Và nắng, và đêm, và mê/man, mộng địa (hay là những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau lưng)

31 Tháng Bảy 201312:00 SA(Xem: 5572)
Và nắng, và đêm, và mê/man, mộng địa (hay là những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau lưng)

 

Trưa. Nắng. Nắng rưng rưng đỉnh đầu. Chiếc xe chầm chậm lướt qua từng phố nhỏ Sài gòn. Qua những hàng me, qua những hàng dầu, qua những vóc hình biệt thự cũ. Bóng nắng loang, rồi bóng vòm cây tràn, nối tiếp nhau chảy qua đôi mắt tôi-thẫn-thờ. Vẳng bên tai, tiếng nhạc, một bài hát cũ. Năm năm? Mười năm? Hai mươi năm? Không tỏ. Đã lâu rồi kể từ lần đầu tôi chạm bài hát ấy. Những bước đi của nốt nhạc cứ ấm ức, giằng, xé. Một bài hát về nơi mà tôi gọi là “Mộng Địa” (Neverland), nơi là xứ sở của cổ-tích-không-rõ; của thần-tiên-lấp-ló; của huyền-sử-mơ-hồ; của nắng và những vút trôi đi về một chiều, chỉ một chiều, duy nhất, phía trước…

trangoquenha50x50-content-content

Cả một tuổi thơ thốt nhiên ập vào tôi. Tôi nhìn thấy thằng bé chưa đến tuổi lên mười. Tôi nhìn thấy nó ngồi bên hiên nhà bà nội. Phía ngoài kia, trước mắt nó, cũng là con đường nhỏ, cũng là trưa, nắng, nắng rưng rưng đỉnh đầu. Phía ngoài kia, trước mắt nó, cũng là những vòm cây, những vòm cây cơm nguội, tỏa những bóng mát tràn, nối tiếp bằng những bóng nắng loang, trải rộng và dài, như mộng địa… Con phố nhỏ, Hà Nội đầu những năm (19)80s, vắng và không. Tĩnh. Lặng. Trong buổi trưa thiên-đường-không-người-lớn ấy, thằng bé dò dẫm bước đi, thơ thẩn bước về, liêu xiêu bước tới, vồi vội quay lui, thui thủi một thân trước con đường chỉ dành riêng cho thơ trẻ. Và lúc ấy, thằng bé đã luôn hình dung ra nó, đơn độc, không cần ai bên cạnh mình, không cần ai vỗ về, xoa dịu những tủi thân của đứa cháu không được cưng nhất nhà. Nó đã nheo mắt lại, nhìn cuộc nắng rưng rưng ngoài kia như nhìn một đường bay dài của riêng mình, một ngây-thơ, lượn những đường cung tuyệt diệu trong không gian, giữa một thế giới khác thế giới đang tồn tại xung quanh, một thế giới của mộng…

Mộng về những lần bay lên, bằng cách đập hai tay vào thân, rướn mình một chút và rồi lơ lửng, vẫn luôn là giấc mộng quen thuộc đời người của tôi-riêng, kỳ, lạ. Giấc mộng quen ấy vẫn chạm vào tận đáy sâu của háo hức mỗi lần trở lại bên tôi, giữa những cơn ngủ vùi. Ước mơ, khát vọng bay lên phải chăng là một khát vọng, ước mơ vượt qua tạo hóa? Có lẽ, nó chỉ là một mòn-mỏi-mong-muốn được thoát khỏi ra khỏi chính mình, bằng cách thần tiên nhất từ những câu chuyện ấu thơ đầy những hình ảnh mê/man/ma/mị. Sự thoát khỏi tấm thân nặng nề, sự thoát khỏi mặt đất ê chề, sự thoát khỏi chính bản-thân-mình-bất-lực là sự thoát đi tuyệt kỳ nhất. Đã cả ngàn lần tôi bay trong mộng như thế, bay trong mộng như thể mình là một duy nhất, hãnh diện, khoan khoái, và không-thể-chạm-tới đối với tất cả những ánh mắt dõi theo mình dưới mặt đất kia. Và trong những giấc mộng được bay lên như thế, tôi vẫn luôn nhìn thấy nắng, có khi cả nắng giữa đêm. Một luồng nắng thôi, chói lóa. Một luồng nắng thôi, rưng rưng đỉnh đầu. Phải chăng, trong cơn mê man cất cánh kia, không gian tôi cũng chính là mộng địa, nơi con người ta có thể cất cánh bay mà không cần đến một giấc mơ???

