NGUYỄN ĐẠT - Lộc Ninh quạnh hiu lóa nắng.

15 Tháng Mười Một 201610:33 SA(Xem: 864)
NGUYỄN ĐẠT - Lộc Ninh quạnh hiu lóa nắng.

Nhớ thi sĩ Tô Thùy Yên

Nhà thơ, người xứ Gia-Định-xưa-tiếp-giáp-Sài-Gòn, trong Cục Tâm Lý Chiến thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, ông mang cấp bậc thiếu tá, và tôi lúc ấy em chỉ yêu anh binh nhì.

- Cậu không có ý định lấy vợ là đúng… Cậu là oiseau rare…

Tôi không có ý định gì hết, kể cả ý định tiếp tục đào ngũ. Anh thuộc carrière tốt, sao anh lại hành động như vậy?... Ông già mang kính cận một ngàn độ bắt gặp tôi lấy cắp một vật quý trong nhà ông. Tôi trả thù thằng cháu khốn kiếp của ông, không dính dáng tới carrière gì hết. Tôi bán vật quý đó, uống rượu say mèm, rồi ói mửa.

 

- Tối nay cậu nhớ dzô sớm nhé. Uống trà, nói chuyện Phá Tam Giang…

Tôi mong sao thiếu tá của tôi suốt đời binh nghiệp không phải trực sĩ quan gì hết. Ông trực đêm nào, oiseau rare phải hiện diện đêm đó.

Tôi kể chuyện hồi tôi mãn khóa ở Trường Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, thay vì trình diện Sư Đoàn 5 Bộ Binh theo sự vụ lệnh, tôi trình diện rừng thông Đơn Dương - Đà Lạt. Rồi bị bắt lính trở lại học quân trường của lính, mãn khóa quân trường tôi tình nguyện đi thứ lính dữ, hết Biệt Đội Đặc Biệt Kỹ Thuật thuộc Phòng 7 Tổng Tham Mưu tới Đại Đội Hắc Báo, một thứ lính biệt kích của Sư Đoàn Hỏa Tuyến. Đào ngũ liên tục vì những lý do hoàn toàn hư cấu, hoàn toàn không có lý do chính đáng nào cả, chẳng phản chiến cũng chẳng quyết chiến, đào ngũ là đào ngũ thế thôi. Ông thiếu tá cười thích thú, ban tặng tôi danh hiệu Loài Chim Lạ.

Tôi đã pha một ngàn ấm trà uống cùng ông thiếu tá, chưa lần nào có ý định tiểu tiện vào ấm trà tôi pha chế ấy. Tôi cần nhắc lại: tôi cùng uống trà với ông sĩ quan trực ấy mà. Sau mùa xuân Cách (cắt) mạng đại thắng, tôi kể chuyện trà niệu liệu pháp với nhà văn nữ, người-vợ-độc-thân của ông thiếu tá, chỉ là cơn cảm hứng bất tử của tôi mà thôi.

Buổi trưa Lộc Ninh, nhìn đôi mắt chàng trai, con nhà văn nữ và ông thiếu tá, Hạo, chú bịa chuyện đấy thôi. Chú mà hành động như vậy sao? Nhưng tôi không nói gì hết, cứ nhìn đôi mắt u ẩn của Hạo mà buồn kinh khủng; và tự hỏi, Hạo nghĩ sao về tôi với ấm trà niệu liệu pháp đó?

