CHÂN TÍNH HẢI - Giữa rừng xanh mà chẳng thấy màu xanh.

23 Tháng Chín 201611:41 SA(Xem: 1018)
CHÂN TÍNH HẢI - Giữa rừng xanh mà chẳng thấy màu xanh.

 

Ngày đứng lớp của tôi sau một thời gian cũng hơi lâu. Thầy Hải Thanh là người thay mỗi khi tôi không có mặt. Tội nghiệp vì cố giữ tôi lại đã làm cho ông nhiều khi cũng bị bận rộn và miễn cưỡng. Tôi lên thăm thầy một buổi cuối tuần, lần nào tôi cũng vào chùa trước, vòng ra sau hậu liêu nơi thầy trú trì ở và nơi đó cũng có "thư viện" nhỏ gồm những kệ sách. Không hiểu sao tôi thích nhìn những kệ sách xưa với những bộ sách bìa đã vàng, sờn gáy. Trên những tủ sách cũng có ghi rõ những ngăn nào là Kinh, ngăn nào là Luật, và ngăn nào là Luận. Tôi ưa tò mò ở ngăn Luận. Tôi hoàn toàn không biết vì sao; có lẽ Kinh và Luật có vẻ khô khan cho tôi lúc đó, nhưng Luận làm tôi liên tưởng đến những tuệ giác lớn của các vị thiền sư giảng về Kinh. Những bộ Luận có thể đọc để biết cái hiểu biết của người xưa về Kinh và mình hiểu thêm về giáo lý. Luật thì thôi, nó dành riêng cho những thầy tu. Tôi nhớ có một lần còn học ở Huế, một hôm chú Viện (bây giờ là Thầy Hải Thanh) gặp tôi ở sân trường hỏi tôi đã quy y ngủ giới chưa. Tôi trả lời chưa. Hỏi vậy thôi, thầy không khuyên tôi nên quy y gì hết. Và từ đó không bao giờ thầy hỏi nữa.

Vòng xong thư viện gõ cửa vào đảnh lễ thầy trú trì, ngồi uống vài chung trà rồi mới bước qua văn phòng Hiệu Trưởng. Có nhiều khi lên cả hơn tiếng mà chưa qua trường như lần này nên gặp nhau thầy đã hỏi "Hôm nay anh gặp ông già phải không?". Tôi cười vì hai chữ ông già thầy dùng để chỉ thầy trú trì. "Dạ hôm nay ông già giữ lại uống vài chén trà, ổng nói "trà ngon phật tử từ Sài Gòn lên thăm". Hai thầy trò cười thật vui vì cả hai đều dùng danh từ "ông già, ổng" để nói chuyện về thầy trú trì già nhưng dễ thương, bình dị.

Thầy đưa cho tôi thời khoá biểu của tuần sau trong đó tôi có một lần đứng lớp. "Có anh trở lại tôi mừng quá. Học trò thấy tôi vào lớp tụi nó khép nép ngồi nghe giảng từ đầu đến cuối, có đứa nào đặt câu hỏi gì đâu. Tôi hỏi có cần hỏi gì không? tất cả làm thinh. Vậy mà tôi nghe nhiều cô cậu nói với nhau giờ của anh tụi nó hỏi nhiều lắm". Tôi nghĩ trong bụng điều đó đúng vì với một ông thầy tu học trò đâu có dám đặt những câu hỏi "táo bạo" về tình yêu trong những tác phẩm giảng dạy. Điều này ngay cả thầy Hải Thanh cũng hiểu nhưng thầy vẫn nói ra sự thật cho tôi biết. 

Bước vào phòng tôi thấy một người lính đang ngồi xem tờ báo. Người dáng quen quen nhưng trong bộ nhà binh tôi nhận không ra. Người ấy bỏ báo xuống đứng lên. Cả tôi và người lính đều nhận ra cùng một lúc: Cao. Từ ngày rời Nha Trang đến nay mới gặp lại. Hai anh em ôm nhau "Vẫn vậy. Tôi vào lính phong sương, trông ông cũng còn vẽ thư sinh chán". Cao tóm tắt đời mình: "Bị động viên, trốn, bị bắt, nay mang lon trung sĩ..." Nói xong cười ngao ngán. Nay có thêm bộ râu trên. Người vẫn ốm như thuở nào. Trong câu chuyện tôi không hề nhắc đến người xưa vì biết hai "anh chị" đã rời nhau trước khi nàng du học. Có lẽ tại trốn lính nên Cao Hoành bị đi hạ sĩ quan, đó là hình thức phạt ngày xưa đối với những thanh niên không chịu trình diện theo lệnh động viên. Cao vẫn cái vẽ con gái nhỏ nhẹ "May mà có người còn yêu thơ mình nên tìm cách kéo mình về đây chứ không thì bây giờ vẫn còn ở trên tiền đồn Đức Cơ". Tôi mừng cho Cao về được với Chiến tranh chính trị khỏi phải đi đánh giặc. Tôi vẫn khôi hài "Hồn thơ thì thích lang thang ở những nơi xa xôi hẽo lánh, nơi đó chàng trai như một trượng phu trên thớt ngựa oai phong xung trận, để nàng ở nhà tim thót ra ngoài vì nhung nhớ chờ mong. Nhưng người làm thơ thì chỉ thích không đánh giặc, đầu tên mũi đạn". Cả hai cười vang quên mất thầy Hải Thanh rời phòng lúc nào không biết. Rồi bao nhiêu kỷ niệm về. Chỉ có thời Nha Trang giữa tôi và Cao mới có kỷ niệm. Cao nhìn tôi: "Nhớ giàn ti-gôn nhà ông". Tôi biết Cao  nhắc đến giàn hoa này bởi vì bài thơ Ti gôn Ti gôn, màu hoa vỡ của Tôn Nữ tặng tôi sau cái ngày hai "anh chị" tình cờ đi ngang qua giàn hoa nhà ở dưới chân núi Hải Đức. Tôi lại nhắc đến cái đêm Cao gõ cửa rất khuya xin ngủ lại vì trễ tàu. Thời gian đó giữa Cao và Tôn Nữ tha thiết lắm nhưng gia đình nàng không chịu. Sau này thơ của nàng vẫn đều đặng gởi về đăng ở báo Phổ Thông của Nguyễn Vỹ nhưng không thấy bóng dáng của chàng Cao ngày xưa. Trong khi đó thơ của họ Cao vẫn tràng ngập hình bóng tà áo xanh màu xanh muôn thuở. Giữa rừng xanh mà chẳng thấy màu xanh.

