TRẦN DZẠ LỮ &- PHƯỢNG TRƯƠNG ĐÌNH - Thơ

13 Tháng Sáu 201710:43 SA(Xem: 407)
TRẦN DZẠ LỮ &- PHƯỢNG TRƯƠNG ĐÌNH - Thơ


* TRẦN DZẠ LỮ

Thơ cho vợ nhân ngày giỗ lần thứ tư

Bốn năm xa mặt bên trời
Nhưng lòng không cách giữa tôi với mình
Kể từ một ngọn phong điên
Thổi phăng phận mỏng ,bão triền miên xưa…

Em đi rét buốt không ngờ
Bao vây anh giữa lúc thờ phượng nhau 
Ra đi em còn gì đâu?
Cái khuy nút áo cũng đau xa người…

Căn nhà còn lại mình tôi
Đêm thắp nhang nhớ, ngày lui lũi buồn
Cũng đành an ủi cùng con
Gia tài của Mẹ ai bòn rút đâu?

Tiếc mình chưa trọn ngày sau
Trời cao đất thấp… em sầu hiển linh!
Bốn năm, còn bát cơm quen
Anh nâng đôi đũa mời em và (*) tình...

(*) Địa phương ngữ Huế và, lua là ăn




*PHƯỢNG TRƯƠNG ĐÌNH

Phía sau

1.
Những cơn đau vỡ ra từ chiếc kén chiêm bao
Phía sau những ngờ vực
Em ngồi chia chiết những yêu thương
Những nguyên tố niềm tin không xác định
Âm thầm trôi qua vực thẳm tâm hồn.

2.
Cỏ không biết khóc
Đó chỉ là những hạt sương đọng lại đêm qua
Đá không biết đau
Chỉ bàn tay mình vô tình tứa máu
Gió chẳng biết buồn
Chỉ những chiếc là vàng trút hồn cho những cuộc hồi sinh
Trong trái tim chúng ta buổi sơ đầu không có mầm thù hận
Chỉ là những tham vọng đổi thay kết tủa thành hình.

3.
Những bài ca không bao giờ chết đi
Dẫu chúng bị hiếp dâm bởi những tên đồ tể 
 Những bài thơ bị chặt đầu sáng hôm qua
Máu thấm vào đất âm ỉ mầm hy vọng.

4.
Phía sau một nụ hôn
Là ngàn lưỡi dao găm sáng quắc
Phía sau một lời hứa
Là bãi chiến trường chất đầy máu xương lường gạt
Phía sau một sự lặng im tập thể
Là những nghĩa địa dài thêm mỗi ngày.


Cô bé và giấc mơ
(Cho bé A…)

Một lọ hoa đặt bên cửa sổ
Sáng sớm nắng dịu dàng chiếu
Những cánh hoa rung rinh rung rinh
Cô bé nằm trên chiếc giường ám mùi thuốc
Khẽ cười
Đồng hồ trên tường tích tắc tích tắc
Như nhịp tim của những chiếc lá ngoài thềm
Chậm chậm rơi 
Theo những nhát chém của gió
Mùa thu điểm dần những chấm vàng lên tấm ri đô trắng
Cô bé nhẩm hát khúc ca về đồng cỏ
Trong đôi mắt ngây thơ
Bừng sáng những hạt sương ban mai
Đồng hồ trên tường tích tắc tích tắc
Ngoài vườn những cánh bướm mùa thu rập rờn giỡn nắng
Cô bé khẽ khàng khép đôi mi 
Tâm hồn tinh khiết nhập vào những áng mây 
Trên bầu trời xanh trong
Và cô bé lặng lẽ chìm vào giấc mơ

Một chú cừu đang gặm cỏ
Chốc chốc ngẩng lên nhìn mẹ
Những chú chim mới ra ràng 
Nhí nhảnh vờn nhau trong khóm cỏ sữa
Tiếng hót lảnh lót vang dài về cuối chân trời 
Bên bờ biển vắng
Nàng tiên cá buồn bã ngồi trên mỏm đá xám
Những hạt lệ như thủy tinh 
Âm thầm rơi trên đôi má nhợt nhạt
Tiếng hát mê ly của nàng đã bị mụ phù thủy đánh cắp
Nàng ôm từng đợt sóng vào lòng
Và mơ về lâu đài tráng lệ
Nơi ở của chàng hoàng tử có đôi mắt xanh hơn đáy đại dương
Nàng lấy những giọt máu của mình
Kết thành tấm áo tình yêu 
Choàng lên mặt biển khi hoàng hôn vụt tắt
Trong màn đêm
Những đốm lân tinh như bầy đom đóm
Mải miết đi tìm bến bờ hạnh phúc.

Cô bé choàng giấc
Bên ngoài chiều đã nói lời tạm biệt nhân gian
Lọ hoa bên cửa sổ
Chỉ còn vài chiếc cánh mỏng manh
Run rẩy trước làn gió mùa thu se thắt.


