BÙI BÍCH HẠNH - Thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường và những "Địa Chỉ Buồn"

27 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 2561)
BÙI BÍCH HẠNH - Thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường và những "Địa Chỉ Buồn"

“Mỗi người chỉ thực sự là chính mình trong căn nhà của nó. Thơ cũng vậy. Thơ cần phải trở về căn - nhà - ở - đời của nó là nỗi buồn”
(Hoàng Phủ Ngọc Tường)

Nếu những trang bút ký làm sang trọng cho đời văn Hoàng Phủ Ngọc Tường thì thế giới nghệ thuật thơ lại là duyên phận của đời ông. Duyên phận với mong manh sống - chết, với những khoảnh khắc hiện sinh, với cõi mơ, với nỗi niềm hoa cỏ... Có lúc cái tôi trữ tình trong thơ Hoàng Phủ như mê đi trong thế giới tâm linh mà khi bừng tỉnh tôi ngộ ra cuộc đời là “cõi tạm” diệu thường. Cái tôi như rẽ thế giới vô thức bước vào ngôi nhà của thơ, ngôi nhà mang “địa chỉ buồn”. Chính những “địa chỉ buồn” ấy, lạ lùng thay lại làm dáng cho đời thơ ông.

1. Nhà tôi ở phố Đạm Tiên
Chốn dừng chân cuối cùng của kiếp người đã trở thành nỗi trở trăn không dứt trong hồn thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường. Có phải nhà thơ mang nặng quá những dự cảm chia xa hay đó là nỗi lo sợ cõi đời vội vàng đóng khép? Thế giới tâm linh, thế giới của cõi âm rờn rợn... đều thành gần gụi như thể tự đó con người tái sinh:
Mai kia về ngủ trên đồi

Nắng rải hoa vàng quanh chỗ tôi
Con chim sơn ca ngày thơ bé
Nó bay về khóc mãi không thôi

(Sinh nhật)

Cái chết ám ảnh ông ngay trong ngày ông nhớ rằng mình “mang nặng kiếp người”. Chỗ nằm yên nghỉ dường như cũng được dọn trước tinh tươm. Cõi hư và cõi thực được nối bởi tiếng khóc thương của một loài chim bé nhỏ. Về với cõi âm như là chẳng thể dở dang một lần hò hẹn.

Thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường nhiều lần chạm vào cái chết. Con người hiện sinh trong ông dằn vặt quá nhiều với sự cô đơn đến là trống rỗng. Đến nỗi thi sĩ ban cho mình quyền được buồn như là một quan niệm nghệ thuật: “Nỗi buồn là căn - nhà - ở - đời của thơ”. Ông hoàng thơ tình - Xuân Diệu - cũng đành bất lực khi lí giải về nguyên cớ nỗi buồn, thì âu Hoàng Phủ cũng không phải là ngoại lệ. Nhà thơ nguyện gánh trên vai sức nặng của thiên chức nghệ sĩ, không trốn chạy buồn sầu. Thậm chí, ngôi nhà của ông ở đời cũng thành “địa chỉ buồn”, hoang lạnh như nấm mồ vô chủ: “Nhà tôi ở phố Đạm Tiên”. Nỗi buồn thân phận. Để rồi trong vô thức, người nghệ sĩ ôm giấc mộng phiêu bồng cùng người tình tiên nữ dưới trăng. Song nỗi cô đơn càng tỏ, thi sĩ đành ngậm ngùi trong chuỗi mộng mơ vỡ vụn:

Những chiều Bến Ngự giăng mưa
Chừng như ai đó mơ hồ gọi tôi
Tôi ra mở cửa đón người
Chỉ nghe tiếng gió thổi ngoài hành lang

(Địa chỉ buồn)

Nhu cầu đối thoại, dù là đối thoại với người cõi âm, cũng giải tỏa được những khắc khoải, giằng xé trong đời sống nội tâm chất chồng mâu thuẫn. Cũng như nhiều nhà thơ sau 1975, Hoàng Phủ Ngọc Tường muốn dùng tiếng nói tâm linh của mình để chạm đến thẳm sâu bí ẩn tâm hồn con người.

