ĐA MI / LÊ ĐÌNH THẮNG - Trên bậc cửa tôi ngồi đốt thuốc

27 Tháng Mười Một 201512:00 SA(Xem: 9505)
ĐA MI / LÊ ĐÌNH THẮNG - Trên bậc cửa tôi ngồi đốt thuốc

(tưởng nhớ một ra đi thơ dại)

LNĐ: Chúng tôi trân trọng gửi tới bạn đọc, thân hữu mảng thơ mới nhất của Đa Mi / Lê Đình Thắng – với 4 “thời kinh tình yêu” trong một mạch chảy và, một “thời “kinh…uống rượu với N” nằm ngoài. Cả 5 “thời kinh” của ông, không chỉ có một câu mà, có những đoạn thơ hay. Bất ngờ. Với chúng tôi, đó là 5 nhánh nguyệt quế / poinsettias, được đặt trên bậc thềm thứ nhất, thay lời chào mừng và, cầu chúc “bình an dưới thế” cho Giáng Sinh 2013 này, của chúng ta.
Trân trọng.

Trang nhà dutule.com

___________


1. Hát kinh đầu


Vì em đã chết trong mùa đông trước
nên mùa đông này
có vài kẻ đeo băng tang
buổi sáng yên lặng
đổ vào đâu đó một câu hỏi
cái chết dừng lại bao lâu trong những người đang sống?

Ở mùa đông trước đôi khi tôi nghe
tiếng con chim hót
không
không phải trong bụi mận gai
cắm cái lạnh vào tim mà chờ chết
chỉ là tiếng của loài chim
lạc loài trong cơ thể phố

Khi mẹ và em quấn khăn tang
đưa em đi trong nước mắt lặng lẽ
tôi đã ngồi trên bậc cửa đó
mường tượng cửa thiên đường
mong là thế
triết lý của sự an ủi mà loài người đang tự huyễn

Ở mùa đông sau đó
tôi vẫn còn nguyên cái bậc cửa
vẫn ngồi
và hút thuốc
nhớ ra sự thất lạc tiếng hót của con chim lạ

Cơ thể phố
không máng vào đâu đó cho em
một tay vịn
nên hiển nhiên là ra đi

Thả một ngụm khói vòng tròn
định nghĩa là tâm tưởng
và tôi hát kinh
vì mùa đông này
con chim lạ đã lên trời
 

2. Trang sách cuối


Em
bắt đầu từ trang số một
thần tiên những màu sắc
để ở trang cuối cùng
dấu chấm hết
mùa đông năm trước

Những bài kinh cúng
lão bạn già giảng nghĩa
trên chín tầng trời
trân châu và mã não
có phải đông này em ở đó
mã não và trân châu

Tôi vẫn thích cái bậc cửa tôi ngồi
mỗi chiều về đốt thuốc
có thể nắng vàng quạnh quẽ
hay cơn mưa ủ dột
tôi vẫn thích ngồi ở đó
không mã não và trân châu
để thèm
và đói khát
tiếng chim lạc bạn cuối mùa

Mùa đông này
mọi thứ đà xưa cũ
những nếp quen mài dần vỏ não tôi rồi
cái bậc cửa rỉ loang từng mảng vôi
xám ngoét
không còn bài hát loài chim
sơn lại màu

(Màu khói xa vắng cánh đồng
của tôi viết xuống
có đứa nhìn nhầm
mà nói của tha nhân)
ở mùa đông này
buổi chiều bước ra con đường hỏi tôi
như một người lạ

Tôi sẽ quay về
nhận bậc cửa quen quen
đốt thuốc
thả lên những vòng tròn
để nhớ mùa đông trước
trang sách cuối cùng...
 

3. Trong mưa có người nhìn tôi

Khi nhìn tôi trong cơn mưa
em có nhận ra sự buồn bã đó
âm âm xam xảm
co ro
trong những con người

Ở xứ sở của những câu chuyện đầy những sương mù
khi em theo cơn mưa mà đi
tôi đã đầy thêm nhiều những chuyến sương khác

Khi ở cơn mưa cuối mùa
em nhìn thấy tôi
bằng đôi mắt đầy ắp những bài hát
tôi biết xứ sở tôi nhiều buồn
những buồn đôi khi không rõ
có thể
chúng tôi ở cuối của những ngọn nguồn
khi đổ về đây
niềm vui đã bị lấy sạch

Em
lại đi khi cơn mưa thôi không
bỏ lại tôi
như thể
từ triệu triệu năm
lại ngồi ở bậc cửa mà đốt thuốc
và buồn.
 

4. Tôi ở phía nam ngọn mặt trời (Cần bold nhan đề này)

Tôi ở phía nam của ngọn mặt trời
nắng rất nắng và mưa nhiều như nắng
đêm đêm ngồi thổi gió
chao chát lòng
tơ tưởng cái lá rơi

Ở nơi bậc cửa tôi hay ngồi
rất nhiều mùa đi qua đã biến giai nhân thành bà lão
chỉ có em hoài thơ dại
một đêm hun hút bay đi sương khói
và mãi hoài thơ dại
tuyên ngôn hay hiến chương của sự vĩnh hằng

Tôi vẫn ở phía nam của ngọn mặt trời
dòm phố mà nhớ biển
(biển có cô tiên ngồi khóc
một hôm tôi đi qua đó
sợ giọt nước mắt
nên cũng ngồi và khóc)
rồi nhớ núi
(những ngọn hiền triết thâm u
và lão minh sư
dạy cho ta cách dẫn nàng lên đồi)

Mỗi khi không nắng không mưa không còn một cơn đau phố
nhìn những giai nhân lão hóa
và đại dịch lắm lời
tôi sẽ da diết nhớ
mùa đông có hai người tiễn em đi lặng lẽ
ấm mùi khói nhang

Tôi vẫn ở và mãi ở phía nam của ngọn mặt trời.
11.2013
 

U Ố N G R Ư Ợ U V Ớ I N.

