mỉm cười rồi rúc đầu ép sát ngực hắn, thiếp đi. Hắn ôm chặt nàng hơn. Và mơ màng ngủ. Giấc ngủ râm ran hai bên nách. Như mọi thứ đang nở ra, nảy mầm lên từ đấy.

 

Văn Thành Lê


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
03 Tháng Mười 20189:32 SA(Xem: 263)
Tôi đi tập thể dục cũng chẳng bao giờ gặp lại ‘’con đen’’ nữa. Tôi không hiểu tại sao nó cũng biệt tăm như vậy.
17 Tháng Chín 20189:26 SA(Xem: 158)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" .
29 Tháng Tám 20189:18 SA(Xem: 314)
Thì ra Hách thông minh hơn tôi hằng nghĩ.
27 Tháng Tám 20189:26 SA(Xem: 193)
Mạ, mỗi thứ có một số phận riêng của nó, cứ cố hết sức, và, chuyện thành bại, tùy hỉ nghe.
14 Tháng Tám 20188:56 SA(Xem: 1999)
Thường lệ, cứ đến ngày lễ Phật Đản, trời đổ mưa và vạn vật tươi mát.
28 Tháng Bảy 20189:59 SA(Xem: 210)
Người ta hỏi Út nữa lớn lên làm gí? Không ngần ngại nhỏ nói lớn lên làm ca sĩ.
25 Tháng Bảy 20189:02 SA(Xem: 373)
Tôi có những mối cảm hoài với Net, một chút buồn thương, một chút ân nghĩa, một chút giận hờn.
24 Tháng Bảy 20189:39 SA(Xem: 225)
Bước xuống núi rồi mà tiếng oai linh lẫn trong lời gió lá cứ gờn gợn trong tôi một nỗi u hoài trước ngàn cơn gió thổi qua đây!
23 Tháng Bảy 20189:08 SA(Xem: 1287)
Trời đất đặt để sông có nguồn, cây có gốc. Người đời gọi nguồn gốc!Có nguồn, tất có nước. Có gốc, tất có rễ.
05 Tháng Bảy 20181:31 CH(Xem: 565)
Quán mọc lên giữa lòng thị xã. Thoạt nhìn thì không phân biệt được đây là quán giải khát hay quán nhậu
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 67)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 140)
Thanh Thúy, như một hiện tượng gom được cả thực và phi thực.
(Xem: 136)
Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy,
(Xem: 225)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 459)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 5348)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 625)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12028)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1461)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6139)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 385)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 464)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20307)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15129)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12676)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15933)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13987)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12454)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10452)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9685)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9816)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9024)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8600)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9819)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15037)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21430)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27226)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18710)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19830)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24042)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21764)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18168)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,947,126