NGUYỄN TRỌNG TẠO - Căn Phòng Của Nhà Văn Mai Thảo

10 Tháng Giêng 201612:00 SA(Xem: 3962)
NGUYỄN TRỌNG TẠO - Căn Phòng Của Nhà Văn Mai Thảo

Có những cái tên người làm tổ trong trí nhớ của tôi. Họ ở thật xa, tôi nhập tâm tên họ đã lâu, nhưng chưa một lần gặp mặt. Nhà văn Mai Thảo

maithao-tranh_dinhcuong-content-content

Một hôm tôi đang tiếp các bạn rượu đến nhà, khoảng năm 1993 gì đó, thì có điện thoại từ Mỹ gọi về. Người nói chuyện với tôi là nhà văn Mai Thảo, một cây đa cây đề của văn nghệ miền Nam thời chế độ Sài Gòn cũ; người mà tôi đã từng đọc, và từng yêu thích văn chương cũng như quan điểm nghệ thuật của ông. Tôi cũng rất kính nể ông khi đọc Tạ Tỵ viết về ông trong cuốn “Mười khuôn mặt văn nghệ” mà tôi tình cờ có được năm 1975.

Hình như ông chỉ hơn tôi vài chục tuổi, nhưng với tôi, ông là bậc cao niên vì đã thành danh từ rất sớm, và là thủ lĩnh của nhóm Sáng Tạo chủ trương cách tân nghệ thuật. Tôi nghe tiếng nói của Mai Thảo lần đầu tiên, lại nói qua điện thoại viễn liên, nhưng thật lạ, tiếng ông vang và ấm như có eco tạo âm đồng vọng trong phòng thu âm. Tôi hỏi ông: “Anh đang ở đâu mà tiếng vang như trong phòng thu thanh thế?”. Mai Thảo nói: “Mình gọi điện ở nhà, một căn phòng lầu 1 tại California”. Tôi chú ý nghe và trả lời những câu thăm hỏi về văn nghệ của Mai Thảo, nhưng hiện tượng tiếng nói ông bị khuếch đại khiến tôi nghĩ có ai đó đang nghe trộm cuộc điện thoại giữa chúng tôi. Hồi đó, những cuộc điện thoại từ nước ngoài gọi về cho tôi hoặc Hoàng Phủ Ngọc Tường thường có hiện tượng này. Và tôi phải nghĩ rằng, chắc bọn an ninh mới làm thế. Nhưng mặc kệ, tôi vẫn nói chuyện thoải mái mà không quan ngại gì cả.

Tôi nói với Mai Thảo rằng văn nghệ trong nước cũng đã khá cởi mở, nhưng vẫn chưa hết vòng kim cô. Còn ông thì nói với tôi là rất nhớ quê hương mà không biết có về thăm được nữa hay không… Và chúng tôi hẹn có dịp sẽ gặp nhau ở Mỹ hay ở Việt Nam. Hình như lúc đó ông 66 tuổi. Rồi ông bảo tôi cho ông nói chuyện với Hoàng Phủ Ngọc Tường. Hóa ra trước đó ông gọi tới nhà ông Tường và biết ông Tường đang uống rượu ở chỗ tôi nên ông đã xin được số điện thoại nhà tôi để gọi. 

cao_linh_chup_hinh_mai_thao_death_valley_3-1981__ng_duc_cung_-content

Trần Cao Lĩnh chụp hình Mai Thảo

Sau cú điện thoại đó, tôi cứ bị ám ảnh về cái căn phòng của ông. Tôi hình dung một căn phòng rộng với một ngọn nến u hoài đang hắt ánh sáng yếu ớt lên gương mặt trầm tư phúc hậu của ông. Ông ngồi trên chiếc sofa vừa viết vừa uống rượu một mình. Nhưng có lẽ tôi đã hình dung không đúng về căn phòng ông ở.

Năm 1997 sau khi Mai Thảo qua đời, tôi đọc được bài viết của Nguyễn Hưng Quốc có mấy câu nói về căn phòng của ông: “nhà riêng của ông – đúng hơn là phòng riêng trong một chung cư dành cho người già – ở California… Trong lúc ông nói chuyện, tôi đảo mắt nhìn quanh. Một kệ sách. Một cái bàn. Một cái giường chiếc phủ nệm trắng. Một cái Tivi nhỏ và năm bảy chai rượu nằm trong góc. Là hết. Lúc ấy, tôi nghĩ ngay đến một câu thơ của Nguyễn Bính: Quán trọ nhà thơ như chiêm bao”. Còn Tâm Hư lại nói về căn phòng khá kỹ: “dường như mình đã nhiều lần ngồi ở Cafe Song Long, thành phố Westminster, ngước mắt nhìn lên căn gác ngày nào Mai Thảo ở. Gần đây – nói vậy nhưng cũng đã cách hơn năm rồi – cùng ngồi với Khánh Trường và Ngô Thế Vinh cũng ở chỗ đó. Và rồi bỗng nhớ lại dăm điều ba chuyện: Hoàng Khởi Phong nói rằng lúc đầu Mai Thảo ở căn apartment tầng trên, về sau đau yếu phải dời xuống tầng dưới. Và HKP từ xa về dọn vào ở ngay căn Mai Thảo đã ở (tầng trên). Sau này, HKP đi rồi đến lượt Khánh Trường dọn vào. Cả hai bạn mỗi sáng đi làm đều hé cửa nhìn vào xem Mai Thảo còn sống không”. Nguyễn Xuân Hoàng cũng viết về căn gác của Mai Thảo: “Tôi nhớ căn phòng Mai Thảo ở trên lầu 1 trong một chung cư nằm sau nhà hàng Song Long trên đường Bolsa. Mỗi buổi sáng chỉ cần bước chân xuống cầu thang đi mấy bước là anh có thể vào quán này. Một đĩa bánh mì thịt nguội, một ly cà phê đen và một điếu thuốc buổi sáng đầu ngày.Thịt nguội để đó, không ăn, cà phê thì uống, thuốc lá không thể không cháy trên môi.” Thế nhưng, Nguyễn Xuân Hoàng cho biết, có lúc Mai Thảo không bước xuống quán Song Long, vì anh đã có cái Trà Thất trước cửa, trên hàng lang. Đó là một cái sofa không biết của ai khiêng ra bỏ. Mai Thảo ngồi đó uống trà, hút thuốc, sưởi nắng, trầm tư. Ông thả tầm mắt qua suốt khu parking, sang phía bên kia chỗ khu nhà giàu có những vòi nước phun lên. Cạn tuần trà, lúc nắng đã lên cao, Mai Thảo rời căn nhà bước xuống đường phố”… Hình dung về căn phòng ấy, tôi bỗng nhớ mấy câu thơ buồn buồn của ông:

