HÀ QUANG MINH - Những Cặp Mắt Kính Mùa Đông

14 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 7804)
HÀ QUANG MINH - Những Cặp Mắt Kính Mùa Đông

 

paris_xam_content-content 

Từng nhịp thở, xa dần, không thành tiếng

Tôi cũng như ngày, tôi phải trôi…

(HQM)

 

Tôi đứng đó, lặng lẽ, nhìn qua ô cửa sổ căn hộ nhỏ ở Place d’Italie, quận 13, Paris. Lúc này là 7g sáng. Thành phố còn chìm trong giấc ngủ nhưng những ló rạng của một bình minh mới đã mấp mé, ở đâu đó, cuối đường chân trời. Ly café mới pha nồng thơm trong không khí trong lành buổi sớm. Tôi mở cửa sổ, mồi một điếu thuốc và cảm nhận cái se se lạnh của Paris, một lần cuối, trước khi tôi ra phi trường trở về Việt nam. Những cơn gió nhẹ nhẹ táp lên gương mặt tôi, tê tê, nhưng không buốt giá. Những vòm cây ngoài kia xao xác như tiếng xao xác nào đó mà tôi đã từng nghe, từng sống, từng nếm trải. Phải, đó là cái xao xác của buổi chuyển mùa ở Hà nội, buổi chuyển mùa giữa cuối thu sang chớm đầu đông hân hoan mới lạnh, cái hân hoan của chăn mới, mền mới, áo mới; của một đổi thay định kỳ, một đổi thay từ cách ăn mặc cho tới cách sống của một Hà nội rất xa…

Bây giờ đã là cuối thu ở Hà Nội rồi. Dường như thời điểm rằm trung thu đánh dấu một mốc thời gian kỳ lạ nhất ở xứ bắc. Sau rằm trung thu ấy sẽ là lúc bắt đầu những đợt lạnh, nhẹ nhàng thôi, mơn man về quanh thành phố. Cái dấu ấn thời gian thường niên ấy đậm nét không khác gì dấu ấn của buổi giáng sinh. Bắt đầu từ giáng sinh, Hà nội sẽ trở nên lạnh cực điểm, cái lạnh mà nhiều người sẽ phải rên lên rằng “Sao mà rét thế” với cảm thức thấy quá phiền toái bởi thời tiết. Lúc ấy, niềm hân hoan của buổi mới đón mùa đông đã biến tan đâu hết, để cho cái thái độ thường nhật bắt đầu lấn át. Mà thường nhật thì gắn với mưu sinh, người ta không thích sự mưu sinh ấy bị làm phiền bởi bất kỳ lẽ gì, nhất là thời tiết.

Trong thoáng giây, đột nhiên tất cả những hình ảnh cũ bỗng lướt qua mắt tôi thật nhanh, như thể một đoạn phim flash-back lại tất cả những gì đã trải qua, từ mới đây nhất cho tới xa xôi nhất. Tôi sẽ không bao giờ quên được cái dáng lao đi về phía trước trong đêm muộn hôm qua của Long, người bạn học đã định cư tại Pháp 14 năm nay, cái dáng đi của một Parisien bình thường như muôn vàn Parisien khác. Không còn là một thằng Long bất cần của ngày đại học nữa mà thay vào đó đã là một người đàn ông mực thước, tảo tần. Guồng máy vận động của cuộc sống; áp lực của một gia đình và cương vị là cha của hai đứa trẻ đã bắt thằng Long ấy phải thay đổi. Tôi còn nhớ, đêm qua, khi ôm lấy nó nói lời chia tay, nó thẳng bước đi về phía chỗ đậu xe còn tôi quay lưng trở lại căn hộ của chị Sương, tôi còn cố quay lại nhìn nó một lần nữa. Hình như mắt tôi lúc đó hơi cay cay nhưng rồi tôi cũng quyết quay lưng đi, thật nhanh, để không phải thấy những điều phải thấy. Tôi và nó, ngày đi học, không quá thân nhưng cuộc tái ngộ sau 15 năm ở đất khách quê người đã kéo hai thằng xích lại gần nhau hơn, và tôi thấy thương nó hơn…

