SONG THAO - An

24 Tháng Mười Hai 201412:00 SA(Xem: 3169)
SONG THAO - An

Bản tin chiều ngày 5 tháng 12 vừa qua của đài truyền hình CBC có chiếu cảnh một nhóm khoảng hai chục sinh viên đang hát caroling ngoài đường phố Montreal. Nhìn các thanh niên nam nữ đứng giữa trời lạnh căm của mùa đông, mặt mũi phơi phới hát những bài hát truyền thống của mùa lễ Giáng Sinh, tôi như bắt được thông điệp các em truyền cho mọi người: bằng an dưới thế cho người thiện tâm! Tôi bắt được nhanh chóng như vậy bởi vì chính tôi cũng đã từng đi caroling như vậy. Cũng lâu lắm rồi, khi tôi còn…trẻ! Giáng Sinh năm 1973, tôi đang theo học tại University of Phillippines mà người dân Phi gọi tắt một cách thân mật pha chút hãnh diện là UP. Bởi vì trường là niềm tự hào của đất nước Phi. Trường có nhiều chi nhánh mà chuyên khoa Canh Nông ở Los Banos là nơi có nhiều sinh viên Việt Nam theo học nhất. Tôi học ở ngay trường chính tọa lạc tại thành phố Quezon City, nằm sát bên thủ đô Manila. Khuôn viên của trường là một cơ ngơi rất rộng gồm nhiều tòa nhà dùng làm giảng đường, thư viện, phòng thí nghiệm, nhà nguyện (Phi là một nước có tới 90% dân chúng theo Công Giáo) và các tòa nhà dùng cho việc học hành khác. Trong khuôn viên còn có vô số các ký túc xá cho sinh viên trú ngụ. Tôi chẳng biết có tới bao nhiêu building dành cho sinh viên nhưng hầu hết các sinh viên đều ở ngay trong trường. Sinh viên ngoại quốc tới du học được dành cho một ký túc xá riêng rất đẹp tên là International Center (Trung Tâm Quốc Tế) mà các sinh viên bản xứ phải ganh tị. Giáng Sinh năm đó một sinh viên du học Việt Nam đang học năm chót về kinh tế, anh Quý, có sáng kiến tổ chức một ban du ca gồm các sinh viên đủ mọi quốc tịch đi hát caroling nơi các ký túc xá (dorm) của các bạn sinh viên Phi. Ban du ca mà chúng tôi gọi là ban “hát rong” gồm khoảng ba chục sinh viên, chịu khó bỏ thời giờ mỗi buổi tối, tập luyện khoảng hai tháng trước lễ Giáng Sinh. Chúng tôi tập vài chục bài quen thuộc, hát bốn bè đàng hoàng, chỉ có một cây tây ban cầm đệm theo. Tôi hát bè bass đứng ở hàng chót ì à ì ầm như cóc kêu đệm cho các bè hát giọng cao khác đứng ở phía trên. Chính nhờ vào vị trí khiêm nhượng này mà tôi thấy hết vẻ đẹp của một buổi caroling. Ban hát rong chúng tôi, mỗi người một cây đèn cầy trên tay, đứng trong màn đêm, hát vọng lên những tầng lầu đầy những khuôn mặt sinh viên Phi trên từng cửa sổ. Rồi những ánh nến cũng dần dần bừng cháy trong tay bạn bè lấp ló trong khuôn cửa vuông vức. Những ánh nến trong tay chúng tôi như với lên những ánh nến trong khung cửa tạo thành một niềm an bình hạnh phúc được các giai điệu thánh thiện nâng lên trời cao. Hết dorm này tới dorm khác, chúng tôi mang niềm an bình tới từng người bạn học. Tôi không biết trong mấy đêm liền, chúng tôi đã đi hát rong được bao nhiêu dorm, nhưng niềm vui của chúng tôi thật tràn đầy trong một thế giới thật an bình.

