Thế Giới Văn Chương Của Một Tên Tuổi Chưa Từng Xuất Hiện: Hà Hồng Hoàng.

22 Tháng Ba 201312:00 SA(Xem: 2420)
Thế Giới Văn Chương Của Một Tên Tuổi Chưa Từng Xuất Hiện: Hà Hồng Hoàng.

 

Hà Hồng Hoàng là bút hiệu của một người làm thơ, chưa từng phổ biến thơ mình trên bất cứ một tạp chí văn chương hay, trang mạng nào. Ông là cựu học sinh trường trung học Petrus Ký niên khóa 1965-1972, cựu sinh viên đại học Vạn Hạnh... Sau 1975, ông tốt nghiệp cử nhân kính tế đại học Kinh Tế, Saigon.

hahonghoang-02

Nhà thơ Hà Hồng Hoàng

Tác giả cho biết hai chữ “hồng hoàng” trong bút hiệu Hà Hồng Hoàng của ông, là tên của một loài chim ó quý, chỉ có ở dẫy Trường Sơn.

Dù tên tuổi Hà Hồng Hoàng còn hoàn toàn xa lạ với người đọc, nhưng tự thân những bài thơ của ông mà, chúng tôi nhận được, lại cho thấy độ sâu, chín bất ngờ… 

Như rất nhiều nhà thơ thành danh khác, Hà Hồng Hoàng chọn ăn ở với những thể thơ nền tảng của lịch sử thi ca Việt Nam - - Như bảy chữ, tám chữ. Nhưng “con chim ó quý của dãy trường sơn” đã thổi vào các thể thơ nền tảng này, một linh hồn mới - - Với những so sánh, liên tưởng ra khỏi lối mòn những khuôn sáo cũ.

Trong bài thơ “Nhớ Blao hay nhớ em”, có nhiều câu theo tôi, tạo được sự chú ý đáng kể.. Thí dụ những câu: “Blao trên cao nghìn thước trẻ môi hồng”. Hoặc “nhưng anh biết lòng anh là gió xoáy”.

Ý niệm hạnh phúc / đau khổ (nói chung là tình yêu, đời người) làm thời gian ngưng đọng (thấm chí bắt trái đất ngược chiều quay cả trăm năm), đã được đề cập khá nhiều trong thi ca. Tùy theo cảm nghiệm, khả năng của mỗi tác giả mà, trái đất bị /được các thi sĩ bắt phải ngừng quay, ngưng thở cách nào đó. Có người “thấy trăm năm chỉ tựa một đôi giờ”. Hoặc “ta được sống một giờ như mấy kiếp” v.v…

Cũng vậy, trong bài “Khi Quỳnh Như qua Hội An”, để xiển dương bước chân ngà, ngọc của người yêu, Hà Hồng Hoàng không chỉ bắt trái đất ngừng quay, ngưng thở mà, còn cho tương lai hạnh ngộ với quá khứ:

 “ Quỳnh Như đi qua phố Hội An

Giây phút đó bỗng trở thành bất tử…

Đó là lúc tương lai và quá khứ…

Lẫn vào nhau, xóa hết cõi thòi gian.”

Trung thành với chủ trương “xiên dương tối đa” người tình (hay tình yêu) của mình, ở bài “Để nhớ thời em,” Hà Hồng Hoàng viết:

Một mai tóc bạc anh về núi ,

Tìm khối hoa cương trắng Ngũ Hành

Tạc em lên đỉnh cao vời vợi ,

Để nhớ thời xuân em rất xanh…

Tuy nhiên, thơ Hà Hồng Hoàng không chỉ có thế.

Với một số bài viết theo thể tự do của Hà Hồng Hoàng mà, tôi được đọc, như bài “Gửi người con gái Bosnia và thiên niên kỷ thứ ba”, hoặc bài “Tân Tân Ước”, tác giả còn cho thấy, ông đã đem được vào thơ của mình những vết-nám-thời-đại. Những thoái hóa hay, sự lên ngôi của bản năng thú vật trong thế giới hôm nay! Tôi muốn gọi những dòng thơ đó là, những phát hiện tế-bào-ung-thư-thời-đại - - Đã và đang tàn phá tận gốc rễ cơ thể Việt Nam nói riêng, nhân loại nói chung:

 “…Nhưng hai ngàn năm sau Thiên Chúa giáng sinh,

Tôi vẫn thấy xót xa

Vì dường như tất cả chúng ta

Thực sự vẫn chưa học được điều gì đáng giá!

