Hư-Ảo-Hình, Làm Thành Hư-Ảo-Thơ Đoạn Trường,

02 Tháng Tư 201212:00 SA(Xem: 1966)
Hư-Ảo-Hình, Làm Thành Hư-Ảo-Thơ Đoạn Trường,

Nếu không kể những tác già dùng tên thật của mình, cho những sáng tác thơ, văn của họ thì, mỗi nhà văn, nhà thơ thường có cho mình một bút hiệu. Đôi khi bút hiệu có được từ sự đổi ngược tên thật của mình, như bút hiệu Thế Lữ (thời tiền chiến), do hai chữ “Thứ Lễ” là tên thật của tác giả “Hổ nhớ rừng” mà ra. Bên cạnh đó, chúng ta cũng có những bút hiệu mang tính thách đố hay…đố là gì(?) Như bút hiệu Tchya của nhà văn Đái Đức Tuấn (cũng thời tiền chiến.) Cho đến ngày từ trần (năm 1969), tác giả của một số truyện nổi tiếng một thời như “Thần Hổ”, “Kho Tàng Sầm Sơn”, “Ai hát giữa rừng khuya”…vẫn chưa một lần chính thức tiết lộ năm mẫu tự ông đã chọn làm bút danh cho mình. Vì thế, đến nay, mỗi người, tùy suy, tưởng mà “giải mã” 5 mẫu tự đó. Người thì cho rằng, đấy là mấy chữ viết tắt của cụm từ Tôi chẳng yêu ai”… Người khác, để tỏ mình thân cận với tác giả “Kho tàng Sầm Sơn”, quả quyết đó là “Tôi chỉ yêu Anh” hay “Tôi chỉ yêu Ánh” v.v…
Ngoài ra, các nhà thơ, nhà văn thường chọn cho mình những bút hiệu có liên quan gần xa tới mối tình đầu, ước mơ thầm kín thời mới lớn, hay du dương, lãng mạn…Thậm chí bút hiệu…nổ đì đùng, hoặc chỉ là một số chữ ghép, không mang một ý nghĩa nào hết…
Tuy nhiên, cũng có những tác giả chọn cho mình bút hiệu mà, khi đọc thấy, độc giả rất dễ não lòng, thương cảm… Như bút hiệu Đoạn Trường mà tôi giới thiệu cùng bạn đọc, thân hữu lần này, ở đây.
.
Với những người theo dõi sinh hoạt thơ, văn trên một số trang mạng nghiêng về văn chương, tôi tin, đôi lần trông thấy bút hiệu Đoạn Trường…
Cũng thế, với tôi, lần đầu tiên bắt gặp bút hiệu Đoạn Trường, tôi liên tưởng tới một lão niên, một tác giả trọng tuổi, chán ngán thế sự, cay đắng tình trường, ghim hờn qúa khứ…
Nhưng, khi bước vào cõi-giới thi ca Đoạn Trường, tôi ngỡ ngàng với những dòng thơ ngồn ngộn sức trai:
“những sợi tóc xanh ngả đầu dưới nắng
hơi ấm tinh khôi tràn về
tâm hồn tôi tíu tít
bám rễ…”

(Đoạn Trường, trích “Mặt trời rim đất lạnh”.)

Hay, những câu thơ cồn cào hưng phấn, phương cương:
“máu thịt nàng tái sinh từ khuy áo
vải nở mượt vệt hương
tôi mở nút áo nàng
bầu trời trắng ngoan dại
bóng tôi trong mê lộ…”

(Đoạn Trường, trích “Bia mộ nghìn thu còn hóa chữ”.)

Hoặc, những khổ thơ chứa đầy liên tưởng mạnh mẽ, như khối thuốc nổ, như những quả lựu đạn, đã rút chốt, ném về chân trời:
xiêm áo nàng rơi chậm chậm rơi mãi trong không gian
chưa kịp chạm nền ngọc
ký ức hóa rượu
kéo ngày về
 
“hông nàng lắt lay kiêu hãnh
tiếng nói nàng nở hoa
những bông kết trái

nụ cười nàng chín
mật hoa bung nổ nham thạch lạnh lùng
từng ánh mắt đàn ông suy sụp hoang
phế
nàng dú trong vương quốc tôi…”
(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.)

