CÓ CHÚT GÌ TỘI NGHIỆP

25 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 2706)
CÓ CHÚT GÌ TỘI NGHIỆP


nơi những dấu chân quen

có chút gì tội nghiệp.

dtl.

 nhattoitu_600_copy-content

Hãn trờ mình, thức giấc lúc trời mờ mờ. Những luồng gió cắt da hay những bàn tay nước đá mơn trớn khắp thân thể anh. Anh không thể ngủ lại. Ánh điện vàng héo từ cửa ngoài hắt qua những khe hở vách ván, soi rọi hờ hững căn phòng hẹp. Bân còn ngủ?. Nghĩ tới Bân anh lại nghe lòng mình bứt rứt khó chịu. Có một cái gì đó rạn rạn muốn nứt giữa hai người. Hãn không nghĩ rằng nó bắt nguồn từ Thục. Có thể là mỗi thứ một chút.

Hãn nhớ buổi tối với Thục trong ngôi quán chia ô cho bóng tối đọng đầy, và giàn thiên lý thấp xuống ở cổng ra vào. Gương mặt Thục xanh lướt, mái tóc chải ngôi giữa thả đều hai bên, ấp lấy đôi má thơm mùi phấn bụi, mùi bảng đen và cả mùi…gian dối... Phải, Hãn không hiểu Thục nói với nhà cách nào mà hai đứa có thể đi chơi được với nhau, ngay khi Thục vừa tan lớp.

Chiều miền rừng, với những dãy núi uốn khúc như trăn, đụng trời! Những đám mây la đà trên những ngọn sao, lác, khuynh diệp, đã như những miếng lụa rách từng mảng lớn mà, vẫn cố gắng dang ra hết sức mình để ôm lấy những đỉnh cây lầm lì giá rét. Bước vào chỗ, chỗ của những buổi tối trước, chỗ của những nụ hôn đầu tiên, làm những giọt nước mắt tủi phiền từ đôi mắt chim núi thành dòng chảy xuống, Thục gieo người xuống ghế! Như gieo xuống mặt đời, trái tim trĩu nặng mưa dông, và một hồn nước lớn. Thục tựa đầu vào vách tường. Mắt Thục ngước lên. Hàng mi tỏa ra, đan một vòng bóng tối sậm hơn, như một mái hiên nhỏ, bên ngoài đôi mắt đứng lặng. Hãn lúng túng. Bao giờ chàng cũng lúng túng khi mới tập quen với một khung cảnh, một không khí khác. Anh rút thuốc hút. Đôi mắt anh như muốn kéo xuống gần hơn gương mặt Thục phẳng phiu, thơ ngây, thánh thiện.

Hãn nói:

-Em nhớ mẹ Maria?

Thục gật đầu. Những sợi tóc bên má nàng vô tình bay ngang đôi môi. Nàng ngậm lại.

Hãn tiếp:

-Từ dưới trông lên đôi khi thấy em như phảng phất hình ảnh mẹ Maria.

-Lạy Chúa. Thục nói. Sao anh thấy em giống nhiều người quá vậy? Hồi chiều tới giờ em nhớ anh nói em giống tất cả là ba người rồi đó. Người thì trong tranh của ông họa sĩ chi nhỉ…Người thì trong sách. Bìa sách. Phải rồi. Riết rồi, anh nhìn em sẽ không còn là em nữa. Mà là một người khác. Một người mơ hồ. Như ma.

Hãn bật cười nhỏ. Anh bẽn lẽn. Có lẽ nhận xét ngược lại của Thục cũng đúng một phần nào. Nhưng không phải là anh không thực lòng khi nói với Thục những ý nghĩ kia. Có điều anh không giải thích được vì sao anh lại thấy Thục giống nhiều người quá thế. Những cái giống thay đổi theo giờ khắc, khung cảnh. Và có lẽ cũng theo lòng anh nữa.

Hãn chữa:

-Nhưng chính vì thế, vì em giống nhiều người quá nên rút cuộc lại, em chẳng giống ai cả.

Thục nghiêng đầu. Mái tóc Thục chảy thẳng thành một tấm màn ngăn cách giữa Hãn và nàng như là một tấm màn nồng nàn hương tóc thả.

-Thế nghĩa là gì?

-Là em giống anh.

Hãn đáp nhanh. Thục ngúng ngẩy:

-Xí.

-Vậy đó. Bởi anh yêu em.

