CHO
DẪU NHỮNG BỘN BỀ Đêm
va vấp những ngôn từ vô nghĩa Bỗng
chợt buồn, cơn gió ngẫn ngơ Ngày
sót lại chút trầm hương mỏng mảnh Đêm
trắng ngồi ta nhặt nhạnh vu vơ. Những
hồi ức chợt rong rêu như gió Giấc
chiêm bao cũng lận đận gập gềnh Ta
từ thuở lạc bến đời ma mị Biết
đau và biết nhớ đến chênh vênh. Ta
ngồi ước những vần thơ trong nắng Lóng
lánh đi ơi những hạt vô ngần Ta
tỉnh thức vào hôm màu đêm trở Chiếc
lá nhẹ nhàng nghe gió thở thơm hơi. Những
ám ảnh ngôn từ rồi tan biến Khúc
tình thơ thôi khát mộng thiên đường Đêm
rất nhẹ, hồn ta thì rất nhẹ Những
bộn bề bỗng chốc hóa yêu thương. BIẾT
BUÔNG LÀ HẠNH PHÚC Khi
buổi sáng bắt đầu bằng sự lặng im của bầu trời ảm
đạm là
những cảm giác nặng nề về giấc mơ đêm qua vẫn còn dẫu
không là sự sợ hãi nhưng
là sự mệt mỏi của những u mặc trầm tích. Con
người đối với nhau sao không thể nhẹ nhàng như cánh
hồng đôi
khi cần lắm những ánh nhìn độ lượng sự
tồn tại của tất cả chúng ta là gì ? đâu
phải chỉ những đau khổ đâu
phải chỉ những oán hờn sao
không bỏ đi thôi
bỏ đi buông
là một loại trí tuệ người
biết “buông” mới thực là người hạnh phúc* Sự
im lặng đôi khi cũng rách việc ta
lại như con rùa rụt cổ lặng im buổi
sáng đâu phải lúc nào cũng bắt đầu bằng sự lặng im những
cơn giông cứ rền lên những thanh âm đáng sợ khó
mưa quá có
những ngày mới bắt đầu như thế đó chẵng
sao vì
đó là cuộc đời ta
tự mình ủi an ta. Muốn
tìm một ly cafe nơi khoảng vắng khoảng
vắng ồn ào thanh âm tiếng
những cuộc đời va nhau loảng xoảng tiếng
của những cuộc người ngỡ tâm đà bất loạn. Ta
cố dẫn tâm hồn mình sâu cõi lặng thinh tìm
khúc du dương nhạc lòng thư thái tất
nhiên là bầu trời không bao giờ lặng im mãi mãi mỗi
sóng gió cuộc đời là mỗi lần tâm hồn thêm lớn thêm
khôn hãy
tự cho mình cơ hội để biết buông bởi
buông miền là hạnh phúc.
KHÚC
DU MƠ NGUYỆT KHUYẾT 1 Đêm
qua anh muốn thả mình vào giấc chiêm bao để
được nghe em hát lời phong nguyệt đêm
chỉ vọng vào anh khúc vô thanh nguyệt khuyết sao
em cứ rãi những điệp ngôn mềm mượt phím
du mơ anh trượt phía vô cùng. Đêm
qua anh thả hồn mình bay chạm vách không biêng
biếc đồi xưa thu
nắng vàng hong tóc kìa
róc rách lời khe suối tình mời mọc em
lại hoá mây mùa thu nhẹ lướt bay đi. Đêm
qua anh cố thoát ra khỏi vòng uẩn khúc lâm ly tìm
hỏi nơi nao cất lời phong nguyệt chướng
những đường mây mang dáng hình Bạch Tuyết anh
không là hoàng tử nên
cứ giả vờ lên cơn sốt giữa đông. Đêm
qua anh tự vẽ hình em những vệt cong ôi
những vệt cong nghìn trùng hoang dại đồng
gió chông chênh vệt
màu thì mê chảy nên
vành môi em hoá vòng nguyệt trở cong vêu. Đêm
qua anh mơ thấy em ngồi ôm lấy vầng nguyệt hát trong veo lời
gió, lời thơ say ánh vàng loang đổ lá
khóc vầng mây trắng màu hoang lộ anh
bỗng chợt giật mình rong
rêu lời huyệt mộ xoay quanh. KHÚC
DU MƠ NGUYỆT KHUYẾT 2 (Hay
KỂ VỚI THIÊN THU LỜI PHONG NGUYỆT) Mai
ta về kể với thiên thu* chuyện
của dòng sông một
thời cuồng êm sông
chảy. Mai
ta về kể với thiên thu chuyện
của con tim bốn
mùa rực cháy lửa
từ đam mê. Mai
ta còn kể với thiên thu nơi
ngọn núi cong cong dáng hình người thiếu nữ** nơi
sợi nắng sợi mưa quyện nhành mây thở men
lời phong nguyệt hoài
say Mai
ta về kể với ngàn sau câu
chuyện mùa thu ngưng chờ ươm nụ nhẹ
tiếng đêm khua mà
mượt cánh quỳnh lời
phong nguyệt bay bay. *
ý thơ TĐX **Núi
Nhọn Thuộc Hàm Tân Bình Thuận
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Tôi, nhiều lần được thấy chị bước ra sân khấu, dịu dàng với nụ cười trẻ thơ, đứng giữa một Mai Hương, đằm thắm, một Kim Tước trầm, tịnh - - hợp ca, những ca khúc được coi là bất tử của nền tân nhạc Việt Nam, trên, dưới năm mươi năm
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.