Đêm. Mưa qua. Mưa leo theo bờ mắt. Chiếc xe băng băng vượt qua những căn phố nhỏ Sài gòn. Qua những hàng me, qua những hàng dầu, qua những vóc hình mái đỏ còn tươi mới. Bóng đèn đường loang loang trên mặt đường, từng lớp nhỏ, nối tiếp nhau chảy qua đôi mắt tôi-hững-hờ. Đường về nhà tĩnh không bóng người, không một ai, giữa giờ khuya thế này, trong cơn mưa thưa hạt, lây, rây. Vẫn là tiếng hát ấy, quằn quại, dấm, dẳng. Không gian tuyệt đối tĩnh không ấy lại khiến tôi nhìn ra đường bay mộng địa ám ảnh mình bao nhiêu năm dài. Đứa trẻ trong tôi đã lớn ư? Dường như không phải. Nó còn ở đây này, trong cái nhìn hẫng không vào một điểm nào vô định trong cơn mưa. Nó còn ở đây này, trong lồng ngực đôi khi bật lên những nhịp hồi hộp, đôi khi trượt ra những tiếng thở dài. Nó còn ở đây này, trong cơn tê rần chạy sau ót như có luồng điện chạm. Những giấc mơ hoang đường của thời ấu thơ vẫn còn nguyên đó. Nó mạnh hơn bất kể điều gì lúc này, kể cả những dấu hỏi thường trực “ngày mai sống bằng gì?”; “ngày mốt còn việc làm không?”; “tuần sau chắc sẽ nhiều biến động?”… Giấc mơ được sống giữa một thế giới như xứ sở của Peter Pan. Lặng. Yên. Bình thản. Giấc mơ được vượt qua những chặng đường tuyết phủ dày, trên những lưng ngựa, không cần nghĩ đến một giấc ngủ say. Màu áo, màu tóc thốc lên theo từng cơn gió trắng, để hướng về những đỉnh đá núi mờ ảo phía xa như trong thế giới của những thần thoại Teuton hay những huyền sử Anglo-Saxon. Giấc mơ được đơn độc một mình. Đi qua những mặt người, không nói. Đi qua những hình hài, không gọi. Đi qua những đôi mắt bí ẩn lặng im, không hỏi. Đi miên man, chỉ với tiếng hát dẫn lối bay trong không gian, lơ lửng, nhói buốt xương da…

Mộng về những miền đất không có thật bao giờ vẫn ám ảnh tôi đến lạ. Một thế giới cổ tích và thần thoại của một thời thơ ấu chỉ biết hình dung qua những trang sách hình như sẽ sống mạnh mẽ hơn qua những gì được nhìn thấy cụ thể trong phim ảnh thì phải? Trong vóc dáng tôi-bốn-mươi bây giờ, phần mộng ấy vẫn luôn là một lấn át dữ dội. Nó dìu tôi đi qua cuộc sống vất vả mỗi ngày. Nó dìu tôi đi qua những hối hả toan tính bằng cách của những cơn say. Người ta đều phải dựa vào điều gì đó mà sống và có lẽ, cách của tôi là dựa vào những gì thanh thản nhất còn sót lại từ ấu thơ. Có nhiều khi, ngồi lặng im nghĩ suy, tôi đã sợ. Nỗi sợ hãi về điều đã thấy biến hình ra thành đoán biết về những điều sẽ tới khiến tôi phải tìm một chốn nương thân nào an bằng nhất. Và vì thế, tôi trôi đi. Và vì thế, tôi lao theo. Và vì thế, tôi nhất định chỉ hướng về một chiều phía trước. Tôi chạy quanh đời cũng chỉ để tìm cho mình một mộng điạ như thế, nơi tôi không còn bất kỳ một hãi sợ nào. Rồi mỗi lần chạy đi như thế, tôi bỏ lại sau lưng bao nhiêu gần gụi nhất mình có trong cuộc sống này. Là mẹ. Là ba. Là em. Là ai nữa? Tôi không đếm được hết. Tôi chỉ mơ hồ rằng, họ chỉ còn biết đứng đó thở dài dõi theo chuyến cút bắt cùng nỗi sợ hãi của tôi. Tôi cũng mơ hồ rằng, trong chiều kiếm tìm riêng tôi, lặng im xoáy về phía tôi là những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau lưng. Tất cả nhìn theo tôi, muốn níu tay tôi nhưng không thể; muốn kéo tôi vào lòng nhưng chẳng cách nào làm thế; muốn gọi tôi về với đời thực, với vòng lặp quen thuộc mỗi ngày, nhưng biết là chẳng dễ. Tất cả phải để tôi sống nửa trong sự-thật-sợ-hãi, nửa trong thế giới mộng mị ru êm. Như thế mới là chính tôi, không xác định được chính bản thể của mình. Như thế mới là chính tôi, không thoát ra khỏi được những vết dấu, cắt, sâu của tuổi thơ còn hằn lại. Như thế mới là chính tôi, đơn độc giữa cuộc đời này, đôi khi, nhìn mắt người hình dung ra những mắt sói…

