HÀ QUANG MINH - Những Mềm Cỏ Xanh Buốt Nhớ, Rưng Rưng

07 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 2570)
HÀ QUANG MINH - Những Mềm Cỏ Xanh Buốt Nhớ, Rưng Rưng

 
Tôi dậy sớm hơn thường lệ, rảo bước ra ngoài phố đông. Con đường vẫn ồn ào như chính nó cả ngàn ngày trước. Chỉ có thành phố là khác lạ dù nó vẫn khoác lên mình tấm áo của những ngày nào. Sài gòn mùa khô năm nay thật lạ. Nó không còn mang oằn mình cái nắng, nóng khiến người ta rất dễ bực mình. Sài gòn se se mát, và tinh tươm, và trong vắt, và dịu dàng đến lạ. Bao nhiêu năm rồi mới có một mùa đẹp tiếp mùa giữa thành phố phương Nam này như thời gian gần đây. Tưởng như đó không còn là một Sài gòn nữa mà đã là một xứ sở hoàn toàn khác. Có lẽ, mỗi người Sài gòn đều đã tạm quên cơn thèm những cơn mưa đầu mùa, cơn thèm vẫn theo mang họ ở mỗi thời điểm cao điểm của mùa khô. Ngoài kia đang là mùa Xuân mà dường như đang là một mùa Thu của Hà nội đang trùm lên, ôm gọn lấy, mơn trớn từng ngõ hẻm Sài gòn.

taytoivuotmothoanghon-600-content

Tôi bước đi xuyên qua những con đường đông đúc nhất thành phố, tìm về quán café cũ nằm trong khuôn viên của Dinh Thống Nhất, quán café ẩn mình trong những tàng cây xanh mướt suốt mùa của Sài gòn. Tự nhiên, trong không khí dễ chịu này, cái quán café ấy lại hấp dẫn tôi đến lạ bất chấp thức uống ở đó chưa bao giờ khiến tôi có thể uống nổi trọn ly. Tôi chỉ cần ngồi ở đó thôi, chìm trong màu xanh ấy, nhìn lũ chim sáo, chim cu, chim sẻ sà xuống con đường lát gạch nhỏ, nhảy nhót tinh nghịch trên bãi cỏ và ngắm những chú sóc thi thoảng thoăn thoắt chuyển cành. Chỉ cần như thế thôi là đủ cho một buổi sáng đẹp trọn vẹn rồi. Đập vào mắt tôi trên lề đường Huyền Trân là cả một dải xanh dài ngun ngút nằm khiêm nhường dưới bóng những hàng dầu cao vút. À, một đường cỏ non, một đường cỏ xanh, một đường cỏ quen thuộc ngày nào. Người ta đã trồng cỏ trên vỉa hè Huyền Trân từ bao lâu nay, từ vài năm nay thì phải, mà tôi chẳng nhận ra. Có lẽ, tôi đã không chầm chậm rảo bước trên phố sớm Sài gòn từ quá lâu mà chỉ vội vã lướt qua từng con đường theo nhịp đời hối hả. Thế nên chẳng còn kịp nhận ra cỏ, nhận ra nhau, nhận ra màu xanh quen thuộc của ngày cũ nữa. Đôi chân bỗng nhiên chậm lại, chậm lại một cách vô thức, để nhìn những ngọn cỏ mơn mởn kia, những ngọn cỏ đều tăm tắp chạy dọc phố kia, những ngọn cỏ chìa những ngón nhỏ xinh níu giữ lại những chiếc lá dầu vàng khô rơi rụng. Tôi như bị hút vào trong màu sắc ấy, màu sắc của những ngày tháng cũ, của Hà nội, tuổi lên Mười, với những vỉa hè cỏ dại mọc hoang dưới những gốc sấu già sần sùi, im, lặng. Một ngày của tuổi lên Tám, tôi trở về nhà từ trường học và nhận ra căn hộ nhỏ của mình đã thay đổi. Ba đã trổ thêm một cánh cửa ở mặt sau căn hộ ấy để nhìn ra con phố nhỏ phía sau lưng nhà. Và tôi còn nhớ như in bước chân đầu tiên qua ngưỡng cửa mới mẻ đó của mình. Đó là lúc ập vào mắt tôi là cả một vỉa hè rộng, với những cây phượng vỹ chao mình theo gió, và trên vỉa hè ấy là một màu xanh của cỏ, với những ngón tay bé nhỏ đón lấy từng cánh phượng đỏ rực lúc hạ đang mùa. Kể từ ấy, vỉa hè cỏ xanh kia đã gắn bó với tuổi thơ tôi, với những trò chơi thơ dại cùng chúng bạn ngày nào.