An bình là trạng thái ngây ngất của mọi người trong mùa Giáng Sinh. Tôi nhìn thấy sự thân mật và nụ cười luôn rộng mở trên các khuôn mặt tôi gặp trong các shopping center ngày nay. Không biết là do khung cảnh được trang hoàng lộng lẫy hay do giai điệu những bài hát đã trở thành dấu ấn không thể thiếu trong mùa lễ này. Có lẽ do cả hai nhưng tôi nghĩ phần lớn là do cõi lòng mỗi người trong những ngày tháng cuối năm này. Trái tim mọi người như một chiếc hộp rộng mở. Ai cũng muốn truyền sự an bình và vui mừng tới người khác.

Ban phát sự vui mừng rõ rệt nhất là những ông già Noel ngự trong các vương quốc màu mè tại các khu mua sắm. Lúc nào cũng có hàng đoàn trẻ em đứng xếp hàng chờ tới lượt được ông già râu trắng ôm trên người, chụp một tấm hình, phát cho tí quà nho nhỏ là vui như tết. Tôi đã vui lây với các em khi thấy những khuôn mặt ngây thơ nửa mắc cở nửa như ôm một niềm vui bộn bề mà còn rất lâu sau các em mới quên được. Phần lớn các em bé đều có tâm trạng phơi phới vô tư như vậy. Nhưng cũng có ngoại lệ.

