PHƯỢNG TRƯƠNG ĐÌNH - Thơ

14 Tháng Mười Một 201611:13 SA(Xem: 4312)
PHƯỢNG TRƯƠNG ĐÌNH - Thơ


MỘT LINH HỒN THUẦN KHIẾT
 

 


không có diêm
để nó mơ cây thông noel
lò sưởi
con gà trên mâm tiệc!
thành phố trôi đi
theo dòng người
ánh điện và đèn xe như những ngọn hoa đăng
nó thấy mình lạc vào
vương quốc thần tiên!
mẹ nó nở nụ cười trìu mến
khoác cho nó tấm áo rạng rỡ như mặt trời

sáng mùa đông
bên bức tường chai lạnh
người ta nhìn thấy
một thiên thần gãy cánh!
hai bàn tay nhỏ nắm chặt
(hình như nó muốn giữ giấc mơ)
trên khuôn mặt tím tái
đôi môi tươi như một nụ hoa hồng!



Âm thanh

Chút gì
Vừa rớt vào đêm
Mà sao ta chợt nghe mềm tâm tư?
Chút gì
rơi giữa thực hư?
Ồ hay tiếng nức nở từ cõi không?
Tiếng tim lúa thở ngoài đồng
Hay là tiếng của nỗi lòng tháng năm?
Chừng như
nơi chốn mẹ nằm
Trong thinh lặng sợi tơ tằm chạnh đau !!!
nhẹ nào…em…lắng giọt sầu
vườn sau…mùa cạn…lá trầu vừa khô…
Chút gì
ngừng đập…mơ hồ…
!!!!
Loãng tan vào những xô bồ cuộc chơi…



RỒI NHỮNG GIẤC MƠ BỎ TA ĐI

 

Những mùa tầm tã cơn đau
những ngày nhớ thương tím lạnh
những đêm lơ láo chợ đời
ta dựa vào bờ vai giấc mơ
thấy mình là cánh chim
phiêu du suốt cuộc đời qua muôn trùng sóng gió
bỗng gặp miền thảo nguyên…
những giọt lệ quyên sinh bên bờ huyễn/ thực
những đòn roi tuyệt vọng ngã bệnh trong căn phòng nhân bản niềm vui
em khoác Dương Y về sưởi ấm khu vườn băng giá
xá lỵ cô đơn tan chảy giữa ban mai lừng lẫy nhu tình
rồi một hôm
những giấc mơ bỏ rơi ta giữa vĩ tuyến bùng cháy và tàn tro
bọn cá kiếm rủ nhau về với lòng đại dương sâu thẳm
ta thê thảm lê mảnh thuyền rách lang thang trên bãi biển không người
bão cát vùi ta thành bức tượng “vọng nhân ngư”
những mùa cuồng nổ sóng
những ngày bão tố vô biên
ta phanh bầu ngực hứng những nhát chém xuyên tầng tầng huyết mạch
khắc khoải chờ ánh dương khởi niệm tự chân trời xám ngắt…
đàn hải âu thảng thốt kêu giữa trùng điệp ba đào
những tiếng kêu bi thiết/ báo cho ta biết:
ở một miền xa xăm nào đó
em
an nhiên bước vào khu rừng sơ cổ
bện tấm áo tầm gai khâm liệm chân tình



Phác thảo chiều

có những buổi buồn như chiều nay
tôi muốn viết một bài thơ
bài thơ về sự hữu hạn
ví dụ như về cơn mơ đêm qua
của thằng bé ăn mày
hay như nụ cười trên đôi môi
chưa một lần nếm vị ngọt
của gã điên tôi gặp mỗi ngày trên phố…
đơn giản là như vậy…
bài thơ về con người!

có những buổi buồn như chiều nay
tôi muốn gom những mảnh hồn lá úa
với que diêm
tôi làm cuộc hóa kiếp cho những phai tàn
biết đâu ngày mai đời lại xanh
xanh như đôi mắt người tình một buổi bình minh rực nắng

có những buổi buồn như chiều nay
tôi ngồi im lặng
nghe bông hồng bên khung cửa nhỏ
thủ thỉ về sự hiến dâng
một buổi chiều nào đó xa rồi
hôm đó hình như là mùa thu
người đàn bà trốn chồng ăn trái cấm
trong khu vườn mang tên đam mê
và từ đó nơi người đàn bà gieo hạt giống
đã mọc lên một loài hoa
loài hoa tình ái…

có những buổi buồn như chiều nay
tôi hóa thân làm giọt nắng
cưỡi trên cánh chuồn chuồn
du lịch về bến sông tuổi thơ
tôi thấy trên triền đê
mẹ tôi oằn vai gánh giông tố đường trần
khản hơi rao bán
không một người hỏi mua
chiều lạnh đường trơn
mẹ về…
gió thao thiết
nước nghẹn bờ
có con chim gì đó
không tên
đậu trên nhánh cây vô danh
tiếng hót quặn khung chiều
một thằng bé đầu tóc bờm xơm như đống rơm sau màu gặt
ngây thơ chờ mẹ đòi quà…
trong đôi mắt của nó mênh mông một bầu trời
/bình yên cho đời mẹ…!

Có những buổi buồn như chiều nay
tôi muốn viết một bài thơ
một bài thơ cho đứa cháu nhỏ
“chuyến tàu không bao giờ lạc mất sân ga”…



NHỮNG GHI CHÉP TẠP NHAM

 

1

đi qua lòng phố chiều nay

chạnh nhớ hơi mưa chiều cũ

thương hàng cây đang đợi chết

bặt tăm những phím chim gù!

say nắng, hạt bụi vật vờ

nhành hoa nằm dài, đợi gió

và tôi chờ người, qua ngõ

chỉ thấy cô đơn, ngợp mùa!