Không chìm trong nỗi ám ảnh cái chết mà thi sĩ của cõi âm này chạm đến cái chết như là đối tượng thẩm mỹ để tâm niệm về triết lí nhân văn từ sau thế giới tha ma nghĩa địa. Chút tình nhân gian ủ ấm con người khi họ trở về nằm trong cát bụi, đó là cái còn lại của kết cuộc một đời người. Còn niềm an ủi nào hơn thế:

Món quà tặng sau cùng đời dành cho anh
Là nắm đất ủ nơi bàn tay bè bạn


(Nói với bóng mình in trên vách)

Hay trước sự tạ từ, người thơ cũng cảm thấy chống chếnh và cô độc:

Rồi em vội vã ra đi
Hân hoan, nồng thắm, xuân thì

Và hoa tàn trong phút chốc
Không còn ai người để khóc


Anh chết một mình đêm qua

(Không đề)

Hẳn là cái chết trong tâm hồn. Thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường đau đáu trăn trở giữa sống - chết, nhất thời - hằng cửu... Thi sĩ thường nuối về những tháng ngày đã lùi xa vào quá vãng. Lòng đau trước sự già cỗi, tàn phai:

Một nghìn năm sẽ qua nhanh
Ngõ xưa phố cũ cũng thành bóng rêu


(Ngàn năm tóc bay)

Chiêm nghiệm cái chết, để được sống đầy với đoạn đời còn lại. Cái tôi thử đi đến cõi âm để quay về chăm chút hơn nữa cho cuộc sống hiện tại. Song trong hồn thơ ấy, dường như mọi thứ đều vô thường. Ở đó, không còn sân si, không còn những thói đời phàm tục, “chỉ có tôi ngồi với bóng tôi”.

2. Cho ta cầm tới bên này hư không


Thế giới tâm linh xõa bóng xuống vườn thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường. Chính trong cõi tâm linh đó, nhà thơ chiêm bái về cõi đời nhiều mộng tưởng. Không phải ngẫu nhiên mà ông đặt tên cho một tập thơ của mình là “Người hái phù dung”. Có lúc ngỡ bản ngã đã hòa tan trong thịt xương ái tình. Ngờ đâu “em cũng vô thường”. Và cõi hư không lại là một “địa chỉ buồn”.
Tác giả nâng niu từng chút tình diệu vợi:

Em còn ngà ngọc bàn tay
Cho ta cầm tới bên này hư không
Chỉ cầm theo một chút lòng
Chút tóc xanh chút môi hồng, chút thôi!


và phải chăng cái tôi tin rằng kiếp phù du có thể hóa giải nợ tình, nợ bể dâu:

Ta còn một chút phù du
Hóa thành một kiếp đền bù cho em


(Xin người chút không)

Thơ tình Hoàng Phủ Ngọc Tường đẹp muốn khóc. Có cái gì đó mộng mị, huyễn hoặc trong cõi tình Hoàng Phủ. Cách nói về những ngổn ngang dằn dỗi của người tình cũng đầy ám gợi. Chủ thể bị vây phủ trong giấc mộng buồn quay quắt:

Có buổi chiều nào mộng mị vây quanh
Nửa vành mi cong hờn dỗi
Em xõa muộn sầu trên gối
Rối bời như mớ tơ xanh


(Dạ khúc)

Thời gian, dưới con mắt tâm linh của người nghệ sĩ, cũng khoác màu buồn trống rỗng. Thời gian và cả không gian đã thành không - thời gian tâm tưởng. Tất cả như là ảo ảnh của một quá khứ chồng chất đa đoan. Hoàng Phủ Ngọc Tường viết những vần thơ đầy cảm giác:

Thôi em cảm tạ bàn tay
Anh so đời với những ngày trống không
Đêm qua trời đất mông lung
Có con chim nhạn bềnh bồng trong sương


