NHIỂU TÁC GIẢ - Thơ

30 Tháng Ba 201710:27 SA(Xem: 629)
NHIỂU TÁC GIẢ - Thơ


* TRẦN YÊN HÒA


Phía Không Em

 

Anh phải quay về, phía không em

Anh phải xa, phải biến đi, biệt dạng

Làm sao không đau, không nước mắt

Sẽ thành sông, thành biển, ngàn năm sau

 

Phải lăn xa, khỏi phía em nằm

Để em ung dung bước lên đời rạng rỡ

Anh đã trở thành một người gàn dở

Làm sao níu được bến trăm năm

 

Phía không em, chắc là trời đã tối

Anh mịt mờ, thầm lặng, cõi riêng anh

Phía không em, anh đau vùi, nhức nhối

Đành bỏ tình, thơ dại, phía sau lưng 


Cũng có thể, có duyên, mà không, nợ

Thôi thì thôi, xa vắng, một đời thường

Ôi phù du, những tháng ngày, ươm mật

Anh đăm nhìn, với đôi mắt, tiếc thương

 

Chẳng còn gì, khi về phía, không em

Một mình anh, trơ vơ, trời cuối phố

Phía không em, hoang tàn đến độ

Người nhìn người, như nhìn, cõi mịt tăm

 

Ta đã có, một tình yêu, như thể

Hòa tan nhau, trong hơi thở, con người

Em dắt anh về, uyên nguyên quán đợi

Anh mơ hồ, trong hạnh phúc, xanh tươi

Ơi! Ơn em, như tiếng chim đầu núi

Hát vang lừng, điệu nhạc yêu thương

Anh gắng bước qua, cơ hồ  không tới

Thì xin lui, nhường chỗ, chẳng đo lường

 

Thôi, em ơi, một đời anh lầm lủi

Để chỗ em, cho thiên hạ rao mời

Phía không em, chắc đời anh giông bão

Mưa nhạt nhòa, và lạnh quá, người ơi

 

 

Ngỏ

 

Thôi,  thì thôi, tiếng hát bức lòng

Còn giữ trong anh, ngày, thuở ấy

Tiếng hát em, như tiếng dòng sông

Êm đềm, qua đời anh, chảy mãi

 

Hãy hượm những lời hay ý đẹp

Một thời, ta trao ý, vào thơ

Anh yêu em, cùng vầng nhật nguyệt

Cùng quê hương, thương nhớ vô bờ

 

Ơi một thuở, trăng tròn vành vạnh

Tình qua đi, ơi, thuở yêu người

Lòng tươi đẹp, mong ngày giáp hạt

Nụ nẩy mầm, cùng hoa cỏ xinh tươi

Anh xin lỗi, đã làm cho em khóc

Nước mắt em, cháy nát, cả hồn anh

Anh xin lỗi, đời tình nhân, bỗng chốc

Có một ngày, đã hết, tuổi xuân xanh

 

Thôi, hãy cạn, cùng anh, ly rượu đắng

Một đời tình, không trọn, của đôi  ta

Mưa nơi ấy, có còn rơi, nặng hạt

Em đi về, anh tìm mãi, không ra.

 

Xin hãy giữ lòng nhau, cùng mây trắng

Như ước mơ, của một thuở, thơm nồng

 

* ÁNH NGUYỆT

 Yêu Trong Cô Đơn

Khi cô đơn em mới thấy yêu anh
Nghìn hoang vắng của con tim chưa ngủ
Mà da diếc trong muôn vàn ấp ủ
Nỗi cô đơn đùa giỡn suốt trong hồn

Cơn mưa mùa đông rào rạt mái nhà
Một góc trời buâng khuâng ướt sủng
Em giấu vào lòng lạnh căm kinh khủng
Cắn môi mềm từng tiếng nấc yêu anh

Hoa cải vàng giữa mùa xuân lành lạnh
Mặt hồ vui luôn gợn sóng lên xanh
Nhưng đôi mắt em buồn muôn dịu vợi
Gió chiều thu ru lá đỏ lìa cành

