TRƯƠNG THỊ BÁCH Mị - Thơ

21 Tháng Ba 201612:00 SA(Xem: 6007)
TRƯƠNG THỊ BÁCH Mị - Thơ



K

Em bước ra thế giới bên ngoài bằng một cơn gió
Cơn gió trải trên những chiếc lá mềm hơi sương
Mùa tõe nứt thân cây
Tiếng chim xáo trộn giấc mê con đường ba bước đi bước khựng
Từng đợt sóng vui ngã bờ trầm cảm
K lơ lửng như mặt trời đứng bóng
Lửng lơ như con trăng ngủ muộn
Lửng lơ màu trắng loa kèn
Trên đôi mắt nhìn những người phụ nữ ra đi kiểu như nhìn thấy con mình té đập đầu xuống nền bê tông
Tiếng bước đi xoáy vào đám lá khô
Giấc mê em trôi theo những im lặng chọc trời
Những đứa con ù chạy theo ngã đập đầu vào bóng tối
Giấc mê cầm chiếc nón lá của mẹ chạy trên cánh đồng tháng Tư
Những chiếc lá sen tát gió trong hồ
Giấc mô ôm điệu hò khoan lẩn vào cơn gió
Lung cành hương nhu ngọt thơm sữa mẹ
Những giề lục bình tím thắt
Trôi miết ngày xa xăm
Giấc mê dây hoa đu đủ đực trắng dài nối đất
Trinh nữ hồi bông lá khép liên hồi
Thấy những người đàn bà đội thúng đậy một tàu lá chuối xanh đi thành từng hàng
Thỉnh thoảng cơn gió lật tàu lá lên gạo lức muối mè bay thơm phức
...
Họ chuyền nhau câu chuyện những buổi chợ
Họ chuyền nhau một cái tên được gọi là con tôi
...
Tất thảy đều chân trần 
Và tiếng kêu ủng oảng phát ra từ những cái bụng rỗng chuyền nhau không dứt
Giấc mê cột đèn nở từng chùm bông sứ trắng
Em muốn tách hương dài gửi lại cho những '' Con Tôi'
Giấc mê những chiếc giếng cạn nằm bên sông đầy
Em đau chiếc gàu va sỏi khi những 'Con Mình'' không biết cách yêu sông
Giấc mê cánh đồng bi bô tiếng trẻ
Anh hái tặng em một chùm hoa dại
Đêm vui lại những nỗi buồn
Em hét ngã những bức tường rêu xám 
Cửa sổ giật mình sầm lại
Tạm biệt ngọn gió đương ngày

 

TÔI Ở CHỢ

Bạn biết không khi thành phố dồn tôi về núi mẹ biểu tôi ra chợ ngồi
Sẽ vui!
Mẹ trao một cần câu cơm là cách tôi khép cửa nhà và yêu những con người ở chợ như người thân của mình
Hẳn nhiên sẽ có vô số người đi ngang không hiểu rằng tôi rất thân với họ
Những đầu tóc chân tay dính đầy sơn nước ấy là em tôi
Những bộ đồ bông ép treo trên khuôn hình khô cứng ấy là em tôi
Những đôi mắt sâu,làn da đen láng và những cục xương cổ gù ra ấy là mẹ tôi
Mùi thuốc lá Cẩm Lệ vương trên búi tóc ấy là bà tôi
….
Tôi đều đã cầm tay và đã nhiều lần hôn xa lên nỗi nhớ của mình
Không có chiến thuật kinh doanh cụ thể ,tôi câu nỗi buồn lo trên khuôn mặt của họ xuống
Bán hết ngày đa đoan
Siêu thị cứ mọc lên như nấm
Tôi vẫn bỏ hàng vào bao trắng cho khách
Có những mặt hàng thương hiệu made in Hiền Hạnh vì họ tin yêu tôi
Tôi biết ơn những mùi tanh cá đồng ,những bàn tay dính mủ rau,mủ mít
Màu đỏ của nước bã trầu mùi thuốc Cẩm Lệ
Mùi khét nắng,thậm chí mùi trâu ,bò trên đầu tóc những em bé được dắt theo
Những cuộc giao dịch của tôi thường bước dài thêm vào giấc thức
Ở chợ bạn sẽ biết mọi người cần yêu thương và chia sẻ như thế nào
Khi nhìn những đốt tay bấm bầm mùa giáp hạt 