Và Hãn nắm tay Thục, những ngón tay trên mặt bàn, như những thỏi phấn trắng mịn (những thỏi phấn tưởng chừng có thể ăn được. Nếu ăn được, chắc Hãn đã ăn. Ngay từ lần đầu tiên khi chàng có được những ngón tay đó). Thục dịu dàng gửi má mình lên vai Hãn. Tóc Thục lòa xòa. Môi Thục thật gần. Mắt Thục rơi xuống…

Hãn tung chăn, đứng dậy. Chàng rón rén mở cửa. Sương mù chảy xuôi theo con đường đất dẫn ra lộ chính.

Những trái thông lăn trên mái tôn trước khi rơi trên mặt đất đầy lá. Bên kia lộ, thung lũng trải ra tới rặng núi màu bùn pha sữa. Gió chạy xào xạc như mang theo nhiều bước chân thú trên đường về hang. Hãn nghĩ và tưởng tới gương mặt nhăn nhó sau nhiều đè nén của Bân. Chàng thở dài chợt nhớ những ngôi mộ nhiều màu sặc sỡ, buổi chiều hai đứa mới ngang qua. Thục ví nó như một chung cư. Chung cư của những người đã về bên kia đời sống. Ví von nghe mới thảm làm sao. Những người ở chung cư chắc sẽ chẳng vui được khi biết Thục ví von như vậy? Hãn bảo Thục thế. Thục cười. Giọng vụn, vỡ tan như những hạt đậu phụng rang miệng. Hãn bằng lòng với những ý nghĩ thật bất ngờ của Thục. Anh yêu em một phần cũng vì những cái cỏn con đó. Em biết không? Cũng như Hãn nhớ, Thục gọi người lính gác cổng nơi doanh trại của chàng là củ khoai di động. chỉ vì anh ta quá mập và lùn, dĩ nhiên.

Hãn cười một mình, chàng trở vào nhà, sau khi đã búng mẫu thuốc về vũng sương đọng gần chỗ anh đứng. Những tiếng động phòng bên vang ra. Tiếng dép kéo lê. Của bà ngoại Bân? Hãn bước nhanh về giường mình. Chàng leo lên giường, nhắm mắt trở lại.

Hãn ngủ được thật, lúc mọi người trong gia đình Bân đã thức. Khi Bân lay chàng, nắng đã làm tan những đám sương mù ở ngoài bầu trời cây xanh, và Hướng đã trở lại cùng Kim, Bân nói:

-Mau, đi ăn sáng. Xong anh muốn đi đâu?

Hãn đáp:

-Tôi muốn đến Thục.

-Sáng nay?

-Chứ anh muốn ngày nào? Mai tôi đã không còn ở đây. Những giờ phút cuối. Anh hiểu?

Bân trề môi, không đáp. Anh trầm ngâm một lát sau cặp kiếng mới lau:

-Anh không muốn ở lại?

Hãn cười buồn:

-Sợ làm anh buồn thêm nữa. Tôi biết mấy ngày hôm nay anh đã bắt đầu ân hận về sự lưu giữ tôi ở đây:

Bân khoa tay:

-Anh đường nói thế, bạn bè. Không có vấn đề gì...

Hãn cảm thấy lòng mình bắt đầu dấy lên những đợt sương mù, lạnh và buồn:

-Tôi không thể khác. Mong anh hiểu. Chúng tôi yêu nhau. Dù ra sao...

-Cách hay nhất là chúng ta không nên nói với nhau về chuyện đó. Tình yêu ư, lôi thôi lắm. Bân nói.

Tình yêu với tôi thì khác. Tôi không còn gì để tin, ngoài tình yêu. Đời sống hiện tại đã dạy tôi điều chua chát đó. Mặc dù chẳng có cái gì đáng nghi ngờ hơn tình yêu. Nó mong manh hơn cả nghĩa mong manh. Nhưng nó cũng tuyệt vời hơn cả nghĩa chữ tuyệt vời nữa. Chúng ta sống được, chỉ nhờ chừng đó. Phải không?

Hãn định nói với Bân như vậy. Nhưng e Bân không đủ thiện cảm để nghe...

Rời tiệm phở, Hãn lấy xe đến thẳng nhà Thục.