Thời gian ngừng lại giữa mong manh
Bước chân ai như chim trời cô quạnh
In dấu buồn thoáng một chút hoang vu
Và em của một đời phơi sương lạnh

Khi cô đơn mới chạm vết thương tình
Cũng là lúc nghìn trùng ta cách biệt
Hoa thôi cười và chuông gió thôi rung
Mộng tàn phai cánh cửa đời khép lại
Gởi về người bao thổn thức nhớ nhung



* KHALY CHÀM

thành phố ban mai & ý tưởng

 

khung cửa không lời chờ ban mai

để cho mắt được cảm biến theo ánh sáng luôn xoay vòng

thành phố bắt đầu chuyển động và ăn nhanh những âm vực tiếng cười

hàng số ngọn đèn vừa tắt đang cảm nghiệm hơi thở từ lá

câu thơ trong lăng kính lung linh những hoa văn

 

không một cái bóng nào hiện hình dấu răng thời tiết

từng hồi chuông như cánh bướm chập chờn trong cơn mất ngủ

người phu quét đường quay về tái tạo lại bóng đêm

khi thức dậy. màu diệp lục buông xuống ngọn gió chiều

 

trong ý tưởng. tôi dài thườn thượt như một dây leo

trèo lên khuôn mặt người tình

nuốt chửng mùi buồn đã bị đóng đinh

phát hiện nhiều đứa trẻ ẩn thân trong những giọt hồng cầu

nắng bắt đầu chụp cắt lớp tiếng chim

chúng ta nhìn thấy

nhẹ hẫng thơ dần bay lên trời xanh

 



* NHƯ QUỲNH DE PRELLE

 

 

TÓC

 

Nàng cắt mái tóc đen mềm như lụa, tóc của nàng là lụa, óng ánh. Cứ tưởng nàng sẽ để dài thêm ra, nhưng không, mùa hè này có quá nhiều đột nhiên ngang trái, đến với nàng, ra đi từ bỏ nàng, nàng phải bỏ đi phần nào đó của cơ thể này.

 

Tóc nàng hồi nhỏ có phần giống tóc bố, hơi cứng một chút và khá là dày dặn. Dần dần lớn lên, vào tuổi dậy thì, tóc nàng rụng nhiều, nàng từng có mái tóc dài đến thắt lưng, xuông thẳng, màu hạt dẻ. Từ lúc trở thành thiếu nữ, tóc nàng mỏng như tóc mẹ, có lúc yếu mềm như nàng. Nàng thích ăn tóc, nhổ tóc mình mỗi mùa hè, mỗi đêm đọc sách khuya.

 

Nàng bắt đầu yêu và lớn lên dần với các mối tình, sự ra đi của các người tình, tóc là thứ nàng có thể luôn thay đổi và làm cho nàng khỏi đớn đau vật vã, nàng cần thay đổi, mới mẻ và tung tăng, nàng cắt tóc. Lúc đang ủ ê, những mái tóc cũ làm cho nàng già nua, héo mòn, và không tươi trẻ. Từ dạo về với chàng ở đây, bao lần cắt tóc là chàng tự cắt, cái lý do cắt tóc nó không còn như hồi trẻ trung thanh xuân cô độc nữa mà nó đơn giản hơn nhiều, nàng cần sự mới mẻ, niềm vui nhiều hơn là những nỗi buồn vô cớ đi qua đời nàng mà nàng nhìn thấy hay nhạy cảm sờ được. Càng nhiều thời gian sống, nàng càng mong manh hơn, yếu đuối hơn, nàng cần tin vào điều gì đó từ bản thân, như một quyết định, cắt tóc, từ bỏ một phần thân thể mà nàng sở hữu có được.

 

Tóc sẽ lại dài ra, và nàng hoặc sẽ cũ đi hoặc những cái cũ, cái mới dần dần lấp chồng lên nhau, tái sinh hoặc tan biến. Nàng tin vào sự vận động chung quanh và sự tương hợp của nàng và vũ trụ, vì thế, nàng tin, nàng không đứng yên mà sẽ chuyển động theo cách nào đó, từng nhón nhân, từng lọn tóc, từng những đen xen hờ hững, từng mạnh mẽ dứt khoát….