Nửa khuya đợi bạn từ xa tới

Cửa mở cầu thang để sáng đèn

Bạn tới lúc nào không biết nữa

Mưa thả đều trên giấc ngủ đen.

Nhưng tôi không được gặp Mai Thảo như đã hẹn qua điện thoại. Mãi mãi không được gặp ông. Và căn phòng ông ở chắc đã được thế vào một ai đó chứ không phải là bảo tàng cuối cùng của nhà văn. Và những chai rượu ông từng dùng chắc cũng phiêu bạt để rồi không còn dấu tích gì của ông. Chỉ còn lại những trang văn mà tôi đã từng đọc và đã từng yêu mến quý trọng người đã làm ra nó.

Nguồn: nguyentrongtao.org

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Chín 202110:17 SA(Xem: 30)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa.
07 Tháng Chín 20217:16 CH(Xem: 107)
Cách đây bốn năm, đặt bước chân của người tị nạn xuống phi trường Tân Sơn Nhất,
05 Tháng Chín 20213:49 CH(Xem: 104)
tôi nhận thấy ngôn ngữ ông lão bán muối vẫn còn đứng đắn và kiểu cách như xưa, khi ngồi trò chuyện với người vợ mù ở trước cửa nhà tôi.
03 Tháng Chín 20214:15 CH(Xem: 163)
Nhưng đêm Sài Gòn đến đã làm đầy trong tôi sự thiếu thốn kia về cảm xúc, lấy lại cho tôi một thể quân bình trong nội tâm
21 Tháng Tám 20219:33 SA(Xem: 165)
Tôi đau đớn nhìn vai mẹ rung nhẹ. Đó là lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là khóc trong lòng.
19 Tháng Tám 202112:43 CH(Xem: 204)
Đã rất nhiều lần, không đếm được là bao nhiêu, tôi đã ngồi thừ trước trang giấy, muốn viết về Mẹ. Thế rồi giấy vẫn trắng, ý vẫn nguyên, điều định viết mãi không thành.
15 Tháng Tám 202110:03 SA(Xem: 274)
Ngày còn nhỏ, tôi thường bám đuôi và nheo nhẻo với má nhiều câu vô vị, đại để: “Cuộc đời là gì vậy má?”
12 Tháng Tám 20213:24 CH(Xem: 163)
Tôi còn yêu Fin được đến ngày nay, đó chỉ vì tôi ở xa Fin, và không bao giờ tôi gặp Fin nữa
29 Tháng Bảy 202110:47 SA(Xem: 265)
Những chiếc bóng vẫn tới lui, chậm rãi thảng hoặc lướt lên bức rèm trắng.
18 Tháng Bảy 202111:16 SA(Xem: 286)
Tôi học cùng lớp với Túy Hồng, cùng ngồi ở những hàng ghế đầu, cùng vòng tay nghiêm chỉnh để lên bàn thành hàng thẳng tắp trong mỗi giờ học.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5872)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4343)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4087)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4646)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 3903)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 12720)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 337)
Tôi chỉ gặp ông dăm ba lần, cũng như những cuộc gặp gỡ của các cá nhân nhà văn Việt Nam khác, nhưng câu chuyện về cuộc đời này và về thơ ca dài gấp ngàn lần thời gian những cuộc gặp gỡ của những cá nhân nhỏ bé trước vũ trụ vô tận này.
(Xem: 589)
Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách, sinh năm 1942 tại Hà Nam, miền Bắc Việt Nam.
(Xem: 740)
Lắng nghe một đoạn, tôi nhận ra giai điệu quen thuộc. Đó là một sáng tác của Từ Công Phụng phổ từ thơ Du Tử Lê, Ca khúc "Trên Ngọn Tình Sầu."
(Xem: 701)
Khi anh chết/ Không đem anh ra biển/ Mà chôn anh vào/ Huyệt mạch của quê hương
(Xem: 13325)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3107)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3614)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4157)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4095)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24039)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18410)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16048)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19410)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17252)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 15761)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13480)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12433)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12582)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 11757)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11374)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18415)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25407)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30216)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21669)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23506)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26586)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 25796)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 21854)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,860,311