Phố Hà Nội xưa vẫn hay dành một nửa vỉa hè để trồng cây và tất nhiên, cỏ dại cũng mọc đầy trên đó. Bãi cỏ ấy chính là nơi lũ trẻ thơ tìm về những trò chơi thường ngày của mình. Nó có thể là sới đánh quay, đánh vụ; nó cũng là bãi bắn bi, bãi đánh đáo, đánh khăng. Và mỗi khi mùa Hạ chớm về, những trò đổ ve, đúc dế cũng từ khoảnh đất cỏ xanh ấy mà ra. Trước mặt khu nhà tôi ở ngày xưa có một công viên nho nhỏ, với một cây dừa vươn cao, một cây vô ưu toả bóng, một cây bằng lăng tán rộng và một cây xà cừ mấy vòng tay con trẻ ôm. Tất nhiên, dưới chân lũ cây ấy là một bãi cỏ hoang, một bãi cỏ hình tam giác, nơi mà những người lớn chẳng bao giờ đặt chân tới. Đó là thế giới bí nhiệm riêng của bọn trẻ chúng tôi, nơi những trận bóng đá sớm, trưa, chiều gọi mời; nơi những cuộc chọi cỏ gà đã diễn ra tơi bời khói lửa; nơi diễn ra những buổi đúc dế, đổ ve giữa trưa hè ngột ngạt; nơi những đêm hè mất điện trải chiếu ngóng gió đầu hồi và ngắm trăng non. Lũ chúng tôi, có đứa còn nằm dài trên cỏ ấy bất chấp đất lấm đầy tóc tai, áo quần. Nằm lặng đó để rồi khi đứng lên theo một trò chơi, thịt da cứ ngứa ran lên vì cỏ. Trẻ con ngày ấy đã lớn lên cùng cỏ dại, lớn lên như cỏ dại và lúc nào cũng nhớ mùi cỏ dại, ngai ngái.

Bây giờ, khuôn viên bé nhỏ ấy đã bị người ta xoá đi rồi. Thay vào cỏ là một khoảnh sân bê tông mà ở dưới nó là cả một cái hầm chứa xăng như khối bom nổ chậm. Người ta đã tận dụng cái góc nhìn ra ngã sáu đẹp tuyệt vời đó để biến bãi cỏ của chúng tôi thành cây xăng cũng đã hai chục năm có lẻ. Cái cây xăng ấy nó như cái lô cốt bịt tầm nhìn của chúng tôi, bức, bối. Lũ trẻ ngày xưa cũng đều đã trung niên cả rồi, cũng đã đi về mọi nơi, tứ tán. Còn lũ trẻ của ngày hôm nay thì sao? Chúng có thèm muốn một ngày nào, người ta xoá đi cái cây xăng kia và xây cho chúng một khuôn viên chỉ có cây và cỏ? Điều đó tôi làm sao biết rõ. Trẻ con hôm nay đã có cỏ trên những màn hình của những trò chơi điện tử rồi, chúng có cần những ngón xinh xinh của ngoài kia mơn mởn? Chúng có biết thế nào là mùi cỏ ngai ngái thơm mơn trớn? Chúng có phân biệt nổi đâu là cỏ gà, cỏ ba lá, cỏ mây, cỏ tranh, cỏ lau? Và chúng có còn thích thú nếu ai đó tặng cho chúng một con cào cào tết từ cỏ xanh mươn mướt? Có thể, chúng chỉ còn biết cỏ là cỏ mà thôi. Bởi tất cả những bãi cỏ xanh ven đường đã không còn nữa rồi. Thời đại thực dụng mà. Vỉa hè cũng là tiền nên người ta đều lát đá cả. Và từ đó, thành phố chỉ còn một màu bê tông xam xám, những mảng gạch màu trơ trơ, nham nhở. Màu xanh ngày xưa đã vĩnh viễn chết rồi, trên thành phố của tôi, thành phố mà người ta vẫn tự nghĩ rằng đó là một thành phố xanh bởi vẫn còn những công viên rộng cùng rất nhiều cổ thụ. Ừ, thì cổ thụ còn đó nhưng cuộc đời sao chỉ có mỗi bóng cả, cây cao. Cuộc đời này cũng cần có cỏ hoang, mọc trải dài mướt mắt. Cỏ chỉ hèn mọn khi người ta khoác cho nó chiếc áo mọn hèn bằng đánh giá cao thấp. Còn với tôi, và lũ trẻ thơ xưa, cỏ là sự sống, là sự bất diệt, là lúc nào cũng vươn lên bất chấp bao nhiêu bàn chân dập vùi.