Và chúng ta vẫn nhìn nhau xa lạ,

Vẫn giành ăn,, chiếm đất, đốt nhà.

Máu con người vẫn đổ xuống ở Bosnia,

Ở Afghanistan, Jesusalem, Gaza, Ruanda…

 

Máu da đen da đỏ, da vàng da trắng…

Máu năm châu vẫn chảy hoài vô tận…!

 

Ôi hai ngàn năm văn minh!

Hỡi con người từng chinh phục Nguyệt cầu

Và sắp sửa thám hiểm Hoả Tinh,

Các anh vẫn mãi còn đánh nhau…kể từ thượng cổ!

Các anh vẫn dã man như thời còn ăn lông ở lỗ!

 

Ôi con người và kiến trúc thượng tầng đồ sộ,

Liên Hiệp Quốc, NATO,

Và gì gì nữa khác…

Ôi hỡi con người!

Tay nào anh nhận giải Nobel

Và tay nào anh vẫn còn cầm vũ khí?

Ôi hai ngàn năm văn minh,

Lịch sử chúng ta đầy rẫy những cuộc hành hình

Và vẫn khét mùi diêm sinh thuốc súng.

 

Tôi yêu em, người con gái Bosnia,

Tôi khóc cho em

Như ngày xưa thế hệ Ông Bà, Cha Mẹ em,

Rất nhiều người đã từng nhìn chúng tôi mà khóc,

Rất nhiều người đã từng nhìn thấy chúng tôi,

Bị trói xỏ xâu, kéo lê đi hàng dọc,

Bị xẻo tai, cắt thịt , bắn giết, đâm chém, gông cùm…

(…)

Hai ngàn năm văn minh

Chúng ta sắp bán cho nhau

Những bộ phận của cơ thể mình:

Con mắt, trái thận, quả tim…

Những bộ phận thân thể của trẻ em

Bị giết đi, rồi đem bán cho những gia đình giàu có!!!

 

Chúng ta vẫn thường bán cho nhau vũ khí,

Chúng ta vẫn hay bán cho nhau những cô gái đồng trinh,

Nô lệ mới đi bằng phi cơ qua suốt biển Thái Bình …”

(Trích “Gửi người con gái Bosnia và Thiên niên kỷ thứ ba”)

Hay:

“Khi Adam và Eva hẹn hò nhau bằng Mobile phone,

Và book vé Boeing để gặp nhau sau hai chục giờ bay

Qua nửa vòng trái đất,

Thì bầy rắn bị cầm tù khờ câm

Trong những chiếc lồng rất chật,

Nơi nhà hàng đặc sản,

Chờ dịp hiến sinh giữa lễ tế báo thù.

Bầy rắn bất lực ngu ngơ

Sẽ bị con người bắt ra khỏi lồng,

Chọc phá đùa giỡn

trước cuộc hành hình,

Bị trích máu hoà rượu, lột da ướp ngũ vị hương

Trước khi bị ném vào vạc dầu sôi

Đun bằng lửa luyện tội lấy từ hoả ngục,

Để thơm răng loài người.

 

Khi bầy rắn bị hành hình triệt để,

Thì trái táo to lên bằng phân bón 

Ure, N, P, K…thôi thì đủ thứ

Và kịp thời

Nhiễm đủ thứ thuốc trừ sâu

DDT, Methyl Parathion, Mipcin

To hơn quả táo nguyên thuỷ

và đầy ngọt ngào độc dược.

 

Adam thì không còn dáng say mê

Của gã trai tân mới vừa tỉnh thức,

Mà bệ vệ lỉnh kỉnh với bộ veston,

Cà vạt măng sét, giày Italy

Đồng hồ Longines Thuỵ sĩ, cặp Samsonite,

 

Còn Eva thì

Triumph là tất cả thời trang,

Móng tay sơn màu huyết dụ

Áo choàng lông thú,

Sắt tay da cá sấu.