Chiều. Nắng nghỉ ngơi. Nắng lêm rêm chéo/xiên lóng mắt. Chiếc xe nhích dần qua cây cầu nhỏ về nhà. Dòng kinh lững lời trôi lấp lánh những ánh cuối cùng của ngày và mặt trời làm một góc phố phường chuyển màu đỏ-tím. Bên ngoài cửa kính xe là cuộc sống ồn ào, là dòng người vội vã trở về với gia đình sau những áo-cơm. Vẫn là một câu hát cũ, cắt vào da, thổn thức. Nắng chiều như mộng ngang đỉnh đầu, cơn mộng đã về phút cuối, phút tôi sẽ phải trở lại với cuộc sống thực sự bên ngoài, với những lo toan tầm thường nhất. Tự nhiên tôi nhớ, ngày xưa, nói về nắng, ai cũng cố giải thích một cách kỳ diệu nhất về hai chữ ‘nắng khuya’ của ông Trịnh Công Sơn. Có gì đâu, với tôi, khi chữ ‘khuya’ đôi khi cũng đồng nghĩa cùng chữ ‘muộn’. ‘Nắng khuya’ cũng có khi chỉ là ‘nắng muộn’, như nắng lêm rêm chéo/xiên lóng mắt, liu riu kẻ/vẽ chân mày lúc này thôi. Một-thốt-ra bình thường được diễn dịch thành một cao-sâu-hiển-nhiên nhiều khi khiến người ta khó thở vì nó, vì sự bé nhỏ của mình trước nó. Và tôi chợt nhận ra, phải chăng trong mỗi con-người-diễn-dịch kia đều còn đó một mộng địa mơ hồ mà họ không nhận ra, không dám nghĩ tới, chưa từng dám vươn mình bay tới để bỏ lại những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau lưng. Để rồi ở một sátna nào đó của vẫy vùng giữa cuộc đời lầy lội này, họ bật ra mộng địa một thời của mình bằng một diễn-dịch-siêu-hình như nắng giữa khuya, nắng như tôi đã thấy trong giấc-mộng-bay-lên của mình, một luồng nắng thôi, giữa đêm, rưng rưng đỉnh đầu; một luồng nắng thôi, giữa khuya, liu riu mờ khoé mắt?Vì mộng, nhìn mắt người có khi thấy ra đôi mắt sói, nhìn mắt người đôi khi thấy mắt thần tiên, nhìn mắt người có khi nhìn ra nắng chói.

Vì mộng, điều đơn giản của người khác có khi lại là cả một thế giới mê/man của riêng mình. Vì mộng, có khi chỉ một trưa tôi qua, một đêm tôi về, một chiều qua cầu nắng cuối cũng có thể mở ra cả một thế giới cất giấu/ đánh mất của tuổi thơ ấu ngày nào.

Ta đã để tuổi thơ ở đâu? Ta đã để mộng địa của mình hoang tàn kể từ khi nào? Ta đã để tất cả những hình dung của mình nguội lạnh ra sao? Có bao giờ tự hỏi không, hỡi em? Có bao giờ tự nhận ra không, hỡi bạn?