Tại khu mua sắm McAllister Mall ở thành phố Saint John, tỉnh bang Newfoundland của Canada, một cậu bé trèo lên chiếc bục cao tới gặp ông già Noel. Trong tay em có tấm hình một bé gái. Ông già Noel nhìn thấy, hỏi: “Hình ai vậy con? Bạn con hả?”. Cậu bé trả lời ngay: “Đây là hình chị con hiện đang đau rất nặng.” Ông già áo đỏ liếc nhìn xuống người bà của cậu bé đang chờ ở dưới và thấy bà đưa khăn lên chậm mắt. Cậu bé nói thêm: “Chị con muốn đi với con tới gặp ông, muốn lắm! Ông ơi! Chị con nhớ ông!”. Ông già ôm cậu bé và hỏi cậu muốn ông già Noel cho quà gì?”. Vừa lúc đó, bà của cậu bé bước lên đỡ cậu bé xuống khỏi đùi ông già, bà muốn nói chi nhưng ngừng lại. Ông già Noel hỏi: “Có chuyện chi vậy, thưa bà?”. Bà nghẹn ngào trả lời: “Dạ, tôi biết là thật quá đáng nếu tôi nói với ông, nhưng…”. Bà bỏ dở câu nói, một lúc sau, nhạt nhòa nước mắt, bà tiếp: “Cháu gái trong hình là cháu tôi…Cháu bị ung thư máu và không biết có qua được mùa lễ này không. Có cách nào để ông có thể tới thăm Sarah được không ạ? Đó là tất cả ước muốn của cháu trong dịp Giáng Sinh này.” Ông già râu trắng ngồi lặng câm rồi khẽ nói với bà để lại địa chỉ bệnh viện nơi Sarah đang nằm cho người thư ký bên dưới để ông tính. Cả ngày hôm đó, ông già Noel ôm những đứa trẻ ngây thơ nhưng hình ảnh một đứa trẻ nằm bệnh không bao giờ rời khỏi tâm trí ông. Ông biết ông phải làm gì. Ông tự nhủ lòng: “Nếu đó là cháu của chính ta đang nằm trong bệnh viện chờ chết! Đó là điều tối thiểu ta phải làm”. Chiều tối, khi phiên làm việc của ông chấm dứt, ông vội hỏi người thư ký tên bệnh viện bé Sarah đang nằm. Ông không biết đường đi. Ông kể lại câu chuyện với người thư ký, anh ta liền tình nguyện chở ông tới. Họ tìm được phòng của Sarah. Người thư ký bảo ông già Noel vào một mình. Ông chuồi người qua khung cửa nửa đóng nửa mở và thấy Sarah xanh xao nằm trên giường. Bên giường bệnh, ngoài người bà và đứa bé ông đã gặp, còn lố nhố nhiều người mà về sau ông biết là mẹ và các dì của Sarah. Ông thấy tình yêu thương và bầu không khí ấm cúng tỏa ra khắp phòng. Ông vội cười bằng tiếng cười truyền thống của ông già Noel: “Ho! Ho! Ho!”. Cô bé đang lịm trên giường bỗng choàng dậy và cục cựa như muốn nhảy ra khỏi giường để ôm lấy ông. Ông nhào vào giường, ôm chặt cô bé. Cô bé khoảng 9 tuổi, cỡ tuổi con ông, vui mừng nhìn ông chăm chăm. Da cô bé tái xanh với cái đầu trọc lốc vì hậu quả của hóa trị. Nhưng ông già chỉ nhìn thấy cặp mắt xanh biếc tròn trĩnh. Tim ông như muốn vữa ra. Những người thân trong phòng tới nắm vai, nắm tay ông khẽ thốt lời cám ơn. Ông và Sarah nói chuyện vui vẻ. Cô bé kể ra những món quà mà cô muốn, không quên nhấn mạnh là năm nay cô rất ngoan. Ông già muốn mọi người quây quần bên ông để cầu nguyện cho Sarah. Ông khẽ hỏi cô bé tin có thiên thần không. Cô bé đáp ngay: “Thưa ông, cháu tin!”. Ông tiếp: “Vậy, ta sẽ cầu nguyện thiên thần luôn ở bên cạnh săn sóc cháu”. Ông đặt tay lên đầu Sarah, nhắm mắt và cầu nguyện. Ông xin Chúa ban ơn và chữa lành bệnh cho đứa cháu bé nhỏ của ông. Khi chấm dứt lời nguyện, ông vẫn nhắm mắt và khẽ cất tiếng hát đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng, đất với trời, kết chữ đồng…Mọi người cất tiếng hát theo, tay trong tay, người nọ nối người kia, mỉm cười với Sarah trong khi nước mắt vẫn tuôn tràn. Sarah nhìn trân tất cả. Chấm dứt bài hát, ông già Noel cầm đôi bàn tay xanh xao yếu ớt của Sarah: “Bây giờ, cháu Sarah, ông nhờ cháu một việc: hãy hứa với ông là cháu sẽ chỉ nghĩ tới việc khỏi dứt bệnh. Ta muốn mùa hè này cháu sẽ chạy chơi với các bạn, và sang năm, cũng vào dịp này, cháu sẽ tới MaAllister Mall để gặp ta!”. Ông biết điều đó thật quá đáng đối với một cô bé đang ở thời kỳ cuối của căn bệnh ung thư máu, nhưng ông vẫn phải nói như vậy. Ông phải cho cô bé món quà lớn nhất, không phải búp bê hay đồ chơi, nhưng là sự hy vọng. Mắt Sarah sáng lên: “Dạ thưa, cháu hứa!”. Ông cúi xuống hôn lên trán cô bé và ra về. Khi gặp lại người thư ký ở ngoài hành lang, hai người không cầm được nước mắt, ôm nhau khóc ròng. Bà và mẹ của Sarah chạy tới cám ơn. Ông già nói trong nước mắt: “Đứa con độc nhất của tôi cũng bằng tuổi Sarah. Đó là điều tối thiểu tôi có thể làm được cho cháu”.