Tôi nhớ hình ảnh của “chế Sương” (tôi gọi chế theo cách của người Hoa kiều thay cho chữ chị) lật đật môi sớm lao ra ga xe điện ngầm để đến sở làm việc. Chế đã sống như thế 5 năm nay, kể từ phi Philip ra đi. Người đàn ông của đời chế, người mà chế cho rằng là một Parisien cực bolshevich đã ra đi mãi mãi từ năm 2007 để chế lủi thủi một thân giữa đô thị phồn hoa bậc nhất thế giới này. Mấy chục năm ở Pháp, chế cũng đã là một parisien thực thụ nhưng cảm giác lạc lõng của chế tôi vẫn nhận ra, một cảm giác có thực mà đôi khi chính chế có khi cũng không nhìn thấy. Nhưng nó cứ hiện ra mồn một, nhất là trong những buổi café chiều giữa tôi và chế mấy ngày cuối tuần vừa rồi, trên đường phố khu trung tâm Paris, khi chế cứ hồn nhiên hồi tưởng lại “Chế thích ngồi café bistro thế này. Ngày xưa Philip biết gần như hết tất cả những bistro ở đất Paris này. Chỉ cần hẹn ông ấy ở đâu đó, đi xem phim hay đi concert chẳng hạn, ông ấy sẽ nói ngay ‘tại đó có cái café này, tiệm bistro kia…’ như thể ông ấy lưu trữ cả cái bản đồ café Paris trong đầu mình”. Lát nữa tôi về rồi. Chế sẽ lại một mình, như rất nhiều người Việt khác ở Paris, cứ một mình, theo một guồng máy đường mòn lập trình sẵn “sáng: lao ra đường đến sở làm; tối: lao về nhà ngủ vùi mệt mỏi”. Có thể Paris không chỉ có thế nhưng cuộc sống của chế Sương là thế, tôi biết, và tôi hình dung ra nhiều Parisien gốc Việt cũng thế…

Tôi quay lại với cái chớm lạnh kiểu đầu đông Hà nội khi bắt đầu thấy hừng đông lấp ló cuối đường chân trời. Cái lạnh lướt ngang qua tôi kéo theo cả những hình ảnh cũ sắp xếp không theo một thứ tự nào nhưng lại nối mạch với nhau như những toa tàu lướt vội qua một cái ga xép. Ga-xép-tôi, ngẩn ngơ, đứng nhìn từng toa tàu một, có chút hồi hộp, có chút bâng khuâng, có chút nuối tiếc và có cả chút thỏa mãn. Và rất lạ, tôi thấy, tất cả các toa tàu, đều cùng mang một cặp mắt kính, những cặp mắt kính mùa đông…

Tôi đặc biệt ấn tượng với những cô gái với những cặp mắt kính cận. Đối với tôi, nó hấp dẫn và cuốn hút vô ngần. Cặp mắt kính cận đầu tiên trong đời, là P., cô gái học dưới tôi một khóa thời đại học. P. của cặp mắt kính cận ngày ấy đã khác với P. hôm nay rất nhiều. Trước khi tôi tới Paris, P. cũng rời Paris về Sài gòn. P. bây giờ thực tế hơn, khéo một cách “giả nai” hơn và đôi khi khiến tôi bực bội khi tiếp xúc. Tôi biết, cặp mắt kính mùa đông năm nào, cặp mắt kính đưa đón tôi về những đêm tôi “bỏ nhà ra đi” ở Hà nội đã không còn nữa. P. hình như cũng đã đi chữa mắt, để không đeo kính nữa. Hình ảnh ấy có khi trong mắt P. và nhiều người sẽ đẹp hơn nhưng đối với tôi, không còn cặp mắt kính cận nữa P. cũng trở nên vô hồn.