 

Mùa hè năm nay có vẻ dài, nàng ăn hết vài kg cốm từ Hà Nội rồi, mà tháng 7 dường như đang bắt đầu.


 

CH

 

Chữ mọc trên tóc, từng sợi tóc, trên da đầu, trên từng sợi lông tơ ở khắp nơi của cơ thể. Chữ mọc trên da, trên từng biểu mô dưới da mọc ra, trên từng tế bào. Chữ mọc trên từng bộ phận. Trên các ngón tay, móng tay. Ngón chân và móng chân.

 

Chữ Yêu mọc ở bán cầu não phải, chạy sang bán cầu não trái rồi chạy đến trái tim, chạy vòng quanh như tập thể dục rồi choáng váng, rồi điên cuồng và mất trí. Còn lại Yêu thì còn sống. Mất chữ Yêu mất chữ Tình mất chữ Thương.

 

Chữ Lý trí mọc ở bán cầu não trái, trở thành người lãnh đạo đồng thời là người quản lý mọi hoạt động chức năng của loài người. Làm cho trở nên ý thức, quyền lực.

 

Chữ Ý chí mọc ở đôi bàn tay chăm chỉ cần cù, chịu khó, vượt qua mọi trở ngại, khó khăn, trở thành sức mạnh dẻo dai và bền vững.

 

Chữ luôn hiện trên mắt, trên những bàn phím, trên những con đường hiển hiện, biến mất, trên những giấc mơ, sự tăm tối, u hoài, thương nhớ, đớn đau….

 

Chữ là di sản, là văn hoá, đạo đức còn tồn tại của mỗi cá nhân, mỗi cái Tôi.

 

Chữ sinh ra thi ca, sinh ra tình yêu, sinh ra con người hiểu biết.

Chữ là em, là chúng ta.

 

 

NGƯỜI

 

Tim nàng vỡ ra những tĩnh mạch, nước mắt cuả nàng ngược vào trong hoà vào dòng máu đang trào ra từ những cơ van phập phồng phập phồng.

 

Nàng có những ngôi nhà, những nơi nàng đến nhưng đó không phải nơi thuộc về của nàng mãi mãi, không nơi nào là mãi mãi cả dù trái tim nàng muốn, ý thức nàng muốn thuộc về. Nàng cứ đi cứ chạy và trượt ngã, trượt ngã trên ngay cả con đường khô, không bùn, không ướt, không nước… trượt ngã ngay từ chính đôi mắt, nụ hôn và trái tim ngược đường máu chảy của nàng.

 

Giọng nàng khàn đặc và mất tiếng dần trong đêm đen chới với nàng không thể tiếp tục đưa đôi bàn tay gầy, những ngón tay rời gẫy ra… tự rơi xuống, mất đôi bàn tay ấy, nàng vĩnh viễn biến mất những trang giấy, những bài thơ…. nàng tuyệt niệm khỏi loài người, sự cô độc không còn trạng thái bình thản nữa, nàng luống cuống lo sợ và không còn bình tĩnh nữa.

 

Nước mắt của nàng như mưa mùa hè, triền miên không ngớt không ngớt, mắt nàng vỡ ra trong đan thanh và trong yên lặng, nàng vẫn nhìn thấy mọi sự trong rạn vỡ như màu men của gốm, một mùa hè kiệt cùng kiệt cùng. Nước mắt thấm vào thịt da dòng máu buồn của nàng, dân tộc nàng.