 

NỖI BUỒN NỞ HOA NGẠT NGÀO THI VIỆN 

Có nỗi buồn tịnh như sắc hoa mua
Ấy là khi mẹ tôi bước về phía gió
Tung một dáng hình ngước nhớ trăm năm
Ấy là khi chiều mở cửa thoát hiểm ra phía biển
Tôi thấy cánh rừng lan xanh trên mặt sóng
Chim biển nhằm ngày tháng Ba bay đi
Niềm vui òa trên cánh gió 
Tháng Ba có những ánh mắt đưa đường 

Những bước chân nới lỏng con đường và cô đơn thít lại
Nỗi buồn nở hoa ngạt ngào thi viện
Tĩnh lặng là một trò ma quái khiến nắng chìm và chết
Nụ bình yên nở mãi trên đầu…
Nới lỏng 
Nới lỏng 
Nghẹt thở
Những tiếng cười nghi ngại qua đây
Mặt trời gỡ ngày sa lưới
Đá gió ánh nhìn lấp liếm
bước những bước đường thít lại!
Mẹ và dáng soi dứt khoát
Mùi sữa văng ra ngộp cả giấc miên 
Ý nghĩa cuộc người khi bước tới và sữa bung ra thành mặt trời
Bay và soi

Là hình ảnh duy nhất một đời không phải diễn 
Chiếc đòn gánh hình đôi vai 
Soi bóng mặt trời
Những bước chân nới lỏng con đường và cô đơn thít lại
Nỗi buồn nở hoa ngạt ngào thi viên

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Hai 20249:30 SA(Xem: 272)
đây là trò ảo thuật không cần sân khấu
24 Tháng Hai 20243:51 CH(Xem: 320)
chắc tôi buồn hơn cha buồn đêm cũ
18 Tháng Hai 20245:51 CH(Xem: 554)
Cuối năm chẻ dọc lời thề/ Có đi thì phải chốn về, mới đi
16 Tháng Hai 20242:43 CH(Xem: 634)
U quay mặt vào tường/ vĩnh biệt con.
14 Tháng Hai 20248:28 SA(Xem: 496)
Bay như mây em trôi trong trí nhớ anh
10 Tháng Hai 20244:21 CH(Xem: 649)
Mùa xuân/ mùa phục sinh
07 Tháng Hai 20249:04 SA(Xem: 370)
em/ người đàn ông có đôi lần dừng lại/ để ký thác một ngày một giờ/ không phải nói, tạm biệt/ biết không?
04 Tháng Hai 202410:03 SA(Xem: 564)
một hôm nào bỗng nhớ/ mơ hồ tiếng hát xưa
31 Tháng Giêng 20249:58 SA(Xem: 178)
Trăng mười bốn, buông lơi bãi vắng/ Ngày hè trôi trong tiếng ve ngân
27 Tháng Giêng 20249:56 SA(Xem: 435)
đi về giữa chốn mênh mang/ hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16543)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 11862)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 18622)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 8847)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 7847)
Mới đây, có người hỏi tôi, nếu không có “mắt xanh” Mai Thảo, liệu hôm nay chúng ta có Dương Nghiễm Mậu?
(Xem: 319)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 653)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 884)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22170)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 13709)
Nấu cơm là công việc duy nhất trong ngày có liên quan đến cộng đồng gia đình, mà, gần đây Bố đã được miễn, vì cả nhà cứ bị ăn cơm sống hoài.
(Xem: 18892)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 7604)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 8477)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8194)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 10711)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 30355)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20571)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25110)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 22637)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 21372)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 19415)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 17741)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 18948)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 16633)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 15832)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24118)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 31544)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 34650)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,