Chuỗi thời gian trong cõi thơ Hoàng Phủ ràng rịt tiên cảm. Ông tự thức rằng “Thời gian qua đi, người ta lớn lên và bỏ lại đằng sau những mảnh tan vỡ của một thế giới tinh khôi mà ta đã biết từ thuở bé”<!--[if !supportFootnotes]-->[1]<!--[endif]-->. Những mảnh tan vỡ ấy chính là huyền thoại. Để khi đến với thơ, Hoàng Phủ Ngọc Tường chăm chút nhặt từng mảnh huyền thoại nguyên sơ ấy, bày biện lại trong ký ức thành quan niệm về thời gian đời người. Thế giới tâm linh không để cho hồn thơ ông những phút giây bình lặng. Cái tôi luôn trong động thái lật trở những lời chất vấn cuộc đời, rồi rơi vào tiếc hẫng:

Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Mới thôi, đã một đời người

(Dù năm dù tháng)

Có lúc nhà thơ đứng từ điểm nhìn tâm linh mà trải nghiệm được - mất, có - không, sự trải nghiệm của một hồn thơ đã đi qua không ít thăng trầm:

Trên tài hoa nhầu nát
Trên trần gian khói sương
Trên mặt người biến sắc
Mưa in dấu vô thường

(Kinh cầu trong mưa)

Soi vào mình, tự nghiệm mình, cái tôi lặng đi trong thanh âm một thời huyền thoại, thanh âm thắt lòng của một tình sử buồn. Để chìm lắng với những ngẫm nghiệm buồn day dứt:

Bây giờ đã hết trò chơi
Đã tàn cuộc rượu để người ra đi
Đêm qua không biết làm gì
Muốn về tìm gã Trương Chi nghe đàn

(Đêm qua)

Ngay sự ngẫm ngợi về tôi cũng buồn rười rượi. Ông nhận ra mình bằng nét vẽ tâm linh. Đầy “mê muội”, “tàn phai”, “nước mắt”... Bức chân dung tự họa đó pha trộn những gam màu hư thực, là phiên bản của cái tôi trong cuộc kiếm tìm chính mình:

Vẽ tôi một nửa mặt người
Nửa kia mê muội của thời hoang sơ


(Vẽ tôi)

Giữa thế giới mông lung, vẫn còn quá nhiều những điều chưa biết. Vậy mà thi sĩ không bỏ cuộc, vẫn cứ mải mê đi tìm cái xa xăm đó như một nhu cầu tự thân. Hay cái “mùi tóc” mơ hồ ấy là nhớ nhung tình tứ, là khát khao không thỏa:

Hương thông nồng ấm sau mưa
Tìm đâu mùi tóc ngày chưa biết người


(Một chút sương mù trên bàn tay)

Một phiến đá - một chỗ ngồi - một “địa chỉ buồn”. Định mệnh buộc bước chân kẻ lãng du dừng lại giữa cô đơn, “về ngồi giữa lặng im”. Hoài nghi những ảnh hình sự sống. Hoài nghi để nhận ra mình, trong trạng thái đơn côi:




(Thiền định)

Có khi Hoàng Phủ Ngọc Tường tạo được tứ thơ lạ từ chất liệu rất bình thường. Tác giả gửi gắm không ít ý vị nhân sinh vào hình tượng Kănguru, với chiếc túi gom nhặt từ “cổ xưa” đến “những chân trời đang mở”. Kănguru hoang dã, kănguru nghệ sĩ, kănguru linh giác, kănguru mẫn tuệ, kănguru tự do. Mỗi tên gọi là một cái nhìn sâu thẳm về con người. Cuối cùng, kănguru tự do lại là hiện thân của “địa chỉ buồn” vô tận: “Túi đựng đầy trống không”.
Và từ trong chốn vô thường, Hoàng Phủ Ngọc Tường với nhìn về cõi thực. Nơi ấy có nỗi nhớ từ trong tiền kiếp, suốt đời vọng tưởng không nguôi. Thế mới hay trên suốt chặng đường dấn thân vào cõi mộng, tôi được sống với cảm xúc rất thật, rất con người:

Đời lãng tử có một lần li biệt
Để buông nhau. Để quay quắt đi tìm.