Sáng nay đây, gặp lại cỏ xanh hè phố tự nhiên thấy lòng buốt nhớ, rưng rưng. Và tiếc cho những thảm cỏ xanh đã từng giúp vẽ lại khuôn hình phố ngày xưa, khuôn hình không chỉ một màu xanh mà còn có cả màu của những nụ cười thơ ngây, trẻ dại. Và tôi đứng sững lại, không còn thèm góc màu xanh của quán café sau lưng Dinh Thống Nhất kia nữa. Tôi muốn ngồi xuống đó, bên vệ đường, để hít hà mùi cỏ thơm, ngai ngái. Và chẳng hiểu từ lúc nào, trong miệng bỗng lẩm nhẩm lại câu hát của một người bạn nghề đã từng viết khi anh mới ở tuổi Mười lăm, Mười bảy. “Bãi cỏ xanh êm mềm, ta đã vui bao lần, với nắng mai dệt thương”* nhắc lại một thời ấu thơ như thời tôi đã đi qua, nhắc lại để rồi xót xa một ngày ngỡ ngàng nhận ra mình không còn có thể tìm lại những ảnh hình xưa cũ. “Những tháng năm qua xem như thật gần, vừa vội xa. Bãi cỏ xanh đâu rồi, đôi mắt ai u hoài, cứ xem như là mơ, rất xa”*
sớm ngày chợt nhận ra mình không còn những góc cỏ xanh ngày xưa, những góc cỏ xanh trong lòng thành phố.

Tự nhiên, thấy lòng khát một cơn mơ, một cơn mơ viển vông, vụng dại. Ước chi, tất cả những con đường trong phố đều được gỡ đi một phần bê tông, gạch lát vô hồn để thay vào đó, người ta trả lại cho chúng tôi, những đứa trẻ xưa cũ đã từng bước chân qua, và tặng nó cho những trẻ thơ hôm nay, những trẻ thơ mai sau những lớp cỏ xanh mươn mướt. Hãy tin tôi đi, trong giấc mơ vụng dại ấy, thành phố sẽ dịu dàng hơn nữa nếu có những mềm cỏ xanh như vậy; trẻ con lớn lên sẽ hiền lành hơn nếu có những viền cỏ xanh quanh vây và người lớn cũng sẽ bớt ưu phiền đi nếu có những ngón cỏ xanh gọi mình tĩnh lại như ngày còn thơ ấu. Nhưng ước mơ ấy có lẽ là quá khó. Cỏ thôi mà, cỏ chỉ nên ở trong nhạc, trong thơ thôi chứ ở trong phố làm chi? Người ta có cần nó đâu. Ở trong đời còn bao nhiêu thứ phải lo toan. Có ai rảnh rỗi như tôi mà ngồi lo cho cỏ???

Và tôi cố bước chân đi, thoát khỏi con phố ấy, bước như vô định để cốt tìm một nơi nào mình có thể chạy thoát khỏi ám-ảnh-cỏ-xanh kia. Đằng sau lưng tôi vẫn thế thôi, là dải mềm cỏ mượt đang ‘ngủ im dưới mặt trời’, như lời thơ của Ánh đã từng đọc tôi nghe trong một lần ngà ngà men rượu. Nhiều khi, ta từng nghĩ người tình như cỏ mềm để mình có thể ngả lưng xuống bên nàng nhưng thực ra ta đã quên mất rằng một mềm cỏ ấy chỉ còn nằm trong tưởng tượng. Và lướt đi, lướt đi trong cuộc đời hối hả này, có bao giờ ta nhớ, ở nơi nào đó, ở khoảnh khắc nào đó, ta cũng đã từng dại khờ, hoang dã, bất cần và dẻo dai như cỏ???

