HÀ QUANG MINH - Vọng Mãi Nghiêng Đồi, Bên Kia, Lụa Nắng

06 Tháng Ba 201312:00 SA(Xem: 5160)
HÀ QUANG MINH - Vọng Mãi Nghiêng Đồi, Bên Kia, Lụa Nắng

“Em, giữ dùm tôi, cây thập giá, một đời
Làm chứng tích, cho nụ cười tắt, lấp.”

(HQM)
dalat-content 

Đã bao lâu rồi tôi không ngẫu hứng nhấc chân đi khỏi thành phố này một đôi ngày? Tự nhiên câu hỏi ấy, mấy bữa nay, ám ảnh mãi. Đêm qua, ngồi trong ánh đèn vàng ở nhà, bên chai Bourgogne của nhà Joseph Drouhin Beaune, nghe Trí trò chuyện với chú N.A.9 về Đà lạt, ngước nhìn lên tấm hình Trí chụp
tôi ở một triền đồi nào đó của mảnh đất cao nguyên ấy cách nay cũng 3 năm về trước, tự nhiên tôi nhớ Đà lạt đến lạ. Và, như một thổn thức của kẻ có lỗi, tôi nhớ những lời hứa đã đi lạc của mình.

Tôi hứa đưa N. lên Đà lạt đã bao nhiêu lần rồi mà chưa bao giờ tôi làm được điều đó. Không phải tôi và N. chưa từng lên Đà lạt cùng nhau mà thực tế là đã có lần hai đứa vội vàng tới Đà lạt, ở chơi vài tiếng đồng hồ rồi lên xe vội vã về Sài gòn. Đó là một ngẫu nhiên khi cả tôi và N. cùng lên Di Linh ăn cưới một người bà con của N. Nhưng rồi, những giận dỗi giữa N. và một người thân trong gia đình nàng phát sinh trong chặng đường đi đã khiến chúng tôi thẳng đường lên Đà Lạt luôn, không ghé Di Linh nữa. Ở đó, chúng tôi đã có một ngày vui, đủ vui để khi lên xe trở về lòng không thấy tiếc nuối gì mấy. Nhưng sau đó, có mấy lần hứa hẹn đưa N. đi, tôi đều bỏ lỡ cả. Tất thảy những bận rộn của mưu sinh thường ngày đã khiến tôi trôi đi, trôi đi, trôi rất nhanh khỏi nỗi nhớ, trôi tuột cho tới tận đêm nay…
 
Tôi cũng hứa với C.N, cô con gái nuôi nhỏ nhắn của mình rằng sẽ đưa bé lên Đà lạt chơi. Một bài học Địa lý cấp 1 của con bé có nhắc tới Đà lạt, với định nghĩa mơ hồ trong đầu nó là ở cao nguyên Lâm Viên, đã vô tình gắn chặt vào ước muốn của nó về mảnh đất chưa từng đặt chân lên ấy. Lời hứa cũng không thành hiện thực. Lần này, không phải tôi quên như đã quên với N. mà vì nhiều những lý do khác. Có những điều tưởng dễ nhưng hoá ra rất khó khăn, như việc đưa một đứa trẻ con đi chơi xa chẳng hạn. Bởi đứa trẻ nào cũng vô tình có những ràng buộc rất khác nhau, những ràng buộc vô hình mà không phải
ta muốn dứt ra lúc nào cũng được.

Đà lạt là thành phố có lẽ tôi yêu nhất trong dải đất hình chữ S này. Tôi đã từng ước mơ mua một căn nhà nhỏ trên đó, có vườn, có cây xanh, có một căn gác áp mái nhỏ xinh, để viết. Không phải vì tôi thèm cái lạnh của nó vì đã sống quá lâu ở Sài gòn mà tôi thèm cái trong suốt; chậm rãi và vắng vẻ của nó. Nhưng hơn tất cả, tôi thèm gặp gỡ những người bạn nơi ấy; những người bạn đã gắn bó với tôi rất nhanh, bằng một cảm thức như một sợi dây liên kết vô hình; những người bạn mà đôi khi ào xuống núi thăm tôi giữa Sài gòn, uống vội với nhau đôi chén rượu, tán dóc với nhau dăm ba câu… Có một thời gian cứ rảnh rỗi là tôi lên Đà lạt chơi, bất kể đó là dịp nào, mùa nào. Cứ vòng quanh trong thành phố bé xinh ấy, với Hiệp “bắc”; với anh Chou; với chú Nghĩ, những người bạn vong niên thật thà, chừng ấy với tôi là quá đủ. Nó giúp tôi quên đi những lo lắng; những dằn vặt; những phiền toái của đời. Nó cho tôi một cuộc sống khác, hoàn toàn khác, dù chỉ trong vài ngày thôi, như thoát xác.