(Nhớ một người)

Hoàng Phủ Ngọc Tường thực sự duyên nợ với hình tượng thiên thần, tiên nữ, với thế giới của chốn bồng lai tiên cảnh. Chẳng phải là tư tưởng thoát tục. Càng không phải là ảo tưởng xa vời. Cái tôi đi vào mộng, lang thang chốn trời mây như một cuộc dạo chơi tâm tưởng. Muốn chan hòa vào vũ trụ, muốn đạt đến cái tâm thiền định trong cái đại ngã. Để có được khoảnh khắc đắm say:

Gửi nghìn năm cho mây trời
Gửi cơn mê đắm cho đời phù du
Gửi thêm một chút sương mù
Vào trong đôi mắt hồ thu của người


(Gửi cho người)

Cõi tiên ôm ấp những khát vọng rất nhân bản, nâng con người lên trên bao ràng buộc tầm thường. Thế giới huyền nhiệm ấy rưng rức nỗi sầu vạn kiếp. Song cũng yên lòng khi xa đời, người ta vẫn không tủi phận trong ngôi nhà mồ lạnh lẽo:

Mai kia rồi cũng xa người
Tôi về ngủ dưới khung trời cỏ hoa
Có nàng xõa tóc tiên nga
Quỳ hôn cát bụi khóc òa như mưa

(Về chơi với cỏ)

Phải chăng hiện sinh trong thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ là cảm giác âu lo, cô đơn đến bi quan mà còn là tìm về với mình, đối diện với “bóng tôi” để nâng niu từng thời khắc hiện hữu. Song Hoàng Phủ Ngọc Tường đâu chỉ hóa thân vào hư không. Ông còn bầu bạn với thế giới cỏ hoa. Như thể hoa cỏ là tri kỉ.

3. Tôi trở về tìm trong hương cỏ...

Hoàng Phủ Ngọc Tường được biết đến trước hết là một cây bút ký nặng lòng với thiên nhiên, rất Huế. “Hoa trái quanh tôi”, “Bản di chúc của cỏ lau”, “Miền cỏ thơm”... là những trang văn mang hơi hướm tình sử của đất thần kinh dậy lên từ thế giới cỏ hoa. Đặc biệt là ngôn ngữ của cỏ trong thế giới thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường, chính là tiếng lòng của người nghệ sĩ. Cỏ là sự hóa thân diệu kì của cái tôi Hoàng Phủ, chất chứa đời sống tâm linh không ít xáo động. Ở đó, hương cỏ đã đi ra khỏi im lìm hoang dại trở thành nơi chưng cất trăn trở, ưu tư của con người.

Cỏ hoang và tôi, cái vĩnh hằng và cuộc đời mỏng mảnh. Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ có lòng yêu thiên nhiên mà ông còn muốn sống trong ngôi nhà thiên nhiên. Đó là nơi thi sĩ được trò chuyện, sẻ chia và hơn hết là nơi ông muốn “trở về” tìm cảm giác được nghiệm mình:

Có nhiều khi tôi quá buồn
Tôi ước mong chung quanh chỗ tôi ngồi
Mọc lên thật nhiều cây cỏ

(Cỏ, chim sẻ và châu chấu)

Chỉ có giữa ngôi nhà thiên nhiên, cái tôi mới thực là mình. Chỉ khi đạt đến tâm thiền, con người mới lắng lòng nghe trong cỏ hoang tiếng nói thầm kín của chính tôi. Từ đây, Hoàng Phủ Ngọc Tường nghiệm sinh về nợ nần dâu bể, về niềm tin “luân hồi”... Nhà thơ nguyện “về chơi với cỏ”, nhận mình “từ cỏ sinh ra”.

