PHƯỢNG TRƯƠNG ĐÌNH - Thơ

08 Tháng Mười 201610:59 SA(Xem: 976)
PHƯỢNG TRƯƠNG ĐÌNH - Thơ



BÀI CA MẦU NHIỆM

1

Ngắt vì sao làm thuyền

Tôi bắt đầu cuộc hành trình tìm ký ức

Những mái chèo là giấc mơ ngô nghê

Lần lượt gãy bởi bàn tay hiện thực

Qua một dòng sông tua tủa sóng

Tôi gặp dăm khuôn mặt quen thuộc

Nở nụ cười tôi chào họ

Họ dửng dưng

Trong khoang tôi nhìn thấy rất nhiều gã tù binh

Kẻ bị trói chân kẻ bị trói tay

Có kẻ bị bịt miệng

Có kẻ bị cuốn thành đòn bánh tét

Tôi tò mò hỏi: những người nào thế?

Có người đáp:

-Những tên tham vọng!

2

Một người thân hình đầy ánh sáng

Thản nhiên cưỡi trên chiếc xe kết bằng những đôi mắt huyền bí

Thấy tôi khẽ cười hỏi:

-Anh bạn trẻ đi đâu đấy?

-Thưa tôi đi tìm chiếc cầu vồng tuổi thơ.

-Hãy thả lỏng tâm hồn

Đừng so sánh thiệt hơn

Đừng tính toán

Đừng thù hận

Trong trái tim ngươi sẽ tự hiện cầu vồng.

Dứt lời người ấy biến thành làn khói

Tãn loãng vào ánh ban mai...

3

Khi chiều buông

Hoàng hôn như những vệt máu lốm đốm

Đan xuống dòng sông

Tôi dừng thuyền bước lên bờ

Trước mắt một vùng đất hoang vu trải dài vô tận

Một vài con hoẵng chậm rãi gặm khát khao

Lũ quạ đậu trên triền dốc ngóc cổ lên trời

Những tiếng kêu thảng thốt

Đi vào sâu hơn tôi bắt gặp một nghĩa trang

Những ngôi mộ xếp hàng thẳng tắp

Nơi đây chôn những nhà thơ

Những cảm xúc không chết theo họ

Mà biến thành cỏ...

4

Tôi trở về

Khi thành phố vào đêm

Tiếng chuông thành lễ vang lên phía nhà thờ

Những thiên thần nắm tay nhau hát vang bài ca màu nhiệm

Và tôi chợt thấy mình hóa một vì sao!




BÀI HỌC TỪ XÁC MỘT CON SÂU 

1
Tôi ra vườn
Buổi chiều êm như tấm khăn voan 
Nàng bỏ quên bên khung cửa vắng
[khi nàng ra đi vội vã
Đến bên gã tình nhân
Không phải là tôi]
Những bông hồng đỏm dáng khoe nhan sắc dưới màu nắng nhợt
Vẫy gọi tôi mời thưởng thức làn hương
Khẽ cúi xuống ghé mũi vào khuôn mặt đẹp
Tôi hít một hơi dài sảng khoái...

2
Ánh nhìn tôi khững lại
Dưới gốc hồng
Phía sau sự hào nhoáng
Một con sâu nằm chết
Xác nó đang bị lũ kiến tranh nhau rỉa
[Sự trắc ẩn trỗi dậy sau những ngày ngủ quên trong trái tim tôi
Trái tim đắm say với hạnh phúc
Thứ hạnh phúc chính tôi cũng chẳng hiểu là sự thật hay ảo giác]
Quỳ xuống đất
Tôi đưa tay xua đàn kiến và nâng niu xác con sâu bé nhỏ
Chậm rãi tôi đào một cái huyệt
Và bỏ nó xuống
Tôi cúi đầu cầu nguyện thật lâu
Trước khi lấp đất...