Tôi còn nhớ một đêm rất xa, trong ánh đèn đường mờ đi vì sương sớm, tôi; cu Hư; Hiệp “bắc” khoác vai nhau đi nghiêng nghiêng nơi dốc chợ Hoà bình sau khi đã uống một trận long trời lở đất từ trưa tới tận lúc ngả về sáng. Dưới màn sương lạnh lạnh ấy, chúng tôi co ro ôm lấy ly sữa đậu nóng ngồi nói những câu chuyện vụn sau cùng trước khi tôi lên xe về Sài gòn. Rượu ổi nhà Hiệp ‘bắc’ ngon, thơm, và đượm. Tự tay anh nấu lấy, ủ lấy và ướp lấy, không biết bằng cách nào nhưng cứ mỗi lần anh đưa một chai mới lên, anh lại nói “chai cuối cùng đấy nhé, rượu gia truyền của tôi đấy các ông ạ”. Không biết bao nhiêu chai cuối cùng nữa nhưng chai mà Hiệp ‘bắc’ đưa tôi cầm về Sài gòn đêm ấy là chai cuối cùng thật. Tôi không dám uống nó một thời gian dài, vì tiếc. Để rồi từ sau ấy, tôi không bao giờ nhận chai nào mang về Sài gòn nữa. Tôi cảm nhận rượu ổi của Hiệp ‘bắc’ chỉ uống ở Đà lạt là nhất, uống ngay trong căn nhà trên ngọn đồi của anh, dưới bóng những cây đào; dưới vòm lúc lỉu những cây mận và dưới những tán hồng trĩu qủa. Từ ngọn đồi đó, chúng tôi uống, chúng tôi hát, chúng tôi nhìn vào trung tâm thành phố lung linh ánh đèn, cho tới tận khi nó mờ đi, nhoà đi, nhạt đi, không biết là vì đêm, vì sương hay vì mắt chúng tôi đã bung biêng vì rượu ổi nữa…

Đêm nay, tôi vẫn ở đây, trong căn nhà của mình, im lặng giữa những tiếng lao xao của bè bạn. Chai vang ngon đã vơi dần và tôi chợt thèm mùi rượu ổi đến lạ. Tôi không quá bận đến nỗi tôi không thể nhấc chân đi. Tôi hiểu điều đó. Nhưng tôi không thể đi với người này và bỏ lại người kia. Tôi sợ mình có lỗi. Và tôi càng không thể đưa tất cả đi cùng tôi khi bản thân họ không bao giờ muốn đi cùng nhau. Tôi ước…