Rồi P. trôi tuột đi để một cặp mắt kính cận mùa đông khác lướt ngang qua tôi. Đó là L., cặp mắt kính cận chẳng có một kỷ niệm mùa đông nào với tôi cả. Tôi mới biết L. chưa lâu và tôi không thể quên nổi một đêm mùa Hè Hà nội, tôi và L. đi bên nhau với những câu chuyện riêng chung như thể cả hai cùng chạm vào nhau ở một điểm nào đó của cảm xúc. Đêm mùa Hè đó Hà nội mới qua cơn bão, trời còn mưa rả rích và bỗng dưng se se lạnh. L. quàng chiếc khăn mỏng nhẹ nhàng, xoã tóc ngồi đó bên tách trà nóng nghi ngút khói. Chúng tôi đã suýt chút nữa dựa vào nhau, không chỉ là đêm ấy mà có lẽ sẽ còn lâu dài đến mãi tận sau này nhưng rồi những ngại ngần nào đó khiến cả hai dừng lại. Mà thật ra không phải là sự ngại ngần đã ngăn tôi và L. lại. Đó chính là nỗi sợ hãi đời thường, nỗi sợ hãi của những hệ lụy đã qua, những mường tượng sẽ tới đã ngăn tôi chạm vào em, ngăn em dựa vào tôi dù rằng đã có lúc hai bàn tay đan vào nhau, xiết chặt. Bữa đó, với tôi, ấm như một mùa đông có hai người cần thương-yêu thấy được nhau trong đời. Nhưng cặp mắt kính ấy bây giờ đã xa rồi. Thỉnh thoảng nhắn nhau hỏi thăm, chỉ để biết nhau còn ở đó chứ không dám chạm vào nhau nữa. L., với tôi, như một đài sen nở muộn mà tôi ngẫu nhĩ được gặp buổi trái mùa, muốn chìa tay ra hái về mà lại không nỡ. Cuộc hạnh ngộ ấy hoang đường như chuyện nàng ba hoa sen của Bồ Tùng Linh; mơ hồ, ẩn hiện, không có gì là rõ rệt mà lại như tất cả được dàn trải ra đó rất cụ thể. L. bây giờ đang làm gì, ở đâu, ra sao? Hôm nay, tôi biết, chính là sinh nhật em, ngày mà cặp mắt kính ấy xuất hiện và thành một toa tàu-ký ức đi lướt qua ga-xép-tôi lúc này, buốt ruột…

Rồi cả cặp mắt kính mùa đông Hà nội cách đây 10 năm của U. nữa. Tôi đã cõng em đi trong đêm Hà nội giáng sinh với niềm hân hoan của một tình yêu mới bắt đầu. Và tôi đã mơ ước được cõng em đi suốt cả những quãng đời còn lại của mình, ở Sài Gòn, ở Đà nẵng, ở Nha Trang, ở Đà Lạt… như đêm giáng sinh Hà nội ấy. Nhưng rồi những va đập của cuộc đời đã khiến tôi và cặp mắt kính ấy rời xa nhau. U. bây giờ cũng không còn đeo kính nữa, giống như P.. Và U. cũng đã thay đổi nhiều, giống như P.. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên cặp mắt kính trắng có cái gọng màu xanh thẫm của nàng. Nó nhìn xuyên suốt một thời trẻ trai của tôi, buồn tê tái và thấm đẫm những dằn vặt đeo mang.

Tôi đứng lặng nhìn tàn thuốc rơi vào không trung. Paris sắp bắt đầu một ngày hối hả và tôi cũng chuẩn bị trở về Sài Gòn để hối hả mỗi ngày. Những toa tàu kia lướt nhanh qua, có bao giờ sẽ trở lại, trong một ngày nào đó, ở một ô cửa sổ nào đó, giữa một bình minh nào đó hay không? Ở Sài Gòn không có mùa đông, không có cái lạnh như Paris hôm nay, lấy gì cho những cặp mắt kính mùa đông lướt ngang qua tôi như lúc này? Tôi khẽ mỉm cười vì câu hỏi của chính mình, sao ngớ ngẩn quá. Những toa tàu chỉ có nhiệm vụ là phải lướt qua, chiếc ga xép hà cớ gì mỏi mong quay lại. Chỉ có điều, những cặp mắt kính trắng, mãi mãi vẫn là nỗi ám ảnh tôi một cách vô tình, như một cảm thức đeo mang từ thiên mệnh.