Tôi vẫn để tuổi thơ tôi ở ngăn này, chiếc hộp nhỏ diệu kỳ mà mỗi khi mở ra là cả một thế giới vô thực sẽ thoát ra, ào ra, xếp ngay ngắn, trải rộng ra, cho tôi bay hoài cánh bay vẫn không thám hiểm hết. Tôi vẫn giữ mộng địa của tôi ở nơi đó, trong từng bước tôi đi mỗi hôm, trong từng phút lẻ loi mỗi ngày, trong từng giây thẫn thờ mỗi sớm mai-chiều tối. Tôi vẫn thấy hình dung của ngày xưa bất biến trong hôm nay, giữa khoảnh khắc nhập nhoạng này. Để từ đó, tôi quyết lướt mình đi, theo chiều giấc mộng, căng một cánh bay, say một cánh điên, chớp một cánh hiền, bất chấp mình, bỏ lại, những mắt buồn, buốt-lạnh, ở sau thêm… 

Sài gòn, July 2013


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
08 Tháng Mười Hai 20215:35 CH(Xem: 15)
Khi tôi đến Thiền viện thì cơn mưa vừa tạnh. Nắng vàng tỏa rực trên mặt Hồ Tuyền Lâm. Tôi không hẹn trước, chỉ đi cầu may. Có duyên thì gặp, không thì vô duyên vậy.
07 Tháng Mười Hai 20218:39 SA(Xem: 28)
Cuộc sống thực sự là một chuỗi những ký ức buồn bã, da diết, khổ đau đầy những suy tưởng nhưng lúc nào cũng ngân vang cả trong bóng tối.
03 Tháng Mười Hai 20218:18 SA(Xem: 73)
Trước mộ B, lần nào, tôi cũng chỉ hỏi duy nhất một câu: "B ơi, sao lại chết đúng ngày sinh nhật của mình?"
25 Tháng Mười Một 20212:55 CH(Xem: 98)
Dung băn khoăn suy nghĩ, lăn lộn trên giường đã hơn một tiếng đồng hồ. Đáng lẽ nàng phải đi chợ mua đồ ăn nấu cơm chiều, nhưng hôm nay có cớ để cho nàng giận dữ, nên định đâm liều một bữa xem sao.
21 Tháng Mười Một 202110:25 SA(Xem: 153)
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
30 Tháng Mười 20211:59 CH(Xem: 343)
Sau này nhớ lại, tôi tự hỏi trước buổi thăm đó, ông ngoại đã làm gì tôi, khắc khảm kiểu chi mà thằng nhỏ không chút bối rối nào khi đứng trước người đàn bà mảnh khảnh.
22 Tháng Mười 20215:31 CH(Xem: 403)
Vào một tiệm ăn Việt, mở tờ thực đơn, nếu có món bún măng vịt là có tôi.
21 Tháng Chín 20217:26 CH(Xem: 416)
Ngày tôi nhỏ thiệt nhỏ, cỡ 5 hay 6 tuổi, Trung Thu năm nào gia đình cũng có bàn cỗ bày ngoài sân.
15 Tháng Chín 202110:17 SA(Xem: 408)
Tôi trở về Nhà Từ Đường sau 15 năm đi xa.
07 Tháng Chín 20217:16 CH(Xem: 445)
Cách đây bốn năm, đặt bước chân của người tị nạn xuống phi trường Tân Sơn Nhất,
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 6304)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4648)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4417)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 4996)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 4248)
Bầu trời Paris xám, tiếp tục nôn thốc những trận mưa nặng hạt hơn và, gió cũng giận dữ, ghim trong lòng nó nhiều hơn những mũi kim rét, buốt, khi chúng tôi trở lại trạm xe buýt ở quảng trường Bonneuil Sur-Marne.
(Xem: 9925)
"Anh Mai Thảo có lần vừa cười vừa bảo tôi bằng một giọng điệu rất Mai Thảo rằng: 'thơ tình của hắn như thế mới là thơ tình chứ!
(Xem: 4424)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 311)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 244)
Việc gì em phải khóc than?/ Hồi chuông/ Tiếng mõ/ Hương trầm thoảng bay…
(Xem: 13148)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972. Bạn tôi đem anh về
(Xem: 13683)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3425)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 3897)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4456)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4421)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24446)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18774)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16411)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19762)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17646)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 16180)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13811)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12775)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 12934)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12088)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11654)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18766)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 25868)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30683)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 21940)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 23876)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 26921)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 26186)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22165)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,938,554