Chỉ với mấy bài thơ có trong tay, nhưng bài nào cũng mang lại cho tôi những hình ảnh được tác giả nhân cách hóa một cách mới mẻ: Như “những sợi tóc xanh ngả đầu dưới nắng”. Như “mỗi ngày sợi chỉ bình minh thêu lên lá / như những vân tay”…
Chỉ với mấy bài thơ có trong tay, nhưng Đoạn Trường đã cho tôi rất nhiều câu thơ, cho thấy khả năng hoán dụ (metonymy), cùng khả năng hoán vị ( đổi chỗ) giữa chủ thể (subject) với khách thể / sự vật (object) nhuần nhuyễn, bất ngờ:
“những hạt thạch lựu vừa chín đỏ mọng
tôi hái từ môi nàng
mật ngọt thấm mắt tôi…”

(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.)

Hoặc:
“tiếng suối mát rỉ tai đất
tôi nghe nhịp chiêm nương phong ấn khung trời riêng
rất riêng của ánh mắt
thố lộ mùa gặt hưng phấn
 
rồi những cánh hoa thơm sóng sánh sông đời
quên bụi cũ kềnh càng áo đạo…”

(Đoạn Trường, trích “Mặt trời rim đất lạnh”.)

Và, những câu thơ đẹp mà, tôi muốn gọi là hư-ảo-hình, làm thành hư-ảo-thơ, như:
nàng diễm lệ hơn các cung trăng
những vì sao làm nô lệ tóc nàng
đêm vắng giấu trong sa mạc
âm thanh từ hoàng cung vọng lại
mắt nàng chưa qua mi…”

(Đoạn Trường, trích “Cung điện thăng hoa”.)
.
Bây giờ, tôi được biết Đoạn Trường là một người trẻ, sớm thành đạt ở quê người - - Và, nhận ra cõi-giới thi ca của Đoạn Trường là những đoạn trường...ngược. Nhưng tôi vẫn muốn nói với Đoạn Trường rằng, hãy tiếp tục dòng thơ…“đoạn trường”, như những bài thơ…“đoạn trường” hôm nay, ở ngày mai.
Du Tử Lê,
(Mar. 2013)
---------------------
 


 THƠ ĐOẠN TRƯỜNG


Cuống Gió Chiêm Nương

Anh cuống gió
từ cánh hường đông xa tít
trĩu ngang đời em
vàng chiêm nương
mày cong lá lúa nhuốm thu tình
bước chân mùa gặt nghe đâu đây
vi vu tiếng gọi tên nhau bất khả kháng

anh làm sao hiểu thấu
khi bung mầm bước vào bùn
trục đời em xoay quanh nắng mưa trắng đen luân chuyển
giọt sương rơi sâu bọ gặm
bầy ong vo ve trên đồi
em đợi xanh lồng lộng
vàng chiêm nương

cuống gió về với em
ngàn sao kim cương, mặt trăng thủy tinh, thoang thoảng mùi hương gió
xuất hiện
như những chiếc lá vàng trôi về bên bồi đang đợi

dần dần lúa chín vàng qua mùa thu nồng nàn
phơn phớt gió lên men trong lồng ngực thắm thiết

nếu có ngày lúa ngừng trổ bông
em mọc lên những hàng phi lao chắn gió
đẩy anh ra bên lề trái tim êm ấm
nơi gió bám rễ
anh ngước mắt lên trời thành nguồn gió xoáy
nhắc bổng men cay
bay về phương trời phiêu lãng

trong giây phút nầy
vàng chiêm nương bên nhau
gió quên vùng đất lạ
lúa trĩu hạt môi ngoan
cuống ngày nối ngày vuốt nhẹ nhẹ