Cái tôi lang thang trên nhiều địa chỉ cỏ hoa, vẫn là những “địa chỉ buồn”. “Ngọn đồi cỏ may”, “miền cỏ gai”, “con đường cỏ lau”, “khung trời cỏ hoa”... đều thắm buồn. Cỏ dại còn là hiện thân của niềm mong mỏi tĩnh lặng trong tâm hồn, dẫu đấy có thể chỉ là một nỗi bình yên nào đó không thể có ở đời. Ở đó, tôi lại được là tôi, “tỏa rộng linh hồn vô ưu thênh thênh trong hương cỏ”<!--[if !supportFootnotes]-->[2]<!--[endif]-->:

Tôi trở về tìm trong hương cỏ
Dịu dàng một chút bình yên
Tự do nhiều khi là im lặng
Để đừng nghe ai gọi tên


(Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi)

Có lẽ Hoàng Phủ Ngọc Tường có khả năng chuyện trò cùng hoa cỏ. Thiên nhiên không còn là cõi vô ngôn nữa. Có khi cỏ dại là một cái gì đó vời vợi. Cũng trong “Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi”, cái tôi ngậm ngùi:

Tôi biết nơi kia có một chỗ ngồi
Đã lâu lắm tôi chưa trở lại
Chắc bây giờ, chim trời - cỏ dại...

Ở ký Hoàng Phủ Ngọc Tường, cỏ là đời sống tâm linh, là không gian văn hóa, là hương sắc thiên nhiên đầy quyến rũ... Còn trong thế giới thơ, hồ như cỏ gần với đời sống tâm linh hơn cả. Nhà thơ muốn “trở về” với cỏ cũng chính là trở về với cái đẹp dịu dàng thanh thoát. “Trở về” với thiên nhiên, cái tôi trữ tình trong thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường dường như rũ bỏ hết lấm lem phàm tục. Hơn thế, con người và thiên nhiên đã thực sự đồng điệu. Như thể chính tình yêu duyên nợ với thế giới cỏ hoa đã vực ông dậy từ bệnh tật ngặt nghèo, đã nhóm nhen trong ông ánh lửa sống nồng nàn. Thiên nhiên trong ký hay trong thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường là “một cõi đi về” thanh lọc tâm hồn con người.

Không ngần ngại khi gọi Hoàng Phủ Ngọc Tường là nhà-thơ-của-cõi-vô-thường. Một chút lãng đãng, một chút trầm tư, một chút phiên bản đời mình, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm duyên cho thế giới nghệ thuật của ông. Một cái gì đó lặng lặng, buồn buồn len thấm trong ta khi đi vào thế giới thơ Hoàng Phủ. Nhưng suy đến cùng, nỗi buồn lằng lặng ấy cũng nhẹ tênh. Và dịu dàng thay khi tâm niệm tình yêu của Hoàng Phủ Ngọc Tường, cuối cùng vẫn là khát vọng vĩnh hằng:

Những hành tinh ngẫm rồi thấy lạ
Bềnh bồng mà vẫn theo nhau
Anh với em ừ thì cũng lạ
Bềnh bồng cho tới mai sau


(Bềnh bồng cho tới mai sau)

___________

TÀI LIỆU THAM KHẢO

<!--[if !supportLists]-->1. <!--[endif]-->Vũ Tuấn Anh (1997), Nửa thế kỉ thơ Việt Nam 1945 - 1995 (Nhìn từ phương diện sự vận động của cái tôi trữ tình), Nxb Khoa học Xã hội, Nà Nội.
<!--[if !supportLists]-->2. <!--[endif]-->Lê Lưu Oanh (1998), Thơ trữ tình Việt Nam 1975 - 1990, Nxb Đại học Quốc gia, Hà Nội.
<!--[if !supportLists]-->3. <!--[endif]-->Trần Thức (2002), Tuyển tập Hoàng Phủ Ngọc Tường (tập 4), Nxb Trẻ, TP Hồ Chí Minh.
<!--[if !supportLists]-->4. <!--[endif]-->Hoàng Phủ Ngọc Tường (2007), Miền cỏ thơm, Nxb Văn nghệ, TP Hồ Chí Minh.