 

Được chết, được chết là ước muốn của nàng lúc này. Chết sao mà khó khăn vậy, có phải vì nàng quá nặng nợ tình yêu trần thế và loài người, có phải vì nàng còn dang dở yêu đương, có phải vì nàng còn lũ trẻ… ôi ước gì, thế giới này không có trẻ con trước mắt nàng, chúng làm cho nàng tan biến và trở nên mềm yếu, chúng làm cho nàng hoàn hồn sự sống còn tiếp tục để thời gian tích lại tích lại, nàng đầy vết thương sâu hoắm, đầy khổ đau… nàng toàn gào thét trong yên lặng và bóng đêm, trái tim nàng rõ nhất, nó bập bùng những lúc ấy, sưng rộp lên, nàng nhìn thấy và chạm vào giật mình, nó không còn là trái tim con người.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
12 Tháng Mười Hai 20189:26 SA(Xem: 42)
Sớm mai tôi gọi người yêu dấu/ Thay lời cầu nguyện Chúa trên cao/ Sương lạnh không che màu nắng mới/ Hoa vàng sót lại của chiêm bao
11 Tháng Mười Hai 201810:05 SA(Xem: 31)
nổi loạn/ phố/ thản nhiên chứa hàng triệu sự sống sinh sôi trong lòng mình/ kể cả tiếng guitar ngấn lệ
10 Tháng Mười Hai 20189:45 SA(Xem: 54)
Thơ của Lê Thị Ngọc Nữ, NP phan, Biển Cát
05 Tháng Mười Hai 201810:00 SA(Xem: 117)
đã rơi từ khi nào/ không thề xác tín được/ nụ hôn luôn bí mật hiện đang phiêu du
04 Tháng Mười Hai 201810:26 SA(Xem: 103)
Thơ của Biển Cát và Lê Kim Thượng
01 Tháng Mười Hai 20189:16 SA(Xem: 147)
Sóng về đâu chẳng biết/ Vỗ mãi một âm quên (*)
30 Tháng Mười Một 20189:40 SA(Xem: 394)
Thơ của Quảng Tánh Trần Cầm, Ánh Nguyệt, *Lê Thanh Hùng
28 Tháng Mười Một 20189:33 SA(Xem: 120)
Thơ của Trần Yên Hòa, *Lê Kim Thượng
27 Tháng Mười Một 20189:25 SA(Xem: 118)
Thơ của: NP phan, Trần Quốc Toàn
26 Tháng Mười Một 201810:05 SA(Xem: 95)
Thơ của Nguyễn Minh Phúc, Đỗ Trọng, Biển Cát, Phan Cát Tường
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 19574)
Ký sự văn nghệ dưới đây của nhà thơ Du Tử Lê, viết về thi sĩ Đinh Hùng, được trích từ tác phẩm “Năm Sắc Diện, Năm Định Mệnh” do nhà Tao Đàn Saigon, ấn hành tháng 6 năm 1965.
(Xem: 20346)
Nói đến những hoạt động của thi sĩ Đinh Hùng mà không nói tới ban Tao Đàn, theo tôi là một thiếu sót lớn.
(Xem: 19095)
Nếu tính từ năm Đinh Hùng in “Mê Hồn Ca” 1954, cho tới “Đường Vào Tình Sử” 1961 thì hai thi phẩm cách nhau gần 7 năm trời.
(Xem: 22203)
Năm 1954, thi sĩ Hồ Dzếnh, giám đốc nhà xuất bản “Tiếng Phương Đông,” sau đổi lại là “Bình Minh,” cho in thi phẩm “Mê Hồn Ca” của Đinh Hùng.
(Xem: 22163)
Thi sĩ Đinh Hùng sinh ngày 3-7-1920 tại làng Trung Phụng, ngoại ô thành Hà Nội. Ngôi làng này nằm ngay sau lưng khu phố Khâm Thiên.
(Xem: 352)
Tôi rất cảm phục cách Thi Sĩ đặt tựa đề cho bài thơ, “đêm, treo ngược tôi: dấu chấm than!”
(Xem: 5593)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 819)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 12142)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1635)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 521)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 597)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20441)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15242)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12813)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16075)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14127)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12575)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10581)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9767)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9929)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9100)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8678)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9988)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15140)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21577)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27336)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18815)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19930)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24137)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21912)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18298)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,997,408