Đoạn Trường 11/16/12


Vòng Tay Tình Ca

Gợn sóng dịu dàng lên thân thể tôi
nụ cười bình minh
đôi mắt nàng như cặp bồ câu bay thấu tim
trắc ẩn
nàng sưởi ấm giường tôi
nơi trăng khuyết mỗi đêm ngấp nghé
lưỡi nàng ca tụng danh phận
tôi dương cầm trống vắng lâu ngày được tay nàng chạm đến
phát ra âm thanh tuyệt diệu
réo rắt tình yêu
hiện hữu
vận mệnh tôi sinh ra để đón nhận
nàng cởi bỏ tất cả các mùa
đến với tôi cát bụi
như khởi nguyên chúng ta phạm tội có nhau
hạnh phúc mặn muối trên biển
đau cát trong sông
theo vòng tay tình ca kết hậu

Đoạn Trường 10/16/12



Lửa Dịu Dàng


Tôi lần mở cúc vàng
vườn địa đàng quyến rũ lương nhân
đất dường như im lặng
trái nho nàng căng tròn tình yêu
long lanh chùm khát vọng
cháy bỏng linh hồn tôi âm ỉ
tôi nhấp nháp tiếng mật ngọt nàng như lời côn trùng thấm vào đất
từng lũ gió hạ áp vào lưỡi
lửa thiêu đốt cổ họng tôi
tim tôi ẩn náu trong đôi mắt nâu đại dương sâu thẳm
từ yêu đời đời đến thực thể

Sự sống là cuộc hành trình đến vũng bóng chết
nàng là cuộc hành trình của tôi

Ngọc lan nở hoa trên thân thể nàng
ngực bảo tàng của tất cả vẻ đẹp thiên nhiên hoang dã
từng góc cạnh cuộc đời tôi vẽ
đôi mắt nàng xoa dịu xương rồng trên cát
nước xanh thấm vào sa mạc
tôi muốn reo tên nàng đến khi dòng Nin cạn kiệt

Thánh nữ nàng bước ra từ lòng sông
mùa xuân về trong nắng hạ
niêm phong môi tôi bằng dục vọng
sức nóng phá hủy các mô hình
thuần khiết
rát quần áo
hợp thể nàng cùng tôi
chịu lửa dịu dàng độc nhất

Đoạn Trường 09/18/12



Không Ngăn Được Lửa

Hãy hôn tôi bằng nụ hôn trái nho đầu mùa
mùi thơm rượu vang thấm vào da thịt
trái cằn cỗi chảy ra men rượu
đêm nở hoa
nàng là hoa huệ giữa trũng sa mạc
ánh huệ tỏa hồng chân đời thăng trầm
tôi ngồi dưới bóng nàng
gió Hạ ùa mát xương rồng dĩ vãng
ánh mắt nàng mua chuộc ghen tương tôi
tôi lập thể
sắc đẹp nàng như chim hoàng oanh giữa lùm mận gai
quyến rũ đầu gai nhọn rĩ máu
trái nàng ngọt ngào trên môi tôi
tim tôi lạc vào vườn nho Đà Lạt
tâm hồn tôi bơi dòng sông Mê_Kong
phù sa rung cảm
cánh tay nàng ghì chặt rừng hoang dã
tuyến mật ứa ra từ khóe mắt bôi hoàng hôn vẽ bình minh trong mắt
huyền bí
độ lượng
nàng cởi lá vàng ra, để lộ mùa Thu
đất mịn màng dưới bàn tay cỏ non
tôi du mục trên ngực nàng tìm nơi ẩn trú
kho báu hiện ra
tôi chọn cửa sanh/tử bước vào
không quay lại

Con đường của ái tình
tôi nghe nhịp đập bên kia cửa thúc giục
đôi môi thành ngôn ngữ
viết lên bài thơ không ngăn được lửa

Đoạn Trường 07/31/12


Đọt Sóng Nhún Nhảy Trên Thân Thể

Tình yêu chạm môi em
mặt trời phóng sinh từ đêm
lửa giao mùa
hương ái tình bốc cháy
bài ca trong lồng ngực
hoang dã
tiếng măng nứt đất vươn lên

Chớ thuần hóa dục vọng em
muối là nguồn sinh lực của biển
đốt cháy lửa bị giam tù
đọt sóng nhún nhảy trên thân thể
dòng đại dương bất tận
đi sâu vào lòng đất
nơi quỹ đạo hợp tan
hạt bụi trong sương mờ giữa mùa hạ rạo rực

Vũ trụ reo mừng
làm chứng nhân tình yêu hóa thành ngôn ngữ
nét chấm phá cuộc đời là câu kinh cầu siêu
động đực sao băng