Năm sau, ông lại nhận công việc làm ông già Noel trong sáu tuần lễ cho thương xá cũ. Một bữa, một cô bé tới ngồi trên chân ông, bá vai ông hỏi: “Cháu chào ông, ông có còn nhớ cháu không?”. Ông vỗ về cô bé: “Nhớ chứ, chắc chắn là ông nhớ.” Thực ra, ông đã tiếp tới cả ngàn cháu bé, làm sao ông nhớ được, nhưng ông vẫn phải làm như trên đời ông chỉ biết có một mình nó thôi để nó vui lòng. Cô bé thấy giọng ông có vẻ như không nhớ nên nhắc ông: “Năm ngoái ông tới thăm cháu ở bệnh viện!”. Ông sực nhớ lại ngay, nước mắt tự dưng tuôn ra. Ông ôm đứa bé thật chặt, khẽ nói: “Sarah!”. Quả thực ông không nhận ra cô bé vì tóc cô bé đã dài, chảy mượt mà xuống vai, hai má bé đỏ au, không có nét chi nhắc ông tới cô bé xanh xao trọc lốc ông gặp ở bệnh viện năm trước. Ông đã tận mắt chứng kiến, đã ban ơn lành, đã cầu nguyện cùng cả gia đình để phép lạ này xảy ra. Sarah nay đã hoàn toàn bình phục, hết hẳn bệnh ung thư, khỏe mạnh và yêu đời. Ông nhìn lên trời, khẽ thốt ra: “Cám ơn Cha, đây đúng thật là một lễ Giáng Sinh vui vẻ!”. Đó là Giáng Sinh vui nhất trong đời làm ông già Noel của ông.

Câu chuyện trên không phải là hư cấu. Đó là câu chuyện thật xảy ra vào năm 1997 và 1998 tại Saint John, Canada!

Nhân vật ông già Noel rất được việc. Ông đã mang lại niềm vui và sự tin tưởng vào cuộc đời cho những đứa trẻ. Những ông già Noel hóa thân ngồi trong các khu thương mại là hình ảnh gần gũi. Nhưng, xa hơn, còn một ông già Noel nhân hậu ngụ tại Bắc Cực để các trẻ em tha hồ viết thư mè nheo xin quà. Quà các em xin thường chỉ là bánh kẹo, đồ chơi, những hạnh phúc sờ thấy được của các em. Nhưng còn nhiều em trong nhiều gia đình không hạnh phúc lại xin những thứ khác. Những thứ chúng cần hơn đồ chơi, bánh kẹo. Một em bé Việt Nam, 10 tuổi, viết thư xin: “Con chỉ xin ông cho ba con bỏ tật nghiện rượu để không đánh đập mẹ con nữa. Ngày nào ba con cũng nhậu xỉn về đánh con đau lắm, nhiều lúc con chỉ muốn chết thôi”. Một bé khác xin: “Ông ơi, bố cháu vừa bị tai nạn giao thông nặng lắm mà bà cháu bảo chân của bố cháu không thể đi được nữa. Cháu xin ông hãy hóa phép cho bố cháu khỏi bệnh đi ông”. Tội nghiệp cho một cô bé khác, sống trong một gia đình có bố mẹ bất hòa, đã xin như sau: “Xin Chúa cho ba má con không còn cãi nhau, không phải ra tòa ly dị. Mọi người sẽ không bao giờ bỏ con trong căn nhà không có một chút tình thương nào đó, nơi mà mỗi đứa trẻ xứng đáng để nhận niềm vui này!”.

