TRẦN HUY MINH PHƯƠNG - Dăm bài thơ mới

25 Tháng Giêng 201512:00 SA(Xem: 6795)
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG - Dăm bài thơ mới

 


ĐỈNH GIÓ.

những dấu hỏi về phía em
móc cạn nắng mà ngày chưa sạch
những dấu hỏi dập dồn gọi giật
em chạy vấp vạt cỏ sau hè

có một ngày trắng cả vườn
hoa huệ, hoa cúc, hoa sứ kéo nhau về trên gối
em nghe trong im
chân bấm thềm rêu dày trượt
em không hoa dâng
chỉ có vết roi ngày xưa còn mẹ

mẹ cõng bụi lúa bay về trời xanh xanh lắm
gót chân mẹ có đường kênh rạch và con lội tháng ngày
chỉ cứ se chảy hoài mà gió thì vẫn nổi
vòng tay mẹ đan lời ru chớp bể

có phải mưa từ đêm qua

tháng bảy về lầm lụi
cánh gió đưa nhau về bên võng ru xa
sương loang tan khói

đỉnh gió mồ côi bay qua trời con hát

 

Mẹ ở phía trăm năm

sẽ còn lần nào nữa con ấm trong vòng tay mẹ
sẽ còn lần nào trong đời con gặp lại mẹ cha
sẽ còn bao lần giọt mồ hôi trộn cùng năm tháng
mẹ làm đường con đi

trong giờ phút hiện hữu này con khóc, mẹ ạ!
không phải vì mùa thu cũng chẳng phải tiết Vu Lan
mẹ trong con ngần ấy thời gian sương trắng
mà con đi bạc nẻo nhớ về

và đêm nay trong một lần của nhiều lần không chợp mắt
con nghĩ về mẹ
có buộc nhau đâu mà trọn đời trút cạn
lời ru mẹ gánh nắng cõng mưa
một ngày, hai ngày và nhiều ngày không đếm hết
mẹ đổi cho con có đường thênh thang
mười ngón chân mẹ quắp sâu vào đất
mười ngón tay mẹ chụp cả trời yêu
cho con bay lên qua những buổi chiều

sẽ còn bao lần con gặp lại mẹ, mẹ ơi!
bầu trời, mặt đất, mặt trời, mặt trăng gánh cả thời gian chưa hề phai vết
và mẹ ơi, có ngày nào đó, con sợ…
gió đưa về trời cọng cỏ buồn ru miên man

sẽ bao lần ta còn mẹ phía trăm năm
thăm thẳm võng ru con qua con qua
khói về trời ngày kia nắng tắt
vườn sau nhà im tiếng gà cục tác…
con tìm đâu dấu chân xưa

 

Từ ngày mẹ sinh

chú kể, ngày mẹ sinh mưa nhiều lắm
giọt nắng cứ xiên bên tàu chuối
ngày mẹ sinh gần vườn sala
hoa sala từng chùm thơm rụng
hương sala bay qua vòm nhà

gió ì đùng trên nóc nhớ tuổi thơ
mẹ gọi về câu hát những ban mai
ngoài sân tràng hoa đã nở
vườn sau xuân bốn mùa

cha từ đồng về thơm rơm chân rạ cuống nỗi vui ngày con khóc rực đầu tiên
cha ru mẹ bằng nụ hôn đầy nhựa sống ám mồ hôi trên lưng trần ngực nhẫy
con cứ khóc trong vòng tay bừng hoa nắng
con qua miền thương ấy
như cây lúa xanh mởn theo ngày
như cây tre rì rào lọn gió
như bờ rào dâm bụt gọi về trò chơi trốn tìm
tuổi nhỏ bay lên theo những cánh diều
rụng trong tôi chiều nay trong cơn mưa phiêu dạt
rụng chiều nay những long lanh gọi về