Tôi hỏi Cao có biết Văn Đàn Phố Núi không? Cao cũng khôi hài nói với tôi "Tôi đang tìm cách nộp đơn gia nhập đây". 

Chuyện say sưa quên mất thầy Hiệu Trưởng rời phòng đi đâu hồi nào cho đến khi chú tiểu bên chùa qua nói "thầy mời hai thầy qua dùng cơm chiều".


Cao đứng lên theo tôi tay với lấy tờ báo đang xem khi tôi bước vào: "Tôi xem Từ Thức chưa xong thì ông vào. Tôi mượn tờ báo này đem vô trại đọc tiếp. Nhân vật có thực?". Tôi gật đầu. Rồi cả hai đi qua nhà ăn. Thì ra Cao đang xem truyện của mình. Mà sao thầy Hiệu trưởng có báo này?

 

Bữa cơm tối có thầy trú trì. Thầy bao giờ cũng chững chạc trong áo tràng màu vàng khi dùng cơm. Có lần thầy bảo "Hạt cơm của Phật". Có lẽ Thầy muốn nói đến công đức cúng dường của thập phương.

 

Vòng Sân Cát


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
15 Tháng Giêng 20199:16 SA(Xem: 37)
Trong đời ta khinh nhất đám văn nhân nô bộc. Con chớ làm thơ như họ.
14 Tháng Giêng 20193:18 CH(Xem: 48)
Trong khá nhiều bến đò trên dòng Thu Bồn hay là dòng Vu Gia từ thượng nguồn đổ về biển,
26 Tháng Mười Hai 20183:17 CH(Xem: 208)
Tôi đã được gặp cha tôi. Trong mơ.
17 Tháng Mười Hai 20189:25 SA(Xem: 538)
Miền thượng du rừng núi như quê Tâm, nhiều trẻ con đã quá tuổi đến trường, mới bắt đầu khai tâm đi học.
17 Tháng Mười Hai 20189:12 SA(Xem: 340)
Người bác sĩ tâm lý nhìn vào khuôn mặt anh, cười thân thiện:
11 Tháng Mười Hai 201810:14 SA(Xem: 251)
Ngày 5 tháng 11 năm 2018, Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội đã gửi “Đơn Kiến Nghị Khẩn Cấp” do Hồng Y Nguyễn văn Nhơn và Giám Mục Chu văn Minh ký,
10 Tháng Mười Hai 201810:00 SA(Xem: 141)
Chưa bao giờ anh biết ơn một điếu Marlboro đến vậy.
19 Tháng Mười Một 201810:46 SA(Xem: 180)
Nếu có một thế giới mà ở đó huyền thoại và hiện thực xem ra chẳng khác gì nhau là mấy, thì thế giới ấy chính là nơi này đây
14 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 227)
Như không có gì thay đổi qua thời gian dâu bể, trước mặt tôi và Aiko, có thể cả em tôi nữa, mặt trời đáp khẽ hướng đầu nguồn, loang khắp mặt sông xanh một màu cam rực rỡ, rồi mặt trời lặn hẳn, đỏ cam yếu dần chuyển tím ngát.
06 Tháng Mười Một 20189:42 SA(Xem: 485)
Mối tình của Thạch làm Tự bái phục. Thạch một vợ bốn con, tuổi gần năm mươi.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 57)
Thiên nhiên trong thế giới thi ca Bùi Giáng là một thứ thiên nhiên được vẽ ra bởi lý trí và tiềm thức ấu thơ,
(Xem: 62)
Bùi Giáng là một trong những thi nhân cách biệt với đám đông.
(Xem: 366)
Ngay ở phần đầu của bài trả lời GS Trần Thái Đỉnh, nhà thơ Bùi Giáng đã có những câu hỏi mỉa mai:
(Xem: 244)
Bùi Giáng bắt đầu hoạt động văn nghệ từ năm 1953, năm ông 27 tuổi.
(Xem: 294)
Một dạo, tin Bùi Giáng mất tích đã gây xúc động cho một số anh em văn nghệ tại miền Nam
(Xem: 492)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5750)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 1014)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12250)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1721)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 74)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 628)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 670)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20541)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15323)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12924)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16193)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14233)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12684)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10657)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9831)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9975)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9150)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8723)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10068)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15217)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21669)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27402)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18875)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20002)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24204)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21990)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18382)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,031,291