…Tôi ước mình có thể phân thân ra thành nhiều thằng tôi, và gửi lại nó ở mỗi nơi vương vấn. Từng thằng tôi đó sẽ làm tất cả những gì tôi muốn; người muốn; tôi hứa; người ngóng. Từng thằng tôi đó sẽ thỏa mãn đến tận cùng những khát vọng riêng-chung dù nhỏ nhoi nhất mà không một ai cảm thấy còn chạnh lòng nữa. Nhưng tôi vẫn ngồi đây, giữa căn phòng của tôi, một mình một suy nghĩ giữa tất cả bạn bè, một mình một suy nghĩ ngớ ngẩn mà đơn giản “làm sao ta có thể thoả mãn hết mọi người đây???”… Rồi mắt tôi bỗng nhiên mờ đi. Tôi không còn thấy Trí; không còn thấy cu Hư; không còn thấy ông N.A.9; không còn thấy ai nữa. Tôi chỉ thấy mình, ở đó, lướt đi trên những bờ cỏ; lướt trên những bụi cây; lướt qua dọc con đèo vàng hoa một độ; lướt đi theo những nghiêng đồi; lướt đi như một lụa nắng mảnh dẻ. Lúc ấy, chỉ có mình tôi thôi, vượt ra ngoài trí nhớ tầm thường này, không còn một ai khác để lưu tâm, không còn một ai khác
để chiều chuộng, không còn một ai khác để bận lòng, không còn một ai khác để trách móc; hờn dỗi, không còn một ai khác để tôi phải lúc nào cũng vuông-tròn một cách mệt mỏi như chiếc kim giây chạy đua với chính mình, mà không ý thức được mình cũng là thời gian, để rồi trói mình trong một không gian quẩn quanh 12 con số. Tôi nhìn thấy mình, như một cánh buồm đi lạc, một cánh buồm mất tích vào một thế giới khác, không còn la bàn nữa, không vươn vào sóng nữa mà trườn trên những cánh đồi, nghiêng, nắng, gió, mờ, sương… Phải chăng tôi đã trói mình chặt quá, trong những lời hứa không hẳn là hão huyền?
Phải chăng tôi đã trói mình chặt quá, trong những mê hồ không bao giờ có thể được mạc khải hai chữ: yêu-thương? Phải chăng tôi đã tự đóng đinh tôi; mão gai tôi; câu rút tôi; trên một cây thập giá của đời. Sự thương khó vô hình, vô tình, vô thức, vô cảm nhận, thậm chí là vô vị mà chính ta đeo mang, đâu phải lúc nào cũng có ai nhìn thấy? Và tôi bật ra, ẩn ức, trong tiếng đàn thổn thức của cu Hư trên phím cây guitar đã ngủ yên quá lâu nơi góc nhà:

Em, giữ dùm tôi, cây thập giá, một đời Làm chứng tích, cho nụ cười tắt, lấp Để rồi bỗng nhiên xung quanh im bặt, khi có người, chợt hỏi “Bao giờ chúng ta đi???”…

Hà Quang Minh.

(Đêm, một đêm, Sài gòn, Tháng Ba, 2013)
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 15)
Như không có gì thay đổi qua thời gian dâu bể, trước mặt tôi và Aiko, có thể cả em tôi nữa, mặt trời đáp khẽ hướng đầu nguồn, loang khắp mặt sông xanh một màu cam rực rỡ, rồi mặt trời lặn hẳn, đỏ cam yếu dần chuyển tím ngát.
06 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 180)
Mối tình của Thạch làm Tự bái phục. Thạch một vợ bốn con, tuổi gần năm mươi.
30 Tháng Mười 20189:55 SA(Xem: 105)
Ngày trước nơi đây là một thung lũng ven rừng sâu, nhánh của một con đường chiến lược thời chống Mỹ chạy ngang qua đây rồi đi mãi vào Nam,
24 Tháng Mười 20189:41 SA(Xem: 185)
Katy khẽ run dưới mặt nước khi vuốt ve những vết sẹo trên người anh, như lặng lẽ đếm bằng những ngón tay của cô.
15 Tháng Mười 20189:29 SA(Xem: 106)
Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó.
03 Tháng Mười 20189:32 SA(Xem: 365)
Tôi đi tập thể dục cũng chẳng bao giờ gặp lại ‘’con đen’’ nữa. Tôi không hiểu tại sao nó cũng biệt tăm như vậy.
17 Tháng Chín 20189:26 SA(Xem: 252)
Chiếc áo đầu tiên quý giá nhất trong gia đình tôi là một chiếc “Áo vua ban" .
29 Tháng Tám 20189:18 SA(Xem: 412)
Thì ra Hách thông minh hơn tôi hằng nghĩ.
27 Tháng Tám 20189:26 SA(Xem: 292)
Mạ, mỗi thứ có một số phận riêng của nó, cứ cố hết sức, và, chuyện thành bại, tùy hỉ nghe.
14 Tháng Tám 20188:56 SA(Xem: 2049)
Thường lệ, cứ đến ngày lễ Phật Đản, trời đổ mưa và vạn vật tươi mát.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 18986)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22131)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21980)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20131)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 365)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 226)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5490)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 717)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12073)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1528)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 459)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 532)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20376)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15191)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12755)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16011)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14048)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12510)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10497)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9726)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9859)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9058)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8638)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9908)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15080)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21498)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27281)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18764)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19869)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24091)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21838)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18223)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,973,674