chú kể, cô kể, nội kể,… lời kể ngày xưa đuổi riết giấc mơ hoang
tôi gọi nắng và bên cội sala nghe chuyện xưa
hương miên miết
tôi ngủ quên bên cây sala tự lúc nào không rõ nữa
chỉ còn nghe tiếng dép mẹ đang quét sân phai vàng mùa lá trút
chỉ còn nghe cha đang tắm vội sau ngày đồng xa / phèn váng mỏng viền mơ / trôi…
tôi trôi trong những bờ thương ngày cũ
mà xanh rì trong bụi lấm giữa ngày rong
tôi đi / vẫy gió và nắng réo từ đồng xa /
chú chuột rúc sau mép lá nhà bếp vói ra tiếng cười gọi tôi về trò chơi Thiện – Ác
mây lừng lững bay về trên chái bếp
mẹ, mẹ ơi…

 

Nhật kí cho ngày rỗng

Có thật không khu vườn cổ tích
ở đó ta chạy rong long nhong thời con nít
trốn bà giấc ngủ trưa – thưởng chong chóng lá dừa
mặc kệ, đội nắng băng miết qua cánh đồng cưỡi trâu đánh trận giả hét hò xanh lúa
ta khát sông bệt những vết sình bè bạn
còn nợ ông bảng cửu chương chưa thuộc – thưởng lồng đèn làm bằng lon sữa bò
nét vẽ roi mây trong gió suýt đổ ầm…
năm lên bảy
lên mười
rồi mười hai
cánh võng hồn nhiên chấp chới bay

qua năm mười lăm
và những năm mười bảy tuổi
ta một mình vẫy gió nghêu ngao
nhớ bèo xanh mép đìa
con rô, con lóc đi đâu cho ta bỏ câu ngày nhàu soi tăm cá…
thằng bạn cùng quê bỏ xứ theo cha tha phương đổi vận
cô bạn chơi trò cô dâu chú rể lên thành phố từ đó không thấy về
trời xanh mây trắng bay qua ô cửa nhỏ - ta ngẩng nhìn thèm
con cá tung tăng dưới ao
con ngựa hí vang chồm vó
hông hình thù
bọt bóng
con chim tự do tung cánh

lời dạy ngày mưa trôi qua bụi cỏ
ngạch cửa nhà mình gần vậy mà sao ngày mỗi thêm xa!
ở đó có bóng mẹ ngồi chiều nhòe mong nhớ mỗi khi trời trở gió, mùa đuổi mùa…
có cái ghế dựa, cha ngồi uống ngụm trà thả buồn vui thân phận
có tiếng gà gọi ngày mọc sáng
có lời thương chưa cấy
có tiếng chuông chùa Mahatup * nhắc ta đường xa tâm hùng trí dũng
bầy dơi thiền dốc ngược đời mình lặng im, cần mẫn
con sông quê chiều rưng bến nhớ
gọi ta kìa
có kịp lúc trời giông…

dẫu một lần thôi, ta vấp lại ngạch cửa hiên nhà…

__________
* Mahatup: còn gọi là Chùa Dơi, tên một ngôi chùa nổi tiếng ở Sóc Trăng.

 

Phật trong nhà tôi

con gói câu thơ đựng trong áo bà ba mẹ xám gió chiều ắp bệt bùn quê bao mùa thu con gái
con dâng câu thơ sóng sánh trong chén trà buổi sớm mai cha chuẩn bị thắp hương lễ Phật
con chữ tròng trành lăn ra…
hột lúa, củ khoai căng tràn nhựa sống – nâng con – mạnh – bước – đời

câu thơ con bao năm rồi theo dòng đời phiêu bạt
chưa lật nổi một đường cày cho chữ hiếu bay lên
lòng con ghì chặt những tị hiềm vụn vặt
bầu trời trong con lún mãi những hơn – thua…

một đời mẹ liêu xiêu theo con nước lớn ròng mà lần hột lúa sáng ngần
một đời cha đã qua thời dạy chữ rồi âm thầm ngắm bóng mình trong lời dạy Như Lai mà tĩnh tâm tọa thiền chào thiên thu cười hoa nắng
con nửa đời lõm bõm vấp mãi câu thơ chưa tròn nét mực
còn nợ mà cười rong ca tha phương