Không ai chuốc mình mềm môi đâu em
buồn lưu cữu đêm mang ra ngồi đếm
kể ta nghe đi
luận tội mà tha về

Ừ cụng ly
như những thằng bạn thời hồng hoang đóng vào mình những cây đinh mà phong thánh
ai tuẫn nạn ngoài căn phòng?
không phải em không phải ta
có lẽ là gió
hoặc mưa
hoặc bão bùng nào đó

Những đứa ly hương
nhận nhau như những món quà biếu
ta biếu ta cho em
mà ngược lại
(đâu còn trẻ nít để đói quà)
nói ta nghe
luận tội thêm lần nữa
rồi tha về

Ừ cụng ly
rượu trong cái hang không dính dáng với đời
đời ngoài cái hang không chạm tới ly rượu
mình đừng say
đừng ngủ
để biết đêm ngắn hay dài
cứ cụng

Ừ cụng nữa
mai bảnh mắt như cái bánh tròn lăn miết
đêm nay cũng thuộc về quá vãng mà thôi

Ta còn nhiều những lời chưa nói hết
nhưng thì thôi
cũng cứ sẽ tha về!


05 Tháng Giêng 20264:26 CH(Xem: 182)
Đừng tin những gì Lộc kể trên báo vì theo Lê Hoàng đoán Lộc chả ưa báo chí bao giờ nhưng luôn thầm nghĩ “chúng hay giả dối thì ta cũng giả dối cho biết” thế thôi.
25 Tháng Mười Hai 20252:43 CH(Xem: 169)
Trong sự nghiệp âm nhạc của Phạm Duy, dù chỉ có 3 lần gặp gỡ một người phụ nữ xinh đẹp và tài hoa, ông đã cảm được rồi phổ nhạc 2 bài thơ của người ấy và đã để lại cho đời 2 ca khúc bất hủ…
15 Tháng Mười Hai 20254:54 CH(Xem: 344)
Bi kịch của Phú Quang hôm nay nếu có thì nằm ở chỗ Hà Nội đã mở rộng, còn anh thì không.
25 Tháng Mười Một 20255:11 CH(Xem: 370)
Những ai đã từng lớn lên thời chiến tranh ở miền Nam, chắc không thể không biết nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh với những bức ảnh đầy tính nhân văn của ông về cuộc chiến với bao đau khổ phi lý.
05 Tháng Mười Một 202512:20 CH(Xem: 464)
Đứng trước bất cứ cảnh ngộ nào, nếu mình biết thốt ra tự đáy lòng hai chữ “Thế Đấy!” thì chắc cũng quý lắm rồi!
22 Tháng Mười 20251:39 CH(Xem: 1326)
Trần Ngọc Diệp đã tự kiến tạo một cõi riêng: người dệt hồn Huế bằng ngôn từ, người thắp lại ngọn đèn ký ức bằng thơ.
10 Tháng Mười 20251:53 CH(Xem: 465)
Tóm lại, tôi khoái Trần Tiến theo kiểu thiếu nữ khoái chuyện kinh dị: Vừa xem, vừa sợ, vừa kêu la.
12 Tháng Chín 20252:40 CH(Xem: 926)
Khởi viết từ 1960, ông đã có bài đi trên các báo và tạp chí: Bách Khoa, Mai, Tình Thương, Ý Thức, Tuổi Ngọc, Mây Hồng, Tuổi Trẻ, Phụ Nữ, Thanh Niên, Mực Tím, Áo Trắng,
05 Tháng Chín 20252:17 CH(Xem: 811)
Lữ Mai là một trong số ít những nhà thơ nữ đương đại vừa làm báo, vừa tham gia truyền hình, vừa đi, vừa viết, đi để viết.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 13784)
Mừng sinh nhật 93 tuổi của nhà văn Doãn Quốc Sỹ
(Xem: 14804)
Võ Phiến là một trong những nhà văn hàng đầu của 20 năm VHNT miền Nam, giai đoạn 1954-1975.
(Xem: 12892)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 13492)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 24187)
Tôi, nhiều lần được thấy chị bước ra sân khấu, dịu dàng với nụ cười trẻ thơ, đứng giữa một Mai Hương, đằm thắm, một Kim Tước trầm, tịnh - - hợp ca, những ca khúc được coi là bất tử của nền tân nhạc Việt Nam, trên, dưới năm mươi năm
(Xem: 18033)
thưởng thức thơ Du Tử Lê để từ đó chúng ta cùng vươn tới cảm thông với ánh sáng, với hương thơm muôn đời của Chân-Thiện-Mỹ
(Xem: 6334)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 768)
Đêm tưởng niệm thi sĩ Du Tử Lê được một nhóm bạn trẻ yêu thơ ông tự nguyện đứng ra tổ chức.
(Xem: 1038)
Hạnh phúc cho những người có được để mà "cám ơn em, xin cảm ơn hạnh phúc này".
(Xem: 10969)
Hôm nay, một sáng nắng ấm, trời thu, Nam California, chúng tôi ngậm ngùi đưa tiễn một Nhà thơ.
(Xem: 21838)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 10665)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 12465)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 10465)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 14759)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 34088)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 22845)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 28839)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 26222)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 25136)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 23231)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 20425)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 21915)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 18998)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 17802)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 28724)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 35539)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 36814)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,