Ngực Silicon, cằm chẻ, môi bơm, mũi độn

Má lúm đồng tiền cố định

Adam nhìn Eva

Không bằng cái nhìn hồn nhiên nồng nàn của buổi bình minh lịch sử,

Mà bằng ánh mắt lạnh lùng định giá

Của chú kên kên ăn thịt thối trên sa mạc

Và Eva thì vờ vịt thẹn thùa,

Tay mân mê quả táo

Ngọt ngào độc dược

Hương tóc thơm lừng Christian D’or…”

(Trích “Tân Tân Ước”)…

Khi đọc được những câu thơ trên, tôi nghĩ, nếu có số điện thoại của ông, tôi sẽ gọi ngay, để nói:

- Cảm ơn Hà Hồng Hoàng. Cảm ơn “Con chim ó quý của dãy Trường Sơn!” Dù cho thơ của ông, thơ của các thi sĩ đang hiện diện trên mặt địa cầu này, có thể không cứu vãn gì được chứng di căn của những tế-bào-ung-thư-bản-năng-thú-tính. Nhưng chí ít, chúng cũng cho ta thấy, thi ca không hề là một trò chơi chữ nghĩa phù phiếm. Mà, thi ca chính là những hồi chuông cảnh báo tốt nhất, cho sự cứu vãn tinh thần của con người vậy.

Du Tử Lê,

(Calif. Mr. 22 – 2013)

hahonghoang-01

 

THƠ HÀ HỒNG HOÀNG,

Gửi người con gái Bosnia và Thiên niên Kỷ thứ ba

Tôi yêu em,

Người con gái tóc vàng chạy trên đường phố Bosnia,

Em vẫn mãi là thiên thần

Dù sống trong lửa máu.

Tôi đau khổ như em,

Nỗi đau buồn chiến tranh tàn bạo,

Phi nhân, vô nghĩa.

Tôi đau cùng em,

Nỗi đau buồn tê tái,

Nỗi đau đang giày vò nhân loại.

 

Tôi vẫn tìm em đêm đêm,

Mà lòng đau nhói.

Em ở đâu Giữa lửa khói mịt mù!

Em ở đâu? Trong tầm đạn bắn sẻ trên hè phố!

Em ở đâu? Chiếc ti vi hàng đêm vô tư thổ lộ

Nỗi đau em, làm xấu hổ con người.

Những con người sắp vượt thế kỷ thứ hai mươi

Vẫn trơ tráo và đầy đủ lý do để giải thích

Vì cứu cánh và vì mục đích,

Nên con người vẫn bắn tỉa vào em, vào sự sống,

Vào lương tâm của những ai

Còn biết thế nào là tội lỗi.

Nhưng tôi biết chắc một điều là

Không ai dám nói

Vì lý tưởng dân tộc hẹp hòi

Nên họ cứ bắn vào em.

 

Tôi khóc cho em,

Những người con trai Bihac thất thủ

Bị trói quặt,

Nằm chụm đầu trong đau thương trên hè phố

Dưới gối những tay súng mặc áo rằn ri,

Như những con gà nước

Bị trói chặt từng chùm

Bày bán trên bến phà Mekong

Trong buổi chiều gió lộng.

 

Hỡi con người, các anh sắp cử hành long trọng

Ngày bước qua Thiên Niên Kỷ thứ ba

Nhưng hai ngàn năm sau Thiên Chúa giáng sinh,

Tôi vẫn thấy xót xa

Vì dường như tất cả chúng ta

Thực sự vẫn chưa học được điều gì đáng giá!

Và chúng ta vẫn nhìn nhau xa lạ,

Vẫn giành ăn, chiếm đất, đốt nhà.

Máu con người vẫn đổ xuống ở Bosnia,

Ở Afghanistan, Jesusalem, Gaza, Ruanda…

 

Máu da đen da đỏ, da vàng da trắng…

Máu năm châu vẫn chảy hoài vô tận…!

 

Ôi hai ngàn năm văn minh!

Hỡi con người từng chinh phục Nguyệt cầu

Và sắp sửa thám hiểm Hoả Tinh,

Các anh vẫn mãi còn đánh nhau… kể từ thượng cổ!

Các anh vẫn dã man như thời còn ăn lông ở lỗ!