mùa thu về trong con từ lâu
mùa thu chảy trong con sâu từng thớ thịt
khi con có lần thấy ông lần chuỗi niệm kinh nhiếp tâm thập thiện
xin được một lần, dẫu một lần muộn mằn
con phóng sinh con cho tỏa sáng
lạy mẹ, lạy cha và lạy điều nhân ngãi
cho con còn bấu đất thơm bệt bùn quê níu lại câu hò

con vừa xuống ao nhà nâng sen lễ Phật
Phật trong con bừng sáng
giọt giọt trong

 

Như là gòn bay 

Qua đêm này hẳn là tôi không vậy
gòn đã bay thành bông trắng mùa
cây trổ xanh qua ngày rụng
mẹ xâu nét cười bên trái gòn cuối cùng nhăn nheo trên đất

nhịp cày vừa lật
cha thắp lửa kìa…
hẳn là tôi còn nghe gà đội sáng
lấp ló bình minh từ những dáng lưng cong
tất tả
mà nụ cười nhẹ như gòn
bay xanh…

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Hai 20238:59 SA(Xem: 78)
Khi em bỏ đi rồi/ Ta làm thơ thất tán/ Những cuộc tình xa xôi/ Như đàn chim lạc đạn
30 Tháng Giêng 20233:44 CH(Xem: 61)
Rời xa biển Nhật Lệ/ Tìm giấc ngủ yên bên Gành Ráng
30 Tháng Giêng 20231:33 CH(Xem: 79)
Trời chiều/ Nàng bồng đứa trẻ/ Ngủ nhờ căn nhà hoang...
27 Tháng Giêng 20233:35 CH(Xem: 84)
Ta lay lắt như một cành củi/ Không biết khi nào bay về phía núi?
24 Tháng Giêng 20233:32 CH(Xem: 80)
Trong sự cảm nghiệm của chúng ta/ Mọi thứ đều đang hành khất những ngày còn lại
21 Tháng Giêng 20234:31 CH(Xem: 289)
cái lưỡi của họ ngoài việc để liếm để nếm và để hôn thì còn để làm từ thiện
20 Tháng Giêng 20235:40 CH(Xem: 98)
Ước mơ chinh chiến là quá khứ/ Thái bình hiện diện khắp mọi nơi...
14 Tháng Giêng 20238:55 SA(Xem: 113)
con hồn nhiên lăng xăng/ ra về khe khẽ hát
09 Tháng Giêng 20236:16 CH(Xem: 103)
Mưa xốn xang mắt môi người Có theo ta mãi một thời xuân xanh?
07 Tháng Giêng 20235:12 SA(Xem: 183)
sự rùng mình tỉnh thức/ của trái tim mùa xuân đang tái sinh
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5462)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
(Xem: 8072)
Họ Phạm còn được nhìn nhận là người khai sáng môn Thể dục Khí công Hoàng Hạc, ở miền nam California.
(Xem: 1096)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 4220)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15811)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 9717)
Du Tử Lê, quả nhiên vẫn là một nhà thơ hiếm hoi. Anh vẫn một mình một cõi. Đó là một điều đặc biệt. Và đối với một thi sĩ, thì đó là một sự thành công.
(Xem: 9934)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 4379)
Thi ca lan tỏa không chỉ trong từng ngóc ngách của căn nhà ông ở
(Xem: 250)
Họ Lê viết ra với tất cả thành thực, không mầu mè, không dùng ngôn ngữ để lòe đời. Tôi cho đó là tấm lòng tử tế của Du Tử Lê đối với chữ nghĩa.
(Xem: 9430)
Tuy không phải làm bất cứ công việc nào trong nhà, nhưng Bố tôi bận lắm.
(Xem: 15562)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 5102)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5254)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5721)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5913)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26256)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20257)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17837)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21365)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 19113)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17910)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15321)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14400)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14597)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13592)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 13092)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20275)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27577)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
924,810