Thời gian ở mấy thứ lính dữ cũng chẳng để làm gì. Cả việc chiến trận, tôi xin thề: tôi chưa nhìn thấy một ông Victor Charlie nào mặt đối mặt để bắn-chậm- thì-chết. Ấy thế nhưng ông thiếu tá, người đã ban tặng tôi danh hiệu cao quý có thể thất vọng não nề, nếu biết tôi lập gia đình ngay sau mùa xuân có-bác- hồ-trong- ngày-vui- đại-thắng. Từ bấy đến nay, tôi hai lần làm ông thiếu tá buồn rầu trước bài thơ Tôi Là Con Chim Đến Từ Núi Lạ. Có thể có chút đáng kể: người vợ thứ hai của tôi là cô giáo ở Tân Trụ, nơi không xa một vùng có cái tên đầy ấn tượng Vixi: Đám Lá Tối Trời. Cô giáo cùng mấy người bạn đồng nghiệp của cô, kinh hồn hoảng vía túa chạy khỏi quán nước. Đấy là lúc tôi cùng đồng đội trong Biệt Đội Đặc Biệt Kỹ Thuật đặt mấy trái lựu đạn lên mặt bàn, định rút kíp nổ chơi. Bọn tôi đã trú đóng ở đồng khô cỏ cháy “vùng xôi đậu” này mấy tháng trời, buồn muốn chết.

*

Buổi trưa Lộc Ninh, tôi im lìm ngó Hạo. Bạn tôi, Đỗ Tăng Bí, nói chuyện chăn nuôi dê bò với nhà văn nữ. Hình như Đỗ trở lại quê hương xứ sở để nghiên cứu về đề tài chăn nuôi trồng trọt, trình luận án tiến sĩ đại học Harvard chăng. Cuộc hành trình nối từ Lộc Ninh tới B’Lao, Đỗ và người bạn cùng là Việt kiều, đọc thơ Tô Thùy Yên dọc dài con đường đi tới Phá Tam Giang. Tôi hình dung gương mặt thông minh, nhạy cảm của ông thiếu tá, bàn tay xương xẩu ôm cái ly thủy tinh cao nhòng. Hà tất phải bày đặt uống trà đúng kiểu đúng cách, đòi một cái chén bằng gốm sứ như ngài Nguyễn Tuân vang-bóng- một-thời, ông thiếu tá nói, hay tôi đã nói như vậy.

Ông thầy tử vi ở B’Lao nhận xem tử vi cho Đỗ, cho người cháu của Đỗ, và cho người bạn Việt kiều đi cùng Đỗ lên đây. Đỗ trở lại Hoa Kỳ, tôi nhận giùm Đỗ lá số tử vi. Ông thầy tử vi, từ lời đoán xét đầu tiên đã làm mất niềm tin của tôi, dù tôi không tin tưởng gì hết. Tôi không nhớ đã nói gì, khiến Đỗ, người cháu và người bạn của Đỗ, ngỡ sắp gặp một ông thầy xem tử vi đáng tin cậy. Ông thầy nói:

- Tôi sẽ giải trước lá số cho ông Đỗ để ông ấy kịp mang về Mỹ. Một triệu đồng một lá số anh ạ.

Thế mà tôi cứ tưởng số tiền lấy lá số tử vi chỉ bằng một nửa số tiền mà thầy tử vi đòi hỏi, tôi đã nói cho Đỗ biết về giá cả như vậy. Liệu Đỗ sẽ rầu rĩ cỡ nào, khi vừa xem lá số, vừa đoán chỗ nào trúng chỗ nào trật. Tôi thấy là may mắn thay, khi tôi vô ý làm thất lạc quyển vở ông thầy viết lời giải tử vi cho Đỗ. Bạn tôi khỏi bận tâm về cái giá cho một lá số được giải trình khá phiêu lưu; tất nhiên tôi chịu trách nhiệm với ông thầy tử vi. Cùng lắm, ông thầy tử vi sẽ thầm bảo tôi lơ đãng tắc trách.