Mừng Giáng Sinh đúng chỗ không phải ở các thương xá nhộn nhịp người mua sắm, người móc bóp, kẻ thu tiền, rất trần gian, mà phải ở trong nhà Chúa. Nhưng thương xá thì đông nghẹt người mà nhà thờ thì vắng hoe nên niềm vui tràn ra ngoài phố thị nhiều hơn. Cuộc sống ngày nay hình như đã đổi khác. Nhà thờ không phải là nơi người ta nghĩ tới, không những trong các thánh lễ ngày Chủ Nhật mà còn trong những dịp lễ lớn như lễ Giáng Sinh. Luật đòi hỏi người Công giáo phải dự lễ ngày Chủ Nhật. Nếu làm lơ là có tội. Nếu vì lý do chính đáng không dự lễ được phải đọc kinh hoặc làm những việc công đức khác để đền bù. Nếu vậy sao nhà thờ lại vắng tanh vào ngày Chủ Nhật và các ngày lễ buộc phải dự lễ tại nhà thờ? Hỏi tức là trả lời. Tình trạng đáng buồn này mỗi ngày một trầm trọng hơn. Một linh mục công giáo, cha Mathew Vellankal, cha sở giáo xứ The Holy Spirit ở Frement, tiểu bang California, đã suy nghĩ. Ông thấy các cửa tiệm ăn như McDonald’s, Starbucks có cách lôi kéo khách hàng không có thời giờ vào tiệm bằng dịch vụ drive-through. Khách hàng chỉ cần lái xe vào mua đồ tại một ô cửa sổ mà không phải xuống xe, rất nhanh chóng và tiện lợi, nên ông cha chịu chơi này tự hỏi: “Tôi thấy chỗ nào cũng có dịch vụ drive-through mua thức ăn, mua cà phê, vậy thì tại sao không lập ra dịch vụ drive-through gặp Chúa? Không cần phải sửa soạn, không cần phải tính toán thời gian, người ta có thể tìm thấy tình yêu của Chúa trong vòng vài ba phút”.

Ông thử tiến hành dịch vụ lái xe tìm tới Chúa này. Cuối tháng 11 năm nay, một nhóm giáo dân tình nguyện đã cùng cha Mathew đứng ngoài đường trong sân nhà thờ vào giờ tan sở để đón tiếp khách đến với Chúa mà không phải bước ra khỏi xe. Họ dừng xe, cùng cầu nguyện vắn tắt và nhận ơn bình an. Cha Mathew công nhận cách thế này về phẩm không đầy đủ nhưng cha chú trọng tới lượng. Cứ kéo được nhiều người về với khuôn viên nhà thờ là phúc rồi. Kiểu “chiêu hàng” của cha Mathew được nhiều người hưởng ứng. Trên đường từ sở về nhà, họ tạt qua sân nhà thờ, vẫn ngồi yên trong xe, cùng cha cầu nguyện đôi câu ngắn gọn, nhận phép lành, rồi vọt xe đi liền. Ngay trong buổi drive-through gặp Chúa lần đầu tiên, nhiều xe đã xếp hàngchờ tới lượt. Cha Mathew tâm sự: “Dĩ nhiên là cà phê drive-thru hay đồ ăn drive-thru không phải là thứ tốt, nhưng đó là thứ tiện lợi nhất”.

Bà Jacqueline Ramacciotti, một giáo dân cho biết: “Tôi nghĩ thật là tốt. Dĩ nhiên rất tiện lợi!”. Một giáo dân khác trong hàng xe vào giáo đường đã phát biểu: “Đây là kiểu thế giới mà chúng ta đang sống!”. Cha Mathew thổ lộ: “Không phải ai cũng có thể bỏ ra một tiếng đồng hồ để tham dự thánh lễ, vậy nên bỏ chút thời giờ để cầu nguyện với người khác, theo tôi nghĩ, là một việc khả dĩ họ làm được”.

Dọn nhà thờ ra ngoài sân có là ý nghĩ táo bạo không? Cha Mathew bảo là không. Giáo Hoàng Francis hiện nay là một người cấp tiến. Ngài đã hô hào các vị linh mục hãy mạnh dạn ra khỏi khu trú ẩn để với tay tới những người đã bị bỏ quên. Bước đi ngoạn mục của cha Mathew Vellankal có thể được coi là đi theo cùng hướng đó.

Giữa không gian bao la ngoài trời, người ta như cảm thấy gần đấng Tối Cao hơn. Trong tôi vẫn còn đó hình ảnh các em sinh viên hào hứng caroling ngoài đường phố Montreal giá lạnh trong mùa Giáng Sinh. Nhìn những đám khói tuôn ra cùng với những tiếng hát thanh thoát, tôi như thấy được tinh thần của lễ Giáng Sinh: ấm áp và chân tình. Sự ấm áp và chân tình mà tôi đã từng cảm thấy khi cầm cây đèn cầy đứng giữa khuôn viên trường Đại học trong một đêm tối trời để hát một cách say sưa trong không gian lồng lộng. Tiếng hát như bay bổng lên trời cao. Joy to the world, the Lord is come…Hát cho người. Hát cho mình. Cho sự an bình của tất cả chúng sinh trong đêm thánh.