Nhà Thục ở giữa một khu đất dưới những tàn cây thông thưa lá. Những cành thông theo những giờ phút cuối cùng của một năm rụng xuống, lót trên những đường đất cứng. Xe vòng ra cổng sau. Thục xuất hiện đột ngột như một con sóc nâu phía bên cạnh nhà. Chắc lại sang hàng xóm chơi. Hai bàn tay Thục khum khum bưng một vốc thóc trong tay. Nàng cười. Nụ cười thay cho câu chào hỏi. Nụ cười còn có nghĩa như ánh nắng. Như những tia mặt trời. Những dòng nước tự đầunguồn đổ xuống.

Hướng bấm tay Hãn nói nhỏ:

- Nhất!

Hãn thấy nóng cả hai bên má. Lòng rộn rã một niềm vui. Trong sung sướng, có chút gì hãnh diện.

Thục biến nhanh trong nhà. Hai người đi vòng ngã trước. Cánh cửa mở. Căn phòng nhỏ, ấm.

Hãn bảo Hướng ngồi xuống salon.

Thục chân đất, tiếp tục đưa những hạt lúa của bồ câu ăn không hết lên miệng nhằn. Chiếc miệng nhỏ, cánh môi chúm, và nhất là chiếc mũi nhọn, khiến Thục vừa trẻ thơ ngộ nghĩnh, vừa mang một vẻ gì tựa khiếm khuyết.

Hai người im lặng nhìn nhau. Hướng bắt đầu mở máy nói. Không khí bớt ngỡ ngàng phần nào. Cuối cùng, Hãn lên tiếng:

-Mai anh về. Cùng anh Hướng.

Thục gật dầu:

-Em biết. Chừng nào chúng ta gặp lại nhau?

-Ngày nào em muốn.

-Nếu em muốn cả đời.

-Càng tốt. Chỉ sợ không có đủ ô mai cho em mà thôi.

Thục nheo mắt. Một cụm tóc đã cắn ngang môi.

-Ô mai? Cần lắm. Khi không có anh. Nhưng anh không có em cũng được…

-Vì sao?

-Thuốc lá với anh cần hơn.

Hãn cười giòn:

-Nếu anh hút thuốc để yêu em hơn. Em bằng lòng?

-Hóa ra thuốc lá mới thật là tình yêu?

-Thôi. Anh nói đùa đó. Chính em. Em hiểu?

Thục dịu đôi mắt sáng:

-Chiều nay em có giờ ở Pleime.

-Anh sẽ tới đón em, như thường lệ. Buổi cuối cùng của anh ở đây. Em nói với chị Quỳnh như vậy. Nên nghĩ tới kẻ ở xa.

-Chị Quỳnh nói chị ấy không phải là em.

-Nghĩa là không hy vọng gì?

Thục bí mật:

-Em cũng muốn nghĩ khác hơn thế.

Hãn thấy trùng xuống…Anh cố nén tiếng thở ra. Lúc thất vọng, trông mặt Hãn thật tức cười! Anh không dấu được gì trên mặt.

Hướng ái ngại:

-Theo tôi chị nên cố gắng. Ngày mai Hãn đã rời khỏi đây rồi.

Thục vẫn vẻ thản nhiên:

-Tôi cần hơn anh ấy lắm chứ. Anh hiểu? Tuy nhiên…

Thục nói và nheo mắt nhìn Hãn. Hãn đứng tim. Nét rạng rỡ đã hiện trên gương mặt... Lúc này, mặt Hãn thật tức cười?

Thục nói tiếp, với chàng:

-Anh cứ lại đón em.

Hãn như không tin nơi tai nghe của mình:

-Chiều này?

Thục cười nghịch ngợm:

-Chẳng lẽ chiều mai. Chiều mai qua năm mới rồi còn gì.

-Ừ nhỉ.

Hãn nói và hai bàn tay chàng quấn vào nhau. Như thể một bàn tay nào đó, ở trong tay chàng là tay của Thục.

Nắng như hoa, rụng từng chùm trên những ngọn thông gầy ốm. Như Thục. Thục xanh xao. Thục nhẹ tênh. Như bướm.