Ông thiếu tá ít ra một phần nào được trả lại công bằng, với cái danh hiệu ông đã ban tặng tôi, vì lúc nói chuyện với ông, tôi chỉ kể rất ngắn gọn chuyện tôi nhận sự vụ lệnh về Sư Đoàn 5 Bộ Binh. Tôi đã nhận giấy trình diện cấp chỉ huy một trung đoàn của Sư Đoàn 5 Bộ Binh ở Lai Khê, rồi nhận một trung đội thuộc tiểu đoàn đang luân phiên đưa quân dựng lều trại ở Long Nguyên. Nơi này sát cạnh, hay chính nơi này là mật khu của đối phương, tôi nghe nói vậy. Trong buổi nhậu đầu tiên với các vị chỉ huy tiểu đoàn, tôi được ghi nhận là người quen biết nhiều nữ ca sĩ, đặc biệt tôi là bạn thân của Mai Lệ Huyền. Sự thật tôi chỉ là bạn cà-phê cà pháo của nhạc sĩ Trần Trịnh, lúc đó anh là chồng của cô ca sĩ người-yêu-của-lính. Ông thiếu tá tiểu đoàn trưởng mê mệt nữ ca sĩ Mai Lệ Huyền. Dịp này sắp tới Giáng Sinh, ông cho tôi về Sài Gòn mời mấy nữ ca sĩ, nhất định có Mai Lệ Huyền, để tổ chức liên hoan văn nghệ mừng Giáng Sinh ở Lai Khê. Tôi đi tuốt luốt lên trình diện rừng thông Đà Lạt đúng vào đêm Giáng Sinh, đầy đủ chi tiết là như vậy.

Con chim mà chọn rừng thông, rặt thứ lá kim nhọn hoắt, đúng là loài chim lạ, oiseau rare của ông thiếu tá tinh thông Pháp ngữ. Ở Sài Gòn, thỉnh thoảng tôi gặp nhà văn nữ, người-vợ- độc- thân của nhà thơ, ông thiếu tá trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ông đã định cư tại Hoa Kỳ từ tám mươi đời chiều. Nhà văn nữ có khuôn mặt hiền hậu đặc chất miền đồng bằng sông Cửu Long, ngồi uống nước ngọt ở quán cóc trong hẻm vào một chi nhánh Nhà xuất bản của nhà nước Việt cộng. Không biết từ thuở nào, chị quen biết nhà thơ nữ có khuôn mặt dáng hình khả ái làm việc ở đây.

Nhà văn nữ từ Lộc Ninh về gặp nhà thơ nữ tại Sài-Gòn-giải-phóng chỉ để nói chuyện phiếm. Gặp tôi ở đây thì càng chuyện phiếm.

- Tháng trước cô K. có tới Lộc Ninh, sao anh không đi?

Tôi trả lời nhà văn nữ:

- K. thuộc thể lỏng.

Nhà thơ nữ ngồi bên nhà văn nữ, nhận định về tôi:

- Anh Đạt vốn thuộc loại người không giống ai.

Ông thiếu tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa từng nói tôi là loài chim lạ. Nhà thơ nữ có cùng ý tưởng ấy, khác cách diễn tả mà thôi. Tôi nói K. thuộc thể lỏng, nhưng tôi không nói H. thuộc loại bốc hơi. H. là một kết tinh, có thể lẫn trong bóng tối mềm mại, nhưng H. không loãng tan trong bóng tối ấy. Nhà văn nữ hỏi tôi H. là ai.

- H. là một hợp chất đông đặc, H. là nhiệt tình đóng băng không sợ hãi mùa xuân.*

Tôi trả lời như vậy với nhà văn nữ, thấy chưa đủ để nói về H. Tôi định nói thêm: H. là muối trong những hầm mỏ ở Strasbourg, H., la cristallisation stendhalienne. Nhưng tôi im lặng, cố hình dung gương mặt H., chỉ thấy lòa nhòa những dáng nét gì huyễn hoặc mơ hồ.

Còn lại tôi hỏi chính tôi: tôi là ai mà buồn quá vậy? Tôi cứ nhớ tôi im lìm ngó Hạo. Chàng trai nhìn xa xăm. Xanh khắp vòng đai rừng lũng cao thấp chập chùng bao quanh thị trấn Lộc Ninh quạnh hiu lóa nắng.