Khi tôi yêu em
hóa tên lửa thành bồ lúa
lò nguyên tử - nồi thuốc bổ
vị ngọt thấm vào tim
vị đắng len vào máu
khoan dung
hàng cây ký ức lùi ra sau
tình yêu vùn vụt phía trước định hướng bình minh

Hỡi cún xinh yêu dấu
mùa xuân với đôi mắt nâu sâu thẳm
ngái ngủ trên võng tôi
em cởi nỗi buồn ra
khoe trái đầu mùa no mùa gặt
tiếng tù và tâm hồn tôi run rẩy
tôi câm nín
quãng bất tử thay lời

Đoạn Trương 08/21/12



30 Tháng 4 Lộc Cộc Về

Nắng lê bước qua đêm
30 tháng 4 lộc cộc về
Trăng ngủ yên trên đầu nòng súng
Viên đạn nằm cong queo ngái ngủ
Đôi mắt song hành về phương Bắc
Chiếc ba lô già

...


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Mười Một 20189:32 SA(Xem: 32)
Đọc thơ Nguyễn Ngọc Hạnh, tôi không đọc bằng lý trí mà đọc bằng con tim, đọc ngất ngây say đắm, đa tầng..
05 Tháng Mười Một 20189:20 SA(Xem: 144)
Gần đây, tôi mới được đọc thi phẩm “Tôi Là Một Kẻ Khác” của nhà thơ Nhật Chiêu, kiêm dịch giả nổi tiếng hiện nay.
03 Tháng Mười Một 20189:27 SA(Xem: 101)
Tác giả Nguyễn Hoài Ân (hội viên hội VHNT Quảng Ngãi) vừa ra mắt tập thơ đầu tay Đi tìm ký ức
11 Tháng Mười 20189:54 SA(Xem: 156)
Trong phong trào Thơ Mới nói riêng và dòng chảy văn chương Việt Nam thời tiền chiến nói chung, nhiều cây bút miền Nam thường ít được nhắc đến.
10 Tháng Mười 20189:15 SA(Xem: 205)
Duy Trung là một con người từng trải, dẫu còn trẻ nhưng không vì thế mà anh dễ dãi, viết vội, đặc biệt là với thơ, anh chọn cho mình một con đường riêng, chắt lọc mà sâu sắc, hàm súc mà đầy đủ, mộc mạc mà thanh thoát.
06 Tháng Mười 20189:33 SA(Xem: 175)
Tôi muốn gọi “một nét thơ Trần Quốc Thực” vì lẽ: người thơ ấy chỉ chọn từng nét trong số phận, từng nét nhỏ trong đời người-những nét khía vào ta lặng thầm mà nhói buốt.
19 Tháng Chín 20188:34 CH(Xem: 555)
Nhưng dù “tóc xanh giờ điểm bạc” thì, tôi vẫn cầu mong và, hy vọng “Mùa Thu Xanh” của Phan Lan Hương sẽ mãi… xanh với thời gian. (*)
17 Tháng Chín 201811:42 SA(Xem: 218)
Ái Duy là cây bút nữ đã thành danh trên văn đàn từ thập niên 80 của thế kỷ 20, hiện sinh sống tại thành phố Nha Trang.
27 Tháng Tám 20189:15 SA(Xem: 338)
Với 62 bài trong gần 200 trang in, chủ yếu là thơ tự do và thơ văn xuôi,
31 Tháng Bảy 20189:12 SA(Xem: 1237)
Trong ghi nhận của tôi, chúng ta có nhiều người làm thơ hôm nay, cho thấy tính quyết liệt (nếu không muốn nói là dẫy dụa), để thoát khỏi bóng rợp, phủ rêu nhiều chục năm của thể thơ ấn tượng, tượng trưng, trừu tượng…
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 18988)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22131)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21983)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20133)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 366)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 228)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5490)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 719)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12074)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1529)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 459)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 533)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20383)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15191)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12756)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16013)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14048)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12511)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10497)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9729)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9859)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9058)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8638)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9909)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15080)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21498)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27281)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18765)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19869)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24092)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21839)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18224)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,973,954