(Trích Bình luận Văn học, Nxb Văn hóa Sài Gòn, TP Hồ Chí Minh, 2008)
<!--[if !supportFootnotes]-->

--------------------------------------------------------------------------------
<!--[endif]-->
<!--[if !supportFootnotes]-->[1]<!--[endif]--> Hoàng Phủ Ngọc Tường, Miền cỏ thơm, Nxb Văn nghệ, 2007, tr 220

<!--[if !supportFootnotes]-->[2]<!--[endif]--> Hoàng Phủ Ngọc Tường, Sđd, tr 220
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Tám 20184:03 CH(Xem: 552)
Ông Tô Thùy Yên! Giá Thượng Đế mà biết được trong vô vàn chúng sinh có những đứa sống đầy ý thức như thế
15 Tháng Tám 201810:58 SA(Xem: 633)
Trong làng thơ Việt Nam nửa thế kỷ qua có hai cặp bạn lỗi lạc. Phía nam vĩ tuyến 17 là cặp Vũ Hoàng Chương - Đinh Hùng; ngoài bắc giới tuyến là cặp Xuân Diệu - Huy Cận.
11 Tháng Tám 20189:10 SA(Xem: 177)
Truyện dài “Có Một Thời Nhân Chứng” là tác phẩm thứ ba của nhà văn Lê Lạc Giao, do Nhà Xuất Bản Văn Học phát hành năm 2018.
07 Tháng Tám 20181:34 CH(Xem: 172)
Dương Nghiễm Mậu là cây bút có lương tâm. Quyết nói lên trung thực những gì mình nghe thấy, tức là những oan khiên cùa thời đại
30 Tháng Bảy 20189:05 SA(Xem: 184)
Trong khi chúng ta quay đi, thế giới thay đổi. Những liên kết nhảy vọt trong thơ Dương Tường tạo ra các ảo ảnh.
17 Tháng Bảy 201812:30 CH(Xem: 208)
Một tư liệu về hội hoạ Sài Gòn thập niên 70 trên The New York Times số ra ngày 21 tháng 2 năm 1971 do nhà báo Mỹ, Peggy Steinle
07 Tháng Bảy 201810:32 SA(Xem: 206)
Dù trừu tượng hay, hình tượng cụ thể thì, tranh của Nguyễn, dường như vẫn đi ra, từ trầm tích gấm hoa quá khứ.
03 Tháng Bảy 201812:27 CH(Xem: 260)
Khái Hưng đã chết như thế nào? Từ rất lâu, mỗi lần gặp lại tên Khái Hưng, tôi lại nghĩ đến điều đó
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 80)
Nhiều người nói, Trịnh Công Sơn không phải là người đầu tiên gieo cầu nhắm vào Thanh Thúy.
(Xem: 329)
Rất nhiều người vẫn còn nhớ 4 câu thơ tuyệt tác của nhà thơ Hoàng Trúc Ly, viết tặng Thanh Thúy
(Xem: 1161)
màu vàng rực rỡ của dã-quỳ đã dắt tay tôi trở lại Pleiku
(Xem: 318)
Hiện cư ngụ tại Âu Châu, đang là ứng viên tiến sĩ văn chương của đại học Lancaster, Anh Quốc
(Xem: 385)
Thành công cả về vật chất lẫn tinh thần của đại nhạc hội chủ đề “Chút tình trao nhau” vào dịp Tết năm 1996
(Xem: 5182)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 537)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11972)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1396)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 6087)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 340)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 433)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20253)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15095)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12630)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15873)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13944)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12413)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10416)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9654)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9791)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8992)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8585)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9771)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15008)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21386)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27199)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18676)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19783)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24011)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21713)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18140)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,928,026