 

Ôi con người và kiến trúc thượng tầng đồ sộ,

Liên Hiệp Quốc, NATO,

Và gì gì nữa khác …

Ôi hỡi con người!

Tay nào anh nhận giải Nobel

Và tay nào anh vẫn còn cầm vũ khí?

Ôi hai ngàn năm văn minh,

Lịch sử chúng ta đầy rẫy những cuộc hành hình

Và vẫn khét mùi diêm sinh thuốc súng.

 

Tôi yêu em, người con gái Bosnia,,

Tôi khóc cho em

Như ngày xưa thế hệ Ông Bà, Cha Mẹ em,

Rất nhiều người đã từng nhìn chúng tôi mà khóc,

Rất nhiều người đã từng nhìn thấy chúng tôi,

Bị trói xỏ xâu, kéo lê đi hàng dọc,

Bị xẻo tai, cắt thịt, bắn giết, đâm chém, gông cùm…

 

Những pháo đài bay cất cánh từ Guam

Cứ bay đến Việt Nam rồi lạnh lùng nhấn nút,

Bom rải thảm…mắt trẻ thơ mở to…

Lửa Napalm ngùn ngụt…!!!

 

Hai ngàn năm văn minh,

Trên đầu ta vệ tinh bay vùn vụt,

Dấu chân người dẵm nát các châu lục xa xôi,

Tận Cực Bắc, Cực Nam,

Dưới đáy biển sâu hay thăm thẳm bầu trời,

Sóng vô tuyến lao xao nghìn giọng nói,

Và ánh sáng rực rỡ từ Edison chói lọi,

Cả trăm năm vẫn chưa đủ sáng

Đến tận sâu thẳm của lòng người.

Trong đêm dài cô gái bán thân ơi!

Em vẫn đứng giữa đường khuya lạnh lẽo

Giữa những thành phố rực đèn hoa…

Mà lòng em úa héo!!!

Hambourg , Paris ,Los Angeles, Tokyo,

Bangkok, Pnongpenh, Saigon …

Bóng tối nào che giọt lệ tủi hờn,

Khói ma tuý, khẩu súng Mafia và những đồng Dollar tội lỗi.

 

Hai ngàn năm văn minh,

Từ chiếc nôi của nền văn hoá lưỡng hà

Lưu vực sông Tigre và Euphrates,

Từ sông Nile hay lưu vực Hoàng Hà

Hay sông Hồng, hay Ấn Độ bao la,

Đâu rồi những hiền triết đã từng đi qua lịch sử?

Nào Sócrates, Platon, Lincoln, Gandhi, Karl Marx …

Nào Khổng Tử, Lão Đam, Jesús, Thích Ca và Sartre …

Nào những danh tướng đã gầm vang quá khứ,

Alexandre, Asoka, Napoleón, Geigis Khan,

Vó ngựa cuồng chinh trên thảo nguyên Mông Cổ

Và còn nữa, Ôi Tần Thuỷ Hoàng bạo chúa!

Xây Vạn Lý Trường Thành, đốt sách, giết nho sinh …

Hay Hitler và lò thiêu Auschwitz,

Hay Mao Trạch Đông với Cách Mạng Văn Hoá

Và Pol Pot với những cánh đồng Kampuchea diệt chủng!

 

Hai ngàn năm văn minh …

Nào thời đại đồ đồng, đồ sắt …

Nào năng lượng hạt nhân, năng lượng mặt trời

Ôi Godome và Somoa!

Ôi Hiroshima và Nagasaki!

 

Dường như tất cả chúng ta

Hai ngàn năm qua…

Vẫn chưa học được điều gì đáng giá!!!

 

Hai ngàn năm văn minh

Chúng ta sắp bán cho nhau

Những bộ phận của cơ thể mình:

Con mắt, trái thận, quả tim…

Những bộ phận thân thể của trẻ em

Bị giết đi, rồi đem bán cho những gia đình giàu có!!!