Hà Quang Minh,
(Saigon, March).
________
*Trích ca từ của nhạc phẩm “Những giấc mơ dịu dàng” của Tuấn Khanh.

taytoivuotmothoanghon-600-content


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Năm 201910:47 SA(Xem: 80)
Đừng nói cho mẹ biết, con nhé. Bác sĩ bảo tùy ba, ba nói với ông ấy là ba sẽ không nói cho mẹ biết. Hãy để cho mẹ yên ổn một lần cuối này…
22 Tháng Tư 20199:30 SA(Xem: 121)
Trong một ngôi chùa ở ngoại ô Sài Gòn, có lần tôi gặp một nữ tu lặng lẽ, trang nhã
16 Tháng Tư 20191:46 CH(Xem: 349)
Thực sự hôm nay tôi không còn muốn sống nữa. Tôi cũng không còn muốn tự tử
15 Tháng Tư 201912:00 SA(Xem: 30046)
Bố cũng có khi hỏi: “Con có yêu bố không?” Nó bá cổ bố: “Có chứ, nhiều lắm”, và cả hai bố con đều vui vẻ. Nhưng có một lần, bố hỏi thêm: “Con yêu mẹ hơn bố phải không?” làm nó phân vân lắm
01 Tháng Tư 20199:43 SA(Xem: 320)
Xe hú còi và từ từ chuyển bánh. Thái cầm tay Nhung siết mạnh giây lâu, không dám nhìn kỹ mắt nàng, bước ra cầu thang nhảy xuống đường còn chạy theo,
26 Tháng Ba 20199:35 SA(Xem: 247)
Về đến nhà thì cũng đã mệt rã rời. Tuyền dù có tắm nước lạnh, uống trà dược thảo, bật cả hai bóng đèn cho sáng lòa cái phòng con, thì cũng không thức được.
25 Tháng Ba 201910:28 SA(Xem: 236)
Thật ra, cho đến ngày "tan hàng" khăn gói đi tù, Nhạc chưa có một căn nhà cho vợ con chui ra
13 Tháng Ba 201912:14 CH(Xem: 330)
Chồng tôi không biết gì về Du. Tôi chôn giấu kí ức như những món đồ ngủ quên trong chiếc rương xưa cũ.
11 Tháng Ba 20199:32 SA(Xem: 149)
Đã có lúc ngồi trong toa tàu điện ngầm hay dạo phố anh bần thần nhìn đám đông vô tâm lướt qua trước mắt với những câu hỏi: Liệu anh có tình cờ trông thấy Diễm?
05 Tháng Ba 20199:21 SA(Xem: 325)
Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam?
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 13)
Giới thiệu nhân thân của nhân vật chính, xương sống của truyện
(Xem: 173)
“Tro tàn” là một chuyện viết về chiến tranh hiếm hoi, tương đối im, vắng tiếng súng
(Xem: 316)
Đây không phải là một bộ lịch sử văn học.
(Xem: 225)
Theo đánh giá chủ quan của ông thì ông và các bạn thu thập được khoảng bao nhiêu phần trăm tác phẩm và tác giả Việt hải ngoại kể từ tháng 4-1975?
(Xem: 323)
Bộ sách gồm 7 cuốn khổ lớn, bìa cứng, mỗi cuốn dầy trên dưới 800tr, tổng cộng 4,900 trang
(Xem: 414)
Tôi thích thơ từ thuở bé. Kiều, Chinh phụ Ngâm, Cung oán ngâm khúc
(Xem: 166)
Tập thơ "em cho tôi nhé: ấu thơ mình" của thi sĩ Du Tử Lê, do nhà xuất bản Văn Học của dịch giả kiêm nhà văn Trịnh Y Thư phát hành vào trung tuần tháng tư 2019
(Xem: 404)
Thi ca lan tỏa không chỉ trong từng ngóc ngách của căn nhà ông ở
(Xem: 845)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 6248)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 550)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 956)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1045)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20853)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15587)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13258)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16497)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14549)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12975)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10936)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10069)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10232)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9366)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8982)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10369)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15489)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22013)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27651)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19160)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20270)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24449)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22283)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18662)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,153,062