12/2014

Website: www.songthao.com


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Năm 20189:21 SA(Xem: 154)
Căn nhà của cha mẹ tôi dựng trên một khu đất rộng, chung quanh có hàng rào, là những cây chè tàu được cắt ngay hàng thẳng lối, có cổng ra vào được xây cao, có bức tường thành bằng quánh bao bọc.
10 Tháng Năm 201810:50 SA(Xem: 599)
Mùi bùn non từ cửa sông theo gió chướng cuối năm lộng về khiến tôi ngây ngây mùi nhớ!
02 Tháng Năm 20181:59 CH(Xem: 150)
Tôi gặp nàng trên con đường đất đỏ chạy ngoằn ngoèo qua những chân đồi miền Yên Kỳ Phú Thọ.
23 Tháng Tư 201810:18 SA(Xem: 164)
Chỉ còn một tuần nữa "cái ngày định mệnh" của một dân tộc lại trở về trong tâm tư của một người trai ba mươi tuổi / bốn mươi ba năm về trước.
17 Tháng Tư 201811:40 SA(Xem: 213)
Trên bàn đá trong căn chồi, chạng vạng như lọt thỏm bên những dấu bàn cờ tướng.
26 Tháng Ba 201812:12 CH(Xem: 1277)
Trăng Chòm Xoài (1) chếch ngả về Tây. Tôi mơ màng nghe loáng thoáng chị Hai ru con:
24 Tháng Ba 20189:30 SA(Xem: 213)
Thu Hà tấp xe vào bên lề phải phía đối diện với trường của Trân, con trai nàng rồi ngừng hẳn lại.
14 Tháng Ba 20189:19 SA(Xem: 207)
Trải dài dưới chân dãy Hy Mã Lạp Sơn, cao nguyên Dharamsala là một thành phố nhỏ thanh bình, trong xanh ẩn mình trong những cánh rừng thông cao vút bạt ngàn.
28 Tháng Hai 201812:08 CH(Xem: 204)
Câu chuyện của Ninh Chữ và Tùng tôi đã đặt Tùng trong hai phạm trù để tìm hiểu tâm ý của chàng ta
27 Tháng Hai 20181:41 CH(Xem: 209)
Như những ngọn gió thi sĩ Huy Cận: Phất phơ... buồn tự ngày xưa thổi về!
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 64)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 103)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
(Xem: 119)
Thời đại ngày nay là thời đại của ba dòng thác cách mạng. Từ châu Á, châu Phi đến châu Mỹ la-tinh đang sôi sục tiến lên chủ nghĩa xã hội. Cái dạ dày bỏ qua mọi xu thế tất yếu này mà đòi được ăn đủ… "
(Xem: 148)
.Khi đọc tới dòng chữ cuối cùng của tác phẩm, được tác giả đặt tên là 'Hồi kết không có hậu', tôi chợt nhận ra 9 truyện ngắn trước đó, sự thực chính là 9… 'hồi' chứ không phải 9 truyện ngắn mà, 'hồi' nào cũng là 'hồi kết không…có hậu!'.
(Xem: 222)
Gấp lại tập “Ký” dầy 200 trang của họ Đinh, tôi cũng thấy tôi muốn ngỏ lời cảm ơn tác giả.
(Xem: 11708)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 926)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5755)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1288)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9836)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 79)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 233)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 19997)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14872)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12383)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15535)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13673)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12159)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10197)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9474)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9561)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8796)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8423)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9532)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14818)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21060)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 26990)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18454)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19567)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23835)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21469)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17950)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,814,755