 

Chúng ta vẫn thường bán cho nhau vũ khí,

Chúng ta vẫn hay bán cho nhau những cô gái đồng trinh,

 

Nô lệ mới đi bằng phi cơ qua suốt biển Thái Bình …

Như những cánh đồng bông Nam Mỹ ngày xưa

Vẫn luôn cần nô lệ,

Thì ngày nay

Việc bán phấn buôn hương,

Cũng là một ngành kỹ nghệ,

Bán thịt tươi …Ôi tiếng khóc hiện hình!!!

 

Hai ngàn năm văn minh

Hỡi con người, anh đang sống nhục hay vinh?

 

Hỡi con người, chúa tể của Địa Cầu ơi!

Anh đã tiêu diệt bệnh đậu mùa, đánh bại bệnh lao,

Đẩy lùi dần ung thư và bệnh hủi,

Nhưng anh cũng làm địa cầu trơ trụi …

Chặt hết rừng xanh, thả khói bụi mù trời .

Cọp beo không còn đất sống,

Cá voi đang dần dần tuyệt chủng,

Tầng Ozon cũng bị thủng lâu rồi!!!

Hỡi con người cuối thế kỷ thứ hai mươi

Mang mầm bệnh SIDA trong máu huyết,

Tôi sẽ hát cho anh trên đường về mộ huyệt.

 

Tôi yêu em,

Người con gái mắt xanh tóc vàng

Chạy băng qua đường phố Bosnia

Để tìm cái sống!!!

 

Hỡi con người, các anh chớ cử hành long trọng

Các nghi thức chào mừng

Ngày đầu tiên của một ngàn năm sắp tới.

Tôi chào năm hai ngàn,

Cúi đầu khóc cho tất cả chúng ta trên trái đất già cỗi này.

Với niềm đau đớn xót xa,

Và tâm hồn cuồng nộ,

Tôi gửi lời yêu em

Người con gái mắt xanh tóc vàng

Chạy băng qua đường phố Bosnia để tìm cái sống …

Và Thiên Niên Kỷ thứ ba.

30-11-1994

 

 

Tân Tân Ước

 Khi Adam và Eva hẹn hò nhau bằng Mobile phone,

Và book vé Boeing để gặp nhau sau hai chục giờ bay

Qua nửa vòng trái đất,

Thì bầy rắn bị cầm tù khờ câm

Trong những chiếc lồng rất chật,

Nơi nhà hàng đặc sản,

Chờ dịp hiến sinh giữa lễ tế báo thù.

Bầy rắn bất lực ngu ngơ

Sẽ bị con người bắt ra khỏi lồng,

Chọc phá đùa giỡn

trước cuộc hành hình,

Bị trích máu hoà rượu, lột da ướp ngũ vị hương

Trước khi bị ném vào vạc dầu sôi

Đun bằng lửa luyện tội lấy từ hoả ngục,

Để thơm răng loài người.

 

Khi bầy rắn bị hành hình triệt để,

Thì trái táo to lên bằng phân bón 

Ure, N, P, K…thôi thì đủ thứ

Và kịp thời

Nhiễm đủ thứ thuốc trừ sâu

DDT, Methyl Parathion, Mipcin

To hơn quả táo nguyên thuỷ

và đầy ngọt ngào độc dược.

 

Adam thì không còn dáng say mê

Của gã trai tân mới vừa tỉnh thức,

Mà bệ vệ lỉnh kỉnh với bộ veston,

Cà vạt măng sét, giày Italy

Đồng hồ Longines Thuỵ sĩ, cặp Samsonite,

 

Còn Eva thì

Triumph là tất cả thời trang,

Móng tay sơn màu huyết dụ

Áo choàng lông thú,

Sắt tay da cá sấu.

Ngực Silicon, cằm chẻ, môi bơm, mũi độn

Má lúm đồng tiền cố định

Adam nhìn Eva

Không bằng cái nhìn hồn nhiên nồng nàn của buổi bình minh lịch sử,

Mà bằng ánh mắt lạnh lùng định giá

Của chú kên kên ăn thịt thối trên sa mạc

Và Eva thì vờ vịt thẹn thùa,

Tay mân mê quả táo

Ngọt ngào độc dược

Hương tóc thơm lừng Christian D’or.

 

 Với nỗi cô đơn tột cùng

Của con người

Xuất hiện trên cõi đời

Bằng sinh sản vô tính,

Con người không lý lịch,

Không tổ tiên, không cội nguồn, không dân tộc

Nên Adam mặt mũi rất cô hồn,

Chẳng khác chi Từ Hải

“dọc ngang nào biết trên đầu có ai”.

