TRANG. NG. - Về Tara ta tính

18 Tháng Bảy 201312:00 SA(Xem: 4306)
TRANG. NG. - Về Tara ta tính

 

trời sài-gòn sáng nay đã nắng gắt nguy nga hay là xám monochrome ảm đạm thì tôi cũng không còn cần thiết biết được gì hơn nữa.

chiataychoivoi-content
Hình Triết Trần

thức dậy lâu rồi nhưng vẫn nằm nhắm mắt và chết lặng. vào công ty lâu rồi nhưng vẫn vô thức mở hết file này đến file kia mà không làm được gì cả. những thứ muốn dằn xuống trong lòng lại cứ chực trào dâng lên. ý nghĩ tôi biết rõ đến lúc nào đó, tất cả sẽ ào ra. nhất định là sẽ đến lúc chúng ào ra, nhưng chắc chắn không phải là lúc này.

phải viết cho cô hay là viết cho con Bé?! viết cho ai trước đây? viết cái gì đây khi dòng eMail (của cô và Bé) chưa bao giờ, trong suốt 10 năm qua, lại cùng lúc có cùng một nội dung ngắn ngỡ ngàng đến vậy.

nhớ lại: trong một buổi trưa đầu tháng 3/2012, sau khi nói chuyện với bác sĩ ung bướu sài-gòn lúc họ chuyển tôi vào phòng hóa trị, đôi mắt to tròn của Chúc Anh (em tôi), đỏ lè và ngấn đầy nước. không ai thấy nó khóc. cũng ngày hôm ấy, chị Thủy đã lên căn phòng riêng của tôi (ở nhà) ngồi thẫn thờ rất lâu. không ai thấy chị khóc. Bố Mẹ tôi và những người thân xung quanh tôi, kể từ ngày hôm đó và suốt những ngày tháng sinh tử sau này, không có bất cứ ai thấy họ khóc.

là người bệnh – khi tôi đau, tôi được chích thuốc. khi tôi mệt, tôi được phép lịm đi. khi tinh thần tôi bất ổn, tôi được người thân ân cần nâng đỡ… những lúc như vậy, gánh nặng bệnh tật gần như đã buông bỏ cơ thể và tinh thần của tôi rồi. nhưng, nó đâu có buông bỏ người thân, những người lúc nào cũng tỉnh thức và trông chừng cho tôi. tôi ước gì ông Bố đã ko lỡ tay xóa mất phần nhật ký mà ông viết phía sau để thấy rằng: chính người thân của tôi mới phải âm thầm gánh vác cho tôi cái án bệnh nan y nặng nề.

người ta luôn nhắc đến người bệnh nhưng lại lãng quên những người thân orchid lâm quỳnh.

tôi biết mình phải viết cho con Bé trước bởi vì từ hôm nay (không còn sự lựa chọn nào cả) nó sẽ phải trở thành người-thân-của-người-bệnh.

thấy rõ từ trong những ngày bệnh tật của mình: mỗi ý nghĩ về nhân tình thế thái sẽ là một nhát dao cứa mình thêm đau đớn, khốn khổ. một khi đã đối diện với bệnh tật thì phải xếp chúng lại mà thôi. ung thư – sẽ rất là đau đớn, sẽ rất là khốn khổ. nên không được làm mình đau đớn, khốn khổ thêm. và, Bé ơi… sẽ chỉ là đau đớn, sẽ chỉ là khốn khổ (do bệnh tật) thôi chứ tuyệt nhiên không được là đau-khổ do những thứ mình chọn để ghim chúng vào ý nghĩ của mình.

