NGUYỄN NHỰT HÙNG - Một khoảng trời thơ

28 Tháng Chín 201512:00 SA(Xem: 7013)
NGUYỄN NHỰT HÙNG - Một khoảng trời thơ

 

 Những mùa hè chúng ta là hư ảo. 

Bắt đầu từ trang sách kinh chứa sự bí ẩn của thế gian
chúng ta men theo tro bụi của những cơn mưa bị đốt cháy
nơi những khuôn mặt chồng chéo khốn khổ
từng đôi đồng tử héo đi trong đêm tối


Những đứa trẻ lưu lạc bay về dưới một cánh đồng cỏ
giọng nói suy nhược của ánh trăng chảy xuống mặt hồ
những con thuyền lướt đi trong mây
và cánh buồm căng lên từ ngọn cây đầy tiếng hư linh


Nơi bàn tiệc những ghế ngồi đã bắt đầu rã mục
người tiên đoán về tiền kiếp của cơn mưa cũng đi vắng
những con dơi về khóc lóc dưới mái hiên
mùi quả chín dữ tợn như chướng khí

Cuộc viễn du kết thúc của những bộ rễ mệt mỏi
hàng cây xám buồn đau đứng bất động
chúng ta ôm nhau khi cơn giông vỡ mật nằm chờ chết
từng dấu chân nẩy mầm trong bất thường thời tiết


Còn lại ban mai kiên nhẫn chờ khai sinh
đàn ngựa mù mờ nở ra giữa sương muối
những nụ hoa hình bóng đọng vũng trên thềm nhà
mùi hương trèo lên thân thể chúng ta chờ giây phút phát tán. 

 

Prelude tháng chín.

Nơi chúng ta ngồi, những con bướm từ ảo ảnh đập cánh
suốt một chặng bay dài ánh sáng thức dậy 
đoàn người hát thánh ca trên con đường phủ đầy tai nạn
những mái tóc rậm rạp trở lại, dấu hiệu của bí tích mùa Thu 
những vòm cúc sáng láng qua cuộc ngái ngủ kinh niên
những đám mây trèo mãi lên khuôn mặt chúng ta

Mùi thịt da của cây cối, rung động và tươi tắn
trò ú tim lấp lánh trên mặt hồ, chúng ta chờ đợi một giọng nói bị phát hiện
phía xa xôi, những khu vườn mẫn cảm làm tổ thưa thớt trong thị trấn
đã qua rồi những ngày mưa lỗi thời và thất bại
từ ngón chân của chúng ta từng đốm nắng xuất thần trổ mầm
hơi thở gấp gáp, lan toả, đẹp như một hợp âm quỷ dữ

Trong khúc dạo đầu của ký ức được nhắc lại
những ngọn đồi mất tích được triệu hồi
khi đó chúng ta lang thang trong cơn mê, trì tụng mãi một lời bí ẩn
 - Em sẽ ở lại với bóng tối, với những tháng ngày đã thoái hoá
dấu vết về chúng ta, một tổ khúc ảm đạm băng hoại
rễ mọc đầy trên từng nếp vải, hãy hút lấy những u buồn này…

Nơi chúng ta ngồi, những hải cảng màu trắng trôi lơ lửng
những giá sách bằng gỗ khuynh diệp chứa đầy ảnh minh hoạ trẻ con
người đàn ông mặc phẩm phục đen, với nụ cười khải thị lẩn khuất
 - Chúng ta có thể đã bị tiêu hoá bởi những xáo trộn không yên ổn
những gương mặt đầy hương thơm qua mùa thống khổ về trú ngụ
từ ký vãng, chúng ta là những hồng ân trở về.

 

 

Lời yêu lưu cữu.

từ buổi sáng này, cơn chấn động màu xám đã dày vò anh, hợp âm cầu kỳ nhất của điệu Bossa Nova thận trọng trôi đi. hơi ẩm có chu vi hẹp, thức dậy bên màng phổi ánh sáng, anh tự thú trước gương, sự xê dịch quá nhanh của cơn nhiễm trùng làm chúng ta mệt mỏi, nghi thức tạ lỗi với giấc mơ, xu hướng Em. những giọng người được mã vạch trên cái đầu được ký hiệu hình khối, đó là một giấc mơ điên rồ Em biết không, mùa Hè này những bầy cá đã hóa thạch, những cái vảy của chúng bong ra làm bầu trời có màu của rễ cây mất ngủ. sự mô phỏng thời tiết bằng những cơn mưa làm cổ họng của mặt trời phát ra từng tiếng nhàm chán. thận trọng hơn, khu vườn được gây mê kỹ lưỡng từng cụm hoa nhỏ, từng đọt cỏ nhỏ, im lặng tạm bợ vô cùng.