Du Tử Lê

(1971)

 

Ý kiến bạn đọc
30 Tháng Giêng 20148:00 SA
Khách
thudao đọc đoạn văn này nhớ Pleime, Pleiku đến lạ lùng!... Nhớ hình ảnh cô Thúy Nga. Cảm ơn anh Lê nhé.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Chín 202012:00 SA(Xem: 2162)
Sau mười tám năm bặt tin mới được gặp lại nhau, tôi còn nhớ cảm giác nôn nao, đồng thời lo lắng của mình. Tôi nôn nao gặp bạn và, lo lắng không biết thời gian có cho lại chúng tôi
18 Tháng Bảy 202012:00 SA(Xem: 2713)
Tôi luôn tự hỏi, không biết phương tây có bao nhiêu người hiểu được rằng, người Việt thường có tập quán gửi gấm những mơ ước thầm kín của mình
16 Tháng Ba 202012:00 SA(Xem: 3331)
Những con sẻ nâu cũng ngậm tăm trong những chiếc ổ ken dưới những kẽ mái mà, những cọng rác rớt ngoài tổ bị gió táp, nhồi giận dữ.
03 Tháng Ba 202012:00 SA(Xem: 4241)
Vấn đề là khi sống, chúng ta có dám tách khỏi nguồn, thoát khỏi dòng, chọn lấy cho mình, đường bay độc lập?
24 Tháng Giêng 20206:55 SA(Xem: 3755)
Tôi vẫn nghĩ, nếu có những sự kiện đáng ghi nhớ, bị thời gian xóa nhòa hay đánh cắp một cách thô bạo, khi người ta bước vào tuổi già thì, cũng có những sự kiện, thời gian đã cho thấy sự bất lực của nó.
13 Tháng Giêng 202012:00 SA(Xem: 3196)
Tôi thấy (không nghe được,) ngọn lửa bùng lên trong lò thiêu. Và, tôi nghe (không thấy được,) nhiều tiếng nấc lênh đênh, la đà, bay ngang những mái đầu, cúi xuống.
13 Tháng Mười Một 201912:00 SA(Xem: 4651)
Pleiku, với tôi, chính là thành phố tự thân, có được cho riêng nó, cái nhan sắc đằm thắm. Kín đáo ấy. Mặc dù dư luận hay thành kiến, từng ghi nhận đó là nơi lưu đầy của những người kém may mắn.
22 Tháng Mười 201912:00 SA(Xem: 5496)
Chúng tôi thay nhau nhắc lại, những ngày tháng của các năm 1995, 1996, khi trung tâm Diễm Xưa của nữ ca sĩ Thái Xuân chính thức nhờ họ Đinh bắt tay vào việc
18 Tháng Mười 201912:00 SA(Xem: 4238)
Tôi không biết có phải những thỏi nước đá lạnh buốt, đan kết nhau như một tấm lưới lớn đã giải thoát tôi khỏi những vòi bạch tuộc của ác mộng;
25 Tháng Sáu 20193:45 CH(Xem: 1884)
Đã lâu, rất lâu, chẳng những không viết thư cho Dự, tôi còn tập quen với ý nghĩ “Dự chết rồi,” hay coi như, đời mình, chưa hề biết một người tên Dự
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 7218)
Những người theo dõi sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào giữa thập niên 1960...
(Xem: 2275)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 15368)
dutule.com: Chúng tôi đăng lại, bài Du Tử Lê viết về bạn mình, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như món quà muộn, mừng Sinh Nhật anh.
(Xem: 9604)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 701)
Trần Thanh Hiệp ghi nhận rằng “lịch sử” thơ Tự Do ở Việt Nam, đã chào đời khoảng cuối thập niên 1920, đầu thập niên 1930.
(Xem: 8731)
Có dễ một triệu năm, hay một triệu năm lẽ, tôi gặp. Không phải dáng núi. Dáng núi vòi vọi cao, ngất ngưỡng, ảm đạm, nghiêm minh.
(Xem: 928)
Anh Lê, những gì anh đã cho em, đã thương em, tấm lòng đó còn mãi mãi.
(Xem: 360)
Du Tử Lê tên thật là Lê Cự Phách. Tên sao người vậy. Anh đã sống và viết đến những giây phút cuối cùng.
(Xem: 1594)
Nói như Orchid Lâm Quỳnh, không có cái gọi là “better place” cho bố, vì bố đã rất ấm áp, bình an trong ngôi nhà đó. Thiên đàng ở đâu thì kệ nó chớ!
(Xem: 421)
Hôm 13-8-2016, Du Tử Lê từ Mỹ trở về Huế, xứ sở mà nhà thơ đã có dịp nhiều lần ghé đến trong hàng chục năm trước.
(Xem: 12051)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 1435)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2491)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 2941)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 2845)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 22696)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 17168)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 14878)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 18162)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 16094)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 14663)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12445)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11431)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11524)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10759)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10467)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 17248)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 24077)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 29057)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20569)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 21938)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25611)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24496)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 20689)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,655,721