3
Người đời thường nói
Sâu là loài phá hoại
Chúng ăn mòn chất dinh dưỡng
Và khiến cho cây xanh từ trần
...

Tôi nghĩ về lũ sâu
Như muôn loài trên hành tinh này
Sự sinh ra và kết thúc có khác gì nhau
Con hổ săn con thỏ
Con người giết các loài sinh vật
Kiến ăn cá
Hay cá ăn kiến
Chung quy cũng bởi sinh tồn...
Tôi nghĩ về lũ sâu
Khi nhớ đến những bài ca tuyệt diệu của bầy chim
[nếu không có những con sâu làm thức ăn
Có lẽ sẽ không có những tiếng chim bay bổng giữa khoảng trời]

4
Tôi một gã làm thơ vô danh
Thường giam mình trên căn gác hẹp
Của tâm hồn u uẩn, cô đơn
Chiều nay ra vườn
Tìm chút bình yên cho cõi nhớ
[Khi em không còn ở bên tôi]
Tôi học được bài học về sự di tồn và biến mất
Của muôn loài
Từ xác một con sâu...





GIẤC MƠ SA MẠC

1

Gã lữ hành

Với chiếc túi trên vai

Xa mạc vắng mênh mông

Những con thú hoang chờ chực

Nắng như lửa nung

Lạnh như kim chích

Gã lặng lẽ lê từng bước

Với niềm tin sắt đá

Trong chiếc túi là những hạt giống tự do

Gã đem về từ bên kia đại dương

Với niềm khát khao to lớn

Thay đổi mảnh vườn cằn cỗi tối tăm

Của dân tộc gã

[nơi gã ở mặt trời không mọc buổi sớm

Mọi người sống bằng cách nhai bóng đêm]

2

Gã ngồi xuống bên một tảng đá

Nhóm lửa và sưởi

Đôi mắt mệt mỏi của gã

Nhìn những vì tinh tú xa xăm

Gã nhớ có lần khi gã còn bé

Cha gã kể cho gã nghe về lâu đài của các vị thần

Bên ngoài khoảng không gian vô tận

Nơi ấy mỗi người được phát cho một chiếc bình

Mỗi ngày số nước trong bình sẽ tự dâng lên

Khi kẻ sở hữu nó làm việc thiện

Và nước cũng sẽ chủ động cạn

Khi kẻ sở hữu chiếc bình làm việc ác...

3

Sau nhiều ngày vật lộn với sa mạc

Gã lữ hành kiệt sức

Gã trút hơi thở

Ngay cạnh một ốc đảo

Những hạt giống trong chiếc túi gã đeo

Rơi vung vãi

Và gió đã đem chúng rải khắp sa mạc

Cát đã vùi chúng vào lãng quên...

4

Tôi có lần vào một đêm mùa đông

Ngồi thu lu dưới ánh đèn tù mù

Say sưa đọc cuốn truyện “ giấc mơ sa mạc”

Bỗng ước mình hóa thân thành con lạc đà

Cùng gã lữ hành cưỡi ánh sáng bay lên...





CÂU CHUYỆN NHỎ TRONG CÔNG VIÊN 

1
Trong công viên
Buổi chiều mùa thu lười 
Những chiếc lá vàng lặng lẽ trút hơi thở
Chúng phủ đầy mặt cỏ 
Tôi nghe tiếng thì thầm của những tế bào non
Sau lớp vỏ sần sùi: “chúng ta sẽ mở hội 
Khi sắc xuân về gõ cửa nhân gian”
Thằng nhóc có mái tóc xoăn
Ngồi ôm con chó nhỏ
Say sưa kể với con chó ước mơ của mình
Những ước mơ nó chẳng bao giờ dám nói cùng cha mẹ
Con chó vểnh chiếc tai bé xíu
Và chiếc đuôi ngoe nguẩy liên hồi
[có lẽ nó cũng đang mơ 
Giấc mơ loài chó]
Bên đài phun nước
Đàn bồ câu đang chăm chỉ thưởng thức
Những hạt ngũ cốc 
Được ném ra từ đôi tay gầy
Của bà lão có đôi mắt thuần hậu như ánh hoàng hôn
Đang tàn dần trên bờ vai bức tượng “vị thần của hòa bình”...