Bé vốn biết mình phải mạnh mẽ như Scarlett của Gone With The Wind để vững chãi nhủ thầm: về Tara ta tính!

nhưng mà… tôi cũng rất muốn biết: Tara của Bé ở đâu? Tara của tôi ở đâu? Tara của những người phụ nữ (như cô) với định mệnh khác thường ở đâu? Tara của chúng tôi ở đâu đây khi số phận đã không ngừng phạt lên đời sống những đường gươm chí mạng không cách gì đỡ nổi.

giá mà có Tara…

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Giêng 20205:21 SA(Xem: 49)
Từ đó trở đi, tôi hay nói tiếng Việt một mình. Kiểu như tập thể dục cho cái lưỡi.
15 Tháng Giêng 20201:31 CH(Xem: 33)
Nàng trở lại với nghề may vá thuê, cũng đủ sống qua ngày.
12 Tháng Giêng 20205:48 SA(Xem: 59)
Chiếc tàu nhỏ chạy chậm dần, chậm dần, tiếng máy cũ kỹ kêu xình xịch, từng hồi còi khàn khàn “hú… hụ… hú… hụ”
08 Tháng Giêng 20202:36 CH(Xem: 120)
Thật ra những đứa trẻ ấy không được ra đời.
02 Tháng Giêng 20206:11 SA(Xem: 116)
Tiếng gọi của Trời Đất đó. Của Vũ Trụ Càn Khôn mịt mờ ảo huyễn mà quyến rũ mê hoặc khôn lường đó.
30 Tháng Mười Hai 20199:32 SA(Xem: 160)
Tôi đâu có muốn vậy. Dù sao đôi khi tôi vẫn nghĩ là sống như thế này vẫn hơn
26 Tháng Mười Hai 20196:11 SA(Xem: 151)
“Đừng nói với ai.” Ông già thì thầm vào tai tôi như thế.
23 Tháng Mười Hai 201911:47 SA(Xem: 248)
Buổi tối nhậu, vui, tràn đầy tiếng cười. Hoán với niềm hy vọng mới.
07 Tháng Mười Hai 20199:23 SA(Xem: 272)
Chiếc lá nhàu nát vẫn nằm trong tay, tôi vo viên nó lại, ném xuống đất.
02 Tháng Mười Hai 201912:32 CH(Xem: 332)
Trong thâm tâm anh đã hình thành một tính toán, dự định sẽ hành động trong những ngày tới.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 29929)
Mặc dù, mỗi chúng ta, hằng ngày, bất cứ lúc nào, ở đâu, cũng có thể gọi được, tự làm lấy cho mình một ly cà phê sữa đá. Chỉ riêng Anh thì không. Chẳng bao giờ, chẳng bao giờ, nữa!
(Xem: 7578)
Mùa xuân đồng nghĩa với sự hồi sinh của tất cả mọi đọt, mầm. Từ đó, tin yêu, hy vọng lấp lánh khắp cùng trời đất.
(Xem: 12877)
Dù bây giờ, Việt Dzũng không còn nữa, nhưng những đóng góp, những đầu tư của Việt Dzũng cho tự do, nhân bản và tình người, sẽ mãi còn là những ngọn lửa ở được với mai sau.
(Xem: 14447)
mỗi tác phẩm, với Nguyễn Xuân Hoàng, là một công trình văn chương tổng hợp hai yếu tính: cách viết hay kỹ thuật viết và, không khí truyện.
(Xem: 4969)
Cách gì, cậu Trúc, Thứ Sáu tới đây, cả bà T., Orchid, và tớ cũng sẽ đi… “thăm” cậu; trước khi tớ sẽ gặp lại cậu, như ngày nào hẹn nhau ở Canada… cậu còn nhớ chứ?
(Xem: 361)
Nhiều người một thời phố cổ chùa Cầu, nay Bolsa Little Saigon giờ đây, có lẽ đã thấm buồn hơn, hiu hắt hơn vì vừa mất đi một hình bóng thân quen.
(Xem: 397)
Qua bảy thất của anh rồi! Hôm nay chắc anh đã biết anh lên trời rồi TP nhỉ? 💦
(Xem: 5665)
Linh Mục Nam Hải nói: Mai mốt khi chết đi, nếu tôi được lên Thiên Đàng mà Du Tử Lê đọa địa ngục thì tôi sẽ năn nỉ với Thượng Đế xin cho Du Tử Lê được lên Thiên Đàng cùng với tôi.
(Xem: 191)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 1508)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1996)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 2022)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21769)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 16353)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 14109)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 17326)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 15336)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13944)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11743)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10748)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10905)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10016)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9698)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 11164)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 16354)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 23101)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 28381)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19844)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 21015)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25000)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 23561)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 19936)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,451,425