 

Adam âm mưu mua Eva

Và trả bằng credit card

Trong thời buổi loài người tràn đầy quả đất.

 

Con người đông hơn cây cỏ,

Nên những cánh rừng nguyên sinh

Là trang sức xa xỉ của mẹ địa cầu từ thủa hồng hoang

Phải bị chặt đi trơ trụi,

Đốt cháy thành tro

Nhường chỗ cho bê tông cốt thép.

Nhường chỗ cho dầu hắc ngự trị,

Nung nóng những bước chân buổi tối mùa hạ

Qua những lối hẹn hò.

 

Quả thật, quả thật ta nói cùng các ngươi!

Khi loài người đông hơn kiến cỏ,

Thì thiền sư trên núi cao

Cũng bị quấy rầy bởi âm thanh Karaoke,

Và mùi hành tỏi, mùi thịt gà hấp bia thơm lựng,

Từ đám đông đại chúng vô minh,

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 20189:32 SA(Xem: 30)
Đọc thơ Nguyễn Ngọc Hạnh, tôi không đọc bằng lý trí mà đọc bằng con tim, đọc ngất ngây say đắm, đa tầng..
05 Tháng Mười Một 20189:20 SA(Xem: 144)
Gần đây, tôi mới được đọc thi phẩm “Tôi Là Một Kẻ Khác” của nhà thơ Nhật Chiêu, kiêm dịch giả nổi tiếng hiện nay.
03 Tháng Mười Một 20189:27 SA(Xem: 101)
Tác giả Nguyễn Hoài Ân (hội viên hội VHNT Quảng Ngãi) vừa ra mắt tập thơ đầu tay Đi tìm ký ức
11 Tháng Mười 20189:54 SA(Xem: 156)
Trong phong trào Thơ Mới nói riêng và dòng chảy văn chương Việt Nam thời tiền chiến nói chung, nhiều cây bút miền Nam thường ít được nhắc đến.
10 Tháng Mười 20189:15 SA(Xem: 205)
Duy Trung là một con người từng trải, dẫu còn trẻ nhưng không vì thế mà anh dễ dãi, viết vội, đặc biệt là với thơ, anh chọn cho mình một con đường riêng, chắt lọc mà sâu sắc, hàm súc mà đầy đủ, mộc mạc mà thanh thoát.
06 Tháng Mười 20189:33 SA(Xem: 175)
Tôi muốn gọi “một nét thơ Trần Quốc Thực” vì lẽ: người thơ ấy chỉ chọn từng nét trong số phận, từng nét nhỏ trong đời người-những nét khía vào ta lặng thầm mà nhói buốt.
19 Tháng Chín 20188:34 CH(Xem: 555)
Nhưng dù “tóc xanh giờ điểm bạc” thì, tôi vẫn cầu mong và, hy vọng “Mùa Thu Xanh” của Phan Lan Hương sẽ mãi… xanh với thời gian. (*)
17 Tháng Chín 201811:42 SA(Xem: 217)
Ái Duy là cây bút nữ đã thành danh trên văn đàn từ thập niên 80 của thế kỷ 20, hiện sinh sống tại thành phố Nha Trang.
27 Tháng Tám 20189:15 SA(Xem: 338)
Với 62 bài trong gần 200 trang in, chủ yếu là thơ tự do và thơ văn xuôi,
31 Tháng Bảy 20189:12 SA(Xem: 1237)
Trong ghi nhận của tôi, chúng ta có nhiều người làm thơ hôm nay, cho thấy tính quyết liệt (nếu không muốn nói là dẫy dụa), để thoát khỏi bóng rợp, phủ rêu nhiều chục năm của thể thơ ấn tượng, tượng trưng, trừu tượng…
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 18988)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22131)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21983)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20132)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 366)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 228)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5490)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 717)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12074)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1529)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 459)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 533)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20383)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15191)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12756)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16011)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14048)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12511)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10497)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9728)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9859)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9058)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8638)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9909)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15080)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21498)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27281)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18764)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19869)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24092)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21839)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18223)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,973,940