 

2

Tim người và tim tôi

Chỉ cách đôi làn áo

Mà sao, hai nhịp đập

Cách muôn trùng, chiêm bao?

Tôi thích ngắm mưa rơi

Người muốn nhìn nắng chói

Người mong chờ đêm tối

Tôi khắc khoải, bình minh!

 

3

Mỗi ngày chúng ta lại mở thêm những cánh cửa

Để mặc những sự sai lầm, tội ác, dối trá…

Tự do bước vào, gieo mầm

Trên mảnh đất ý thức!

Nhưng tại sao

Cánh cửa của trái tim chân thành

Càng lúc chúng ta càng khóa chặt?

 

4

Ngày chúng ta bắt đầu yêu nhau

Em xinh như nắng mới

Và mỗi sáng tôi đều tết một chiếc vòng

Tình ái lung linh, từ ngàn sợi máu tim tôi

Đeo lên cánh tay em

Và cánh tay đó biết nói

Những lời nói của thương yêu!

Mỗi ngày em đều kể cho tôi nghe

Về những số phận bất hạnh

“mong sao họ có một thiên đàng”!

Ngày chúng ta về chung mái nhà

Em lặng lẽ khởi tạo trong đáy tâm hồn cơn bão

Và mỗi đêm tôi đều tết một chiếc vòng

Đồng cảm, chia sớt …từ những sóng gió cuộc trần

Đeo lên cánh tay em

Và cánh tay đó, im lặng

Ném vào căn phòng hạnh phúc

Những hòn đá sắc cạnh!

Mỗi ngày tôi đều kể cho em nghe

Về những nỗi đau, mất mát và hận thù

Tôi nhìn thấy trên đường

Em dửng dưng ném ra khu vườn ánh nhìn cằn cỗi!

Những cánh hồng héo rũ!

Chúng ta có thể thăm dò đáy đại dương

Phân tích tâm trái đất

Chụp hình vũ trụ

Nhưng suốt đời chúng ta không thể hiểu thấu tâm hồn nhau!


 

 

BUỔI CHIỀU. TÔI VÀ HẠT BỤI!

tôi ngồi xuống bàn tay buổi chiều
và bắt đầu tâm sự với hạt bụi
trời lặng gió
bầy cỏ buông đàn nằm ngó những đám mây!
hạt bụi không biết khóc
và cũng chưa bao giờ tự kỷ
dù bản thân là kẻ nhỏ nhoi!
đêm hay ngày
ánh sáng hay bóng tối
đều như nhau
tự do hay ngục tù
vốn dĩ chẳng khác
với hạt bụi!
tôi ngồi xuống linh hồn buổi chiều
và cùng hạt bụi đưa tang những giọt nắng cuối cùng
tôi muốn tìm một loại ngôn ngữ tuyệt đẹp 
cất lên bài ai điếu
hạt bụi bảo tôi
mọi cái chết đều tầm thường!
đêm thở ra ngàn hơi thở xám
tôi lặng lẽ trở về căn gác xép cố hữu
hạt bụi tiếp tục cuộc hành trình 
tự tại!
gió bắt đầu nổi lên!

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
29 Tháng Hai 20249:30 SA(Xem: 272)
đây là trò ảo thuật không cần sân khấu
24 Tháng Hai 20243:51 CH(Xem: 320)
chắc tôi buồn hơn cha buồn đêm cũ
18 Tháng Hai 20245:51 CH(Xem: 554)
Cuối năm chẻ dọc lời thề/ Có đi thì phải chốn về, mới đi
16 Tháng Hai 20242:43 CH(Xem: 634)
U quay mặt vào tường/ vĩnh biệt con.
14 Tháng Hai 20248:28 SA(Xem: 496)
Bay như mây em trôi trong trí nhớ anh
10 Tháng Hai 20244:21 CH(Xem: 650)
Mùa xuân/ mùa phục sinh
07 Tháng Hai 20249:04 SA(Xem: 370)
em/ người đàn ông có đôi lần dừng lại/ để ký thác một ngày một giờ/ không phải nói, tạm biệt/ biết không?
04 Tháng Hai 202410:03 SA(Xem: 564)
một hôm nào bỗng nhớ/ mơ hồ tiếng hát xưa
31 Tháng Giêng 20249:58 SA(Xem: 178)
Trăng mười bốn, buông lơi bãi vắng/ Ngày hè trôi trong tiếng ve ngân
27 Tháng Giêng 20249:56 SA(Xem: 435)
đi về giữa chốn mênh mang/ hỏi thăm một nụ hoa vàng rưng rưng
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16544)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 11862)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 18622)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 8847)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 7847)
Mới đây, có người hỏi tôi, nếu không có “mắt xanh” Mai Thảo, liệu hôm nay chúng ta có Dương Nghiễm Mậu?
(Xem: 319)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 653)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 884)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22170)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 13709)
Nấu cơm là công việc duy nhất trong ngày có liên quan đến cộng đồng gia đình, mà, gần đây Bố đã được miễn, vì cả nhà cứ bị ăn cơm sống hoài.
(Xem: 18895)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 7604)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 8477)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8194)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 10712)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 30356)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20571)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25112)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 22637)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 21373)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 19416)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 17742)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 18948)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 16634)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 15834)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24119)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 31544)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 34652)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,