những đám mây không cập nhật kịp thời sự thay đổi này, lúng ta lúng túng, anh không thể nào cười nhạo được nỗi buồn quét nhanh qua não, bằng một nhịp độ choáng ngợp, chúng hình thành một vùng trũng, vận động xơ cứng. ẩm ướt trong một thời gian dài, mở ra những đồng thoại mới tinh, con bướm phát cáu vì đôi cánh sặc sỡ của nó, lao vào những khóm hoa mà hôn mê đắm đuối, dâng lên trong chúng ta, niềm đau thương đa nhân cách. bằng một ý niệm về Em, bền bỉ lũng đoạn, tinh thể nước đã bám đầy và làm mờ đi vết tàn nhang trên mí mắt, anh đã nói thật đầy đủ về cái nhìn bất trắc, vĩnh viễn ám muội này. dường như càng phóng túng trong tổ khúc ảo giác thì những tiết tấu màu sắc càng mạnh mẽ hơn, luồng ấm áp tiềm ẩn của cảm giác, hội chứng rối loạn diệp lục, tháng Năm và hàng cổ thụ khổ sở nhiều.

ra đi từ xáo động của bầu trời, mặt đất, vài nhỏ lẻ được liệt kê của thực vật, động vật, những màu sắc và âm thanh không phản ứng dần suy yếu đi rõ rệt, ngôn ngữ của điều ám tượng đánh dấu một bước ngoặt mới, đó là sự tràn trề tâm lí. độc đoán hay hà khắc thang âm, những bí ẩn được lưu cữu của anh không ngừng tìm kiếm một trào lưu trong môi trường hòa thanh biến động, của lá, của hoa, của côn trùng, của mê sảng. luân chuyển qua hình ống rỗng, tiếng nói hay lời yêu cơ hồ, Em đã trở nên một phiên bản vô biên.

 

Buổi tối của người đi vắng.

Trên chiếc đi văng mùi buổi tối
đầy ắp những hợp âm trong vết chích cuối cùng của con muỗi cỏ
A án ngữ mọi giác quan bốc hơi
A hát về hạnh phúc màu xám
giọng nói được lập trình cẩn thận
và những dãy số được hoài thai trong quyển niên giám
rơi xuống mặt gỗ từng vũng lớn

Mùi thơm nhầm lẫn trước xác nước khô
ý nghĩ tạm bợ được xây lên từ cơn mưa đã tạnh
những vết ố sắp hết hạn tồn tại
thốt lên những mỏi mệt sau cùng
một phẫn nộ sau cùng
mang cơn sốt vàng da của chiếc lá bệnh tật

Con mèo điên rồ đã tới trong bữa ăn muộn
lời cá chết từ chân giường nở thành dấu hoa thị
cái lưỡi xê dịch thật chậm giữa những bức tường
cơn thèm muốn mềm mại
tước sạch mọi giấc mơ ẩm ướt
trong ánh nhìn cư ngụ đầy bí ẩn
một bộ phận mang tín hiệu chán chường

Cơn giông cạn khô ký ức nâu mái ngói
nếp gấp trên một âm thanh bị bào mòn
móng tay cháy với mùi vảy sừng
làm cái chết của những bóng đen bị rối loạn
căn phòng khóa trái của người đi vắng
đã bắt đầu ồn ào trong buổi tối này.
 

 

Từ mùa đông tôi thấy.


Đi qua tu viện, những hòa âm đơn điệu của hàng cây
bóng lá rơi tối tăm mặt mũi
người bán thảm ngồi không nhúc nhích
mùi hương của họa tiết nở ra dở dang
thành phố phục chế thành công mùa Đông
lời chuông mở mắt nhìn chăm chú vào điều hứa hẹn

Tôi đến muộn trong vị giác của buổi sáng
từng ý nghĩ dầy lên như chiếc khăn choàng
nuốt tiếng đập cánh sau khủng hoảng của lặng im
bầy chim trắng hót khan trong ánh sáng
trận buồn ngủ tàn dần trên mi mắt

Cuộc di trú của con đường bị phát giác
những âm thanh bị đào bới vội vàng
đậu vào ô kính một gương mặt của người lạ
một đôi môi với giọng nói ngơ ngác
vết son rơi trong cơn kích động màu sắc

Trở về nằm im lặng cạnh ban công
thành phố thả xuống tóc tôi từng ngày bị hoen gỉ
phía trên cao tòa nhà và ô cửa
những bông tuyết phác lên trí tưởng tượng
một hình nhân có kí ức đau buồn.

 

Khái niệm 20.