2
Ông lão hát rong và chiếc đàn 
[chiếc đàn hình như cũng nhiều tuổi như ông lão]
Đang mải mê dạo bản nhạc ngợi ca đấng cứu thế
Và cầu mong ân sủng cho loài người
Một gã đàn ông trùm mũ kín đầu
Cô độc ngồi sau lùm hoa đang thời kỳ rã cánh
Hai bàn tay nắm chặt rưng rưng
Khi nghe lão hát rong ca đến đoạn 
“tình yêu và tội lỗi”
Gã là một tên tội phạm mới ra tù
Vợ gã đã bỏ gã đi theo kẻ khác
Đứa con gã ốm bệnh chết chiều hôm kia

...
3
Người họa sỹ dừng bút ngắm bức tranh
Kiệt tác hắn ấp ủ từ lâu
Trên môi hắn một nụ cười thỏa mãn
Như moses vừa đưa dân mình đến miền đất hứa
Hắn đưa mắt nhìn khắp công viên
Hạnh phúc hạnh diện nhảy múa trên từng khuôn mặt
Và hắn đặt cho bức tranh của mình cái tên 
“Buổi chiều của hạnh phúc”
Đôi mắt hắn chợt sững lại
Một đứa nhỏ gầy còm
Đang dìu một phụ nữ thần kinh
Lạc lõng giữa sự ồn ào náo nhiệt
Bàn tay cáu bẩn kiên nhẫn chìa ra chờ bố thí
Trước sự dửng dưng, xa lánh ...người đời...
Trong một phút từ nơi tâm não
Khởi bùng lên những ý niệm rạng ngời
Người họa sỹ xé bức tranh, bẻ bút




...

BÀI CA VONG BẢN

(Tổ quốc tôi

Những đứa trẻ chưa phát âm tròn tiếng mẹ

Đã phải oằn mình học “ ngôn ngữ “ ngoại bang)

Có thể một ngày nào đó

Không còn ai hát bài ca giữ nước

Khi non sông đã thành món mồi trên bàn tiệc

Của những tên bạo chúa khác giống nòi

Và những con sông dòng nước hộc lên từng cơn đau nhói

Không còn bóng con đò chờ đợi khách à ơi!

Lời ru bốn ngàn năm tắc nghẹn trong thanh quản

Những bàn chân bơ vơ hỏi lối con đường...

Cánh cò trong câu ca dao cảm thương kiếp người bé nhỏ

Thành cánh quạ chợp chờn giữa trùng điệp nghĩa trang...

Tuổi thơ tôi ngày nào gửi gắm giấc mơ

Vào mê nón mẹ những chiều vời vợi nắng

Chỉ còn là những khoảng dài quạnh vắng

Vẫy mòn tay ...mờ mịt bóng con tàu...

Những đôi mắt người thân

Chẳng còn dám nhìn nhau đồng cảm

Những bàn tay yêu thương

Lặng lẽ giấu sau tà áo

Và những đứa em tôi

Tiếng nói đầu tiên cất lên

Không phải là tiếng bà tiếng mẹ

Mà chỉ là những thanh âm nhiễu nhoẹt

Như điệu văn ai

Tiễn đưa linh hồn xứ sở

Khi chúng ta ngồi im

Cho cái ác lộng hành

Khi chúng ta khoanh tay

Nhìn gót giày ngoại bang

Hả hê giày xéo nấm mồ tiên tổ

Thì

Biển còn hoài đổ máu

Núi còn mãi bị chém ngang lưng

Và bầu trời sắc mây còn nghẹn ngào tiếng nấc

Khu vườn giấc mơ

Cháy cổ đợi chờ mưa

Bầy dế nấp mình trong cuống phổi khuya

Âm thầm tấu điệu đàn: “ vong bản”...

Có thể một ngày nào đó

Không còn ai hát bài ca giữ nước

Những bàn tay giơ ra chỉ để cầm nắm sự sống mình

Giản đơn như nắm một vốc cát

Giữa bãi biển chiều đông...





ĐÀN CỪU, ĐỒNG CỎ, CHÚ BÉ VÀ TÔI

Này những chú cừu

Có thấy chiều đang chìm xuống chân đồi

Nắng hấp hối

Màn đêm đang chờ chực?

Về chuồng thôi

Đồng cỏ vắng

Hãy để bọn côn trùng làm chủ

Gã chăn thuê đã đến

Trên tay gã là chiếc roi

Làm theo mệnh lệnh

Không tiếc thương nện những tấm lưng trần

Này những chú cừu

Đôi mắt sao buồn thế

Mơ gì tháng tám

Hương hoa đồng nội nồng nàn

Tháng chín bắt đầu se sắt heo may

Câu chuyện cổ tích quấn mình trong ngõ nhỏ

Những khát khao hóa sỏi lăn tròn

Chú bé xinh kia ơi

Về thôi

Đừng vẽ nữa

Bức tranh tương lai

Lộng lẫy cuối chân trời

Lá chuyển gam màu

Mây nhăn nhó

Về thôi

Có thể sẽ mưa

Coi chừng ướt mất tâm hồn trong sáng...