______

*Thơ Thanh Tâm Tuyền

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
01 Tháng Năm 201910:47 SA(Xem: 78)
Đừng nói cho mẹ biết, con nhé. Bác sĩ bảo tùy ba, ba nói với ông ấy là ba sẽ không nói cho mẹ biết. Hãy để cho mẹ yên ổn một lần cuối này…
22 Tháng Tư 20199:30 SA(Xem: 117)
Trong một ngôi chùa ở ngoại ô Sài Gòn, có lần tôi gặp một nữ tu lặng lẽ, trang nhã
16 Tháng Tư 20191:46 CH(Xem: 345)
Thực sự hôm nay tôi không còn muốn sống nữa. Tôi cũng không còn muốn tự tử
15 Tháng Tư 201912:00 SA(Xem: 30043)
Bố cũng có khi hỏi: “Con có yêu bố không?” Nó bá cổ bố: “Có chứ, nhiều lắm”, và cả hai bố con đều vui vẻ. Nhưng có một lần, bố hỏi thêm: “Con yêu mẹ hơn bố phải không?” làm nó phân vân lắm
01 Tháng Tư 20199:43 SA(Xem: 317)
Xe hú còi và từ từ chuyển bánh. Thái cầm tay Nhung siết mạnh giây lâu, không dám nhìn kỹ mắt nàng, bước ra cầu thang nhảy xuống đường còn chạy theo,
26 Tháng Ba 20199:35 SA(Xem: 246)
Về đến nhà thì cũng đã mệt rã rời. Tuyền dù có tắm nước lạnh, uống trà dược thảo, bật cả hai bóng đèn cho sáng lòa cái phòng con, thì cũng không thức được.
25 Tháng Ba 201910:28 SA(Xem: 235)
Thật ra, cho đến ngày "tan hàng" khăn gói đi tù, Nhạc chưa có một căn nhà cho vợ con chui ra
13 Tháng Ba 201912:14 CH(Xem: 327)
Chồng tôi không biết gì về Du. Tôi chôn giấu kí ức như những món đồ ngủ quên trong chiếc rương xưa cũ.
11 Tháng Ba 20199:32 SA(Xem: 147)
Đã có lúc ngồi trong toa tàu điện ngầm hay dạo phố anh bần thần nhìn đám đông vô tâm lướt qua trước mắt với những câu hỏi: Liệu anh có tình cờ trông thấy Diễm?
05 Tháng Ba 20199:21 SA(Xem: 322)
Trong vô số người Việt Nam lưu vong hôm nay, còn được bao nhiêu người khi nhìn trong gương vẫn nhận ra mình là người Việt Nam?
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 170)
“Tro tàn” là một chuyện viết về chiến tranh hiếm hoi, tương đối im, vắng tiếng súng
(Xem: 304)
Đây không phải là một bộ lịch sử văn học.
(Xem: 221)
Theo đánh giá chủ quan của ông thì ông và các bạn thu thập được khoảng bao nhiêu phần trăm tác phẩm và tác giả Việt hải ngoại kể từ tháng 4-1975?
(Xem: 320)
Bộ sách gồm 7 cuốn khổ lớn, bìa cứng, mỗi cuốn dầy trên dưới 800tr, tổng cộng 4,900 trang
(Xem: 225)
Tôi vẫn quan niệm, tài năng của một người làm công tác sáng tạo
(Xem: 408)
Tôi thích thơ từ thuở bé. Kiều, Chinh phụ Ngâm, Cung oán ngâm khúc
(Xem: 161)
Tập thơ "em cho tôi nhé: ấu thơ mình" của thi sĩ Du Tử Lê, do nhà xuất bản Văn Học của dịch giả kiêm nhà văn Trịnh Y Thư phát hành vào trung tuần tháng tư 2019
(Xem: 402)
Thi ca lan tỏa không chỉ trong từng ngóc ngách của căn nhà ông ở
(Xem: 843)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 6240)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 528)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 954)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1044)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20852)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15584)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13254)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16495)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14547)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12971)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10934)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10067)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10228)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9364)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8974)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10365)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15483)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22007)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27649)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19157)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20263)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24443)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22277)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18660)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,150,489