Những con bọ cánh cứng bay qua phòng tôi
sự trải nghiệm của cảm giác, ngôn từ thái hóa
chúng, đậu, trên, nỗi buồn Pasodoble
phản xạ của thời gian, bài thơ co giật
tôi là một bức tường rỗng chứa bóng đêm lỏng
mùi cơn mơ xuất huyết

Tiếng đập cánh thì thầm màu thạch anh
sinh thiết cơn dự cảm, hồi tưởng một giai điệu
cẩn thận như bóng người trên dây
khối áp-xe của hướng chuyển động đỏ dần
nhựa thông loãng, bản phác thảo ký ức dở dang
tôi soi gương mơ hồ ảnh

Âm thanh cuối cùng trong không gian này
từ hơi thở kim loại
căng thẳng như lời ái ân, tôi chìm trong im lặng
tờ ghi chú cho sự vắng mặt của ánh sáng
là cơn sốt đang lan nhẹ dần trong những mũi tên kiệt sức
tôi, sự kết thúc
một dấu chấm phát ban.

NGUYỄN NHỰT HÙNG.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Giêng 20229:10 SA(Xem: 74)
Ta vụng dại, và cứ ngỡ an nhiên/ Đời quê kiểng, lẫn vào câu bát nhã
09 Tháng Giêng 20229:53 SA(Xem: 192)
Hôm nọ có người ghé bến sông/ Nói chuyện nhà bên đã gả chồng
08 Tháng Giêng 202211:00 SA(Xem: 113)
Người đi ngày ấy, người đi mãi/ Còn để trong lòng những tiếc thương
06 Tháng Giêng 20224:05 CH(Xem: 170)
Đã già sợi bấc mẹ ơi/ Đêm ba mươi tết một thời rất xa
06 Tháng Giêng 202210:18 SA(Xem: 104)
Trăng Phan Rí, vạnh tròn nỗi nhớ/ Sóng khẽ khàng, ru rặng phi lao
02 Tháng Giêng 20226:07 SA(Xem: 137)
mùi hương da thịt tích tụ trong tàn tro/ dáng lửa huyền ảo liên kết với tâm linh để bày trò lễ nghi mai táng
30 Tháng Mười Hai 20211:26 CH(Xem: 154)
Tôi đã gọi ly cà phê/ nước trời lá cây khô rãi bên lề đường không người quét dọn
24 Tháng Mười Hai 20218:30 SA(Xem: 204)
Về quê/ Gặp cháu dâu đầu ngõ
12 Tháng Mười Hai 20217:50 SA(Xem: 268)
Và anh đi/ vòng tay như nhà vắng/ khoé môi lười, cửa khép im im
30 Tháng Mười Một 20215:11 CH(Xem: 431)
Chiếc ba lô vài ba bộ quần áo/ Anh và em dệt mộng nơi xứ người
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 5901)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 6593)
Nhu cầu tìm về với đồng hương máu mủ, với ruột thịt nguồn cội, vẫn là một nhu cầu thiêng liêng không thể phủ nhận.
(Xem: 4818)
Theo họa sĩ Phạm Tăng thì, từ tế-bào đầu tiên là cái tôi nguyên thủy, ông đi dần tới sự tập hợp của hàng triệu tế bào tuần tự nẩy sinh,
(Xem: 4586)
Đó là một số ghi nhận của các tác giả về thế giới tạo hình của danh họa Phạm Tăng
(Xem: 5185)
Tôi không ngoa ngôn đâu, tôi tự hào là người đầu tiên mở được con đường để người xem tranh có thể tham dự vào bức tranh của tôi…
(Xem: 2839)
trong biết bao nhiêu lần âm thầm nói lời chia biệt từng thân thương, gia đình, bằng hữu,… lần này là thật.
(Xem: 2509)
Tôi đã thảng thốt khi nghe tin Du Tử Lê qua đời, từ cú điện thoại một người bạn làm thơ và làm báo.
(Xem: 10165)
"Anh Mai Thảo có lần vừa cười vừa bảo tôi bằng một giọng điệu rất Mai Thảo rằng: 'thơ tình của hắn như thế mới là thơ tình chứ!
(Xem: 4714)
Cách gì, thì Bố con mình cũng sẽ không đi Ambulance với nhau một lần nào nữa!
(Xem: 525)
Hai năm rồi, kể từ ngày bà viết lên hai chữ “về trời” để báo với cỏ cây, nhân thế, rằng, ông đã tạm biệt chỗ “nhân gian không thể hiểu,”
(Xem: 13860)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 3589)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 4078)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 4588)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 4580)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 24674)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 18979)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 16575)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 19937)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 17829)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 16353)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 13965)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 12916)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 13098)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 12232)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 11784)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 18924)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 26031)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 30803)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 22080)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 24047)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 27076)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 26447)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 22266)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
3,032,540