Hãy để bức tranh dang dở

Ngời xanh

...

Cậu bé và tôi nắm tay nhau

Chúng tôi đi theo đàn cừu

Đám lông trắng dần lẫn vào màn đêm tối thẫm

Đồng cỏ miên man trôi dưới bầu trời

Và bản nhạc huyền diệu lặng lẽ xuyên qua những khóm mây đen...





SUY NGHĨ LINH TINH VỀ THẾ KỶ CỦA CHÚNG TA

Chúng ta đã đi qua thế kỷ bạo tàn

Bằng đức tin vào sự màu nhiệm

Và cái đói, sự bất công, lọc lừa

Vẫn hồn nhiên như nấm sau mưa

...

Không có sự hò hét

Không có sự đấu tranh triệt đệ

Chỉ có những giấc mơ bị cắt nhỏ

Như miếng phổi lợn bằm

...

Lũ chuột bạch chạy quanh trong chiếc lồng bé xíu

Còn chúng ta chen chúc trong chiếc lồng chật ních thương đau

...

Trong thế kỷ bạo tàn của chúng ta

Có những nhà thơ đã ví von

Cái chết là mặt trời chỉ lối

Lẽ nào họ ngây thơ đến mức

Không biết , cái chết là sự im lặng vĩnh hằng

...

Khi chúng ta chào đời

Đôi mắt chúng ta mở to

Nhìn vạn vật với ánh nhìn lạ lẫm

Khi chúng ta trở về với Chúa

Đôi mắt chúng ta mở to

Luyến tiếc

...

Chuyến xe đầu tiên chúng ta không hành trang

Chuyến xe cuối cùng chúng ta tay trắng

...

Bỗng nhiên tôi nghĩ

Về sân ga

Và những người khắc khoải đợi tàu!!!





PHÁC THẢO GIẤC MƠ

1

Nếu bướm không hút mật

Thời gian sống của hoa có dài hơn?

Có thể!

Nhưng tôi nghĩ

Dù sự sống ngắn đi nhưng hoa sẽ vui

Cũng như tôi và bạn

Sẽ hạnh phúc khi góp một phần nhỏ bé cho đời...

2

Nếu bạn chỉ muốn đời bạn

Là nụ cười và màu hồng

Thì làm sao bạn hiểu thế nào là nước mắt và màn đêm?

Cuộc sống đôi lúc cần lắm một lần vấp ngã

Rồi tự đứng lên

Cười thật tươi!

3

Ngoài kia chừng như đang vào đông

Những cánh hoa bên khung cửa đang tàn phai nhan sắc

Tôi nhớ

Cuối khu phố này

Trong căn nhà nho nhỏ

Có một cô bé mù

Hàng ngày vẫn chăm chỉ vẽ những bức tranh với gam màu rực rỡ

Có lần tôi đi qua

Cô bé hỏi tôi về sắc trời

Khi đó cũng mùa đông

U ám trùm tấm khăn voan khắp chốn

Tôi cầm bàn tay nhỏ nhắn và nói
"Bầu trời như một giấc mơ”

Một lần khác tôi đi qua

Cô bé đã đứng đợi tự bao giờ

Trao cho tôi bức tranh

-Tặng chú khu vườn tuổi thơ!

Thời gian trôi

Tôi già đi và cô bé kia trở thành thiếu nữ

Những bức vẽ của cô không còn xanh như đồng cỏ

Không còn hiền hòa như mặt biển mùa xuân

Trong những nét cọ tôi nhìn thấy

Nỗi cô đơn , bầu trời mây xám

!

Có lẽ hôm mai tôi sẽ tìm trong đống lộn xộn

Bức tranh cô bé tặng tôi

Và tôi sẽ tìm đến nhà cô bé

Nắm bàn tay nhỏ nhắn cười tươi:

-Tặng con giấc mơ tuổi nhỏ!