Chế Sương đã khẽ gọi phía sau “trễ rồi đó Minh ơi” để tôi giật mình quay lại. Thôi, trở về thôi, để nhận ra rằng tôi cũng như ngày, tôi phải trôi. Mùa đông không còn ở gần tôi nữa kể từ ngày tôi trôi vào phương Nam ấm nắng. Chỉ biết giữ lại cho mình, một khoảng chi chít những hình ảnh lộn xộn của từng địa tầng ký ức; hình ảnh của những cái tên; những tấm khăn choàng kiêu hãnh bay trong gió; những mái tóc xoã gợi mở; những mùi da thơm đã ngả đầu vào ngực tôi; những đôi má se lại vì cái lạnh của gió bấc; những cặp mắt kính trắng của mùa đông, nhìn tôi, soi tôi, ngẩn ngơ đứng giữa chiều, lồng lộng…

 

Paris October 2012

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Chín 20217:26 CH(Xem: 25)
Ngày tôi nhỏ thiệt nhỏ, cỡ 5 hay 6 tuổi, Trung Thu năm nào gia đình cũng có bàn cỗ bày ngoài sân.
15 Tháng Chín 202110:17 SA(Xem: 107)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa.
07 Tháng Chín 20217:16 CH(Xem: 136)
Cách đây bốn năm, đặt bước chân của người tị nạn xuống phi trường Tân Sơn Nhất,
05 Tháng Chín 20213:49 CH(Xem: 121)
tôi nhận thấy ngôn ngữ ông lão bán muối vẫn còn đứng đắn và kiểu cách như xưa, khi ngồi trò chuyện với người vợ mù ở trước cửa nhà tôi.
03 Tháng Chín 20214:15 CH(Xem: 178)
Nhưng đêm Sài Gòn đến đã làm đầy trong tôi sự thiếu thốn kia về cảm xúc, lấy lại cho tôi một thể quân bình trong nội tâm
21 Tháng Tám 20219:33 SA(Xem: 194)
Tôi đau đớn nhìn vai mẹ rung nhẹ. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là khóc trong lòng.
19 Tháng Tám 202112:43 CH(Xem: 233)
Đã rất nhiều lần, không đếm được là bao nhiêu, tôi đã ngồi thừ trước trang giấy, muốn viết về Mẹ. Thế rồi giấy vẫn trắng, ý vẫn nguyên, điều định viết mãi không thành.
15 Tháng Tám 202110:03 SA(Xem: 290)
Ngày còn nhỏ, tôi thường bám đuôi và nheo nhẻo với má nhiều câu vô vị, đại để: “Cuộc đời là gì vậy má?”
12 Tháng Tám 20213:24 CH(Xem: 188)
Tôi còn yêu Fin được đến ngày nay, đó chỉ vì tôi ở xa Fin, và không bao giờ tôi gặp Fin nữa
29 Tháng Bảy 202110:47 SA(Xem: 292)
Những chiếc bóng vẫn tới lui, chậm rãi thảng hoặc lướt lên bức rèm trắng.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5908)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4377)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4120)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4681)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 3940)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 12748)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 357)
Tôi chỉ gặp ông dăm ba lần, cũng như những cuộc gặp gỡ của các cá nhân nhà văn Việt Nam khác, nhưng câu chuyện về cuộc đời này và về thơ ca dài gấp ngàn lần thời gian những cuộc gặp gỡ của những cá nhân nhỏ bé trước vũ trụ vô tận này.
(Xem: 618)
Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam, miền Bắc Việt Nam.
(Xem: 762)
Lắng nghe một đoạn, tôi nhận ra giai điệu quen thuộc. Đó là một sáng tác của Từ Công Phụng phổ từ thơ Du Tử Lê, Ca khúc "Trên Ngọn Tình Sầu."
(Xem: 724)
Khi anh chết/ Không đem anh ra biển/ Mà chôn anh vào/ Huyệt mạch của quê hương
(Xem: 13344)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3126)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3634)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4176)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4120)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24056)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18428)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16088)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19435)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17285)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15809)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13495)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12462)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12619)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11787)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11389)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18461)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25432)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30262)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21689)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23531)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26598)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 25818)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21881)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,863,032