NẾU ĐƯỢC, BẠN LỰA CHỌN GÌ

Mỗi ngày
Tôi đã nói hơn những điều, có thể
Ai đó bảo tôi con vẹt lắm lời
Thật sự thì
Tôi không phải là cái máy phát lại
Không ai bắt chúng ta không được cười
Hoặc khóc theo chiếc cọ của những tay họa sỹ càn rỡ
Có lẽ do chúng ta tự nguyện
Chìa cổ cho người đeo thòng lọng
Con đường có rất nhiều ổ gà
Bạn có thể chọn cách đi chậm lại
Và vòng qua chúng
Nhưng bạn đã đẩy chính mình ngã xuống
Chỉ vì sự vội vã
Này
Tôi có mười ngón tay
Và bạn cũng thế
Chả ai bắt chúng ta phải nắm giữ nỗi buồn
Nhưng tạo sao chúng ta cứ phải đi qua những tháng năm đớn đau 
Mùa trái ngọt thì hoài xa 
Như ốc đảo trên nhánh xương sườn xa mạc
Mọi cuốn kinh hay tất thảy sách giáo khoa đạo đức
Trên thế gian này
Đều hướng tâm hồn loài người tìm đến chân thiện mỹ
Nhưng tội ác lại được ưa chuộng như món thịt bò hầm
Thiếu chúng lẽ nào mâm tiệc trần thế sẽ nhạt nhẽo ?
Hôm qua
Một số người tự xưng là thánh sứ 
Đã ghé đến
Họ xén trí tuệ tôi
Treo lên đầu chiếc gậy 
Mang dáng dấp đôi mắt thánh nữ
Họ nói : họ sẽ mở cánh cửa thiên đường
Cho tôi nhìn thấy miền đất tự do trù phú
!
Và khi tôi thức tỉnh khỏi giấc mộng
Xung quanh chỉ còn bóng tối vô biên
...
Nếu đời cho phép bạn lựa chọn
Bạn sẽ chọn gì?

Ý kiến bạn đọc
11 Tháng Mười 20168:50 SA
Khách
Mong một lần được gặp mặt tác giả....
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Một 20189:34 SA(Xem: 23)
Thơ của Lê Kim Thượng, Biển Cát, Ánh Nguyệt
07 Tháng Mười Một 201810:22 SA(Xem: 135)
Thơ của Nguyên Lạc, Phạm Hồng Ân
06 Tháng Mười Một 20189:49 SA(Xem: 50)
chạm vào nỗi đau/ mong thức giấc một bình minh/ chiếc lá úa màu trở mình
01 Tháng Mười Một 201812:23 CH(Xem: 179)
Thơ của Khaly Chàm, Hiếu Phùng, Huỳnh Sơn Vũ
30 Tháng Mười 201810:06 SA(Xem: 114)
Ta hát khẻ, kinh tình trong Chánh Điện/ Phật không vui nên Phật đã chối từ…
29 Tháng Mười 20189:27 SA(Xem: 87)
Giờ hẹn của nhau là khi mặt trời chênh chếch đông bắc,/ Hai góc bàn đã nặng trĩu nhân gian này
27 Tháng Mười 20189:15 SA(Xem: 164)
Thơ của tác giả Nguyễn Minh Phúc, Phan Thanh Bình, Nhật Quang, Lê Kim Thượng
22 Tháng Mười 201810:09 SA(Xem: 626)
Thơ của tác giả A Vũ , Quảng Tánh Trần Cầm, Phạm Hồng Ân
16 Tháng Mười 20189:09 SA(Xem: 427)
Thơ của Khaly Chàm và Nguyên Lạc
15 Tháng Mười 20189:26 SA(Xem: 154)
mai mốt em về nhớ thăm tuổi phượng/ dù nét kiêu sa năm tháng dần phai/ đốm lửa thắp không còn hồng trong mắt
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 18960)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22129)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 21964)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 20128)
Cảm nghĩ của tôi về Đinh Hùng trước khi được tiếp xúc với ông, ở hai trạng thái thật dị biệt
(Xem: 354)
Nhạc phẩm đầu tiên ông sáng tác lúc mới 13 tuổi là bài ‘Mẹ Tôi’,
(Xem: 219)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5482)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 707)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12070)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1522)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 447)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 528)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20366)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15182)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12746)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16003)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14047)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12502)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10489)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9722)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9855)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9055)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8635)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9897)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15077)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21488)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27279)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18761)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19866)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24088)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21829)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18219)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,971,834