Chúng ta những cọng cỏ buồn

Mỗi ngày sau lớp vỏ sần sùi
Những vân gỗ vẫn miệt mài chuyển động
Cây lớn dần lên với khát khao 
Còn chúng ta
Một phút trôi qua
Sự sống lại mòn thêm một chút
Sự luân chuyển của máu cũng dần lười.
Hằng đêm giấc mơ ngập ngừng ngoài khung cửa 
Trái tim trụi trần đè nặng hình hài cơm áo
Trong cơn mê sảng lúc canh khuya
Chúng ta thầm nhẩm đếm, đong, chia buồn vui, được mất
Chợt giật mình choàng dậy
Quờ tay tìm
Chạm nhánh hoang vu.
Mỗi buổi sáng 
Em ngồi chải tóc 
Vô tâm không để ý tấm gương đã mờ dần 
Nhặt những sợi tóc rụng
Em vò ném vào sọt rác.
Em nào hay mình đang phung phí thời gian?
Mỗi ngày
Cuốn sổ đời ta dày thêm những trang viết cô đơn
Dù chúng ta trải qua rất nhiều cuộc hẹn hò , gặp gỡ
Chúng ta trao cho thiên hạ nụ cười và những lời hoa mỹ
Hào sảng như người thương gia kếch xù
Vung tay quá trán
Nhưng chúng ta lại dè sẻn với chính mình và người thân
Những sớt chia.
Những bông hoa phai tàn
Hạt rụng xuống đất đen
Cây con mọc lên
Và sự sống lại bắt đầu cuộc hành trình mới.
Khi trái tim chúng ta rời bỏ đường ray nhân thế
Chỉ còn lại nắm xương buồn
Như sân ga ngun ngút cỏ lãng, quên…


Cuối đường

1.
Buổi chiều này
ở đây
những nhành hoa bắt đầu mục rữa
những con phố xác xao 
dài
thinh lặng
buổi chiều này 
ở đây
những bàn chân trượt qua vỉa hè nồng gió
những đốm nắng màu xám
âm thầm rơi trên những bờ vai
ở đây
buổi chiều này
tôi đã thấy
những vì sao mòn mỏi chết
trên đỉnh đồi lý tưởng đám đông.

2.
Buổi chiều này
ở đây
khi tôi bước ra từ con ngõ tồi tàn
dòng sông người đang chảy dữ dội
nhấn chìm mọi thứ xung quanh
tất thảy chỉ còn là sự vội vã và vô tình

trên những tàn cây
lũ chim đã ngừng tiếng hót
trên tháp chuông nhà thờ
những tia nắng cuối ngày đang hấp hồi
và trên những bức tường tâm tưởng
bắt đầu xuất hiện thêm những vết cào
nơi này 
chiều nay
khi tôi bước ra từ con ngõ tồi tàn
yêu thương bắt đầu rũa xác
trên những bàn tay.



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Tư 20182:55 CH(Xem: 6)
ghép cành hoa trắng vào phiêu. tưởng/ từng trái kén vàng nở mộng xuân/ đêm đêm trăn trở ngày hoá kiếp/ bướm. vỗ cánh vì hoa phục sinh.
25 Tháng Tư 20189:37 SA(Xem: 35)
Trời tháng năm tôi về thăm hạ cũ/ Bóng phượng gầy lửa cháy rụi hoa niên
23 Tháng Tư 20189:14 SA(Xem: 65)
Em đợi trăng lên cùng sao xuống/ Rọi sáng góc buồn nép bên hiên
20 Tháng Tư 20185:44 SA(Xem: 100)
Thơ của các tác giả: Trần Thị Hiếu Thảo, Nguyễn Nhã Tiên, Thạch Đà.
19 Tháng Tư 20186:10 SA(Xem: 134)
Mười hai giờ mười tám phút/ Người thiếu phụ đang ngồi khỏa trắng giấc mơ/ Trong chiếc gương có hình oval cũ kỹ
18 Tháng Tư 20189:52 SA(Xem: 124)
Trước 1975 có thơ, văn đăng trên Văn, Văn Học, Tuổi Ngọc và vài tuần báo nhật báo...
17 Tháng Tư 20189:11 SA(Xem: 73)
sao mà nhanh quá phải không em/ chẳng còn bao lâu nữa sẽ là những ngày của mùa hè
16 Tháng Tư 20189:42 SA(Xem: 75)
Gió sa mạc bão tung về/ Lộng tôi địa tạng bốn bề lặng tênh/ Gió xung phong - vũ tốc lên/ Hú lao vút ngọn - gầm rên siết cuồng
14 Tháng Tư 20189:25 SA(Xem: 124)
Thơ của hai tác giả: Nhật Quang và NP Phan
11 Tháng Tư 20189:34 SA(Xem: 118)
Đồi thi nhân một chiều tôi đến/ Tử nằm đây bao người đẹp nơi đâu?
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 69)
Gấp lại tập “Ký” dầy 200 trang của họ Đinh, tôi cũng thấy tôi muốn ngỏ lời cảm ơn tác giả.
(Xem: 174)
Tôi nghĩ, thật hạnh phúc cho những độc giả của Đinh Quang Anh Thái qua tác phẩm “Ký”,
(Xem: 244)
Khi biến cố 30 tháng 4 -1975 xẩy ra, DHC không di tản vì thời gian này, vợ ông, bà Vương Thị Oanh, cựu nữ sinh Trưng Vương, mang thai đứa con thứ 6
(Xem: 255)
Được hỏi tại sao không trốn luôn? Trở lại trại giam làm gì? Thì tác giả “Lính Thành Phố” cho biết, ông sợ liên lụy cho vợ con.
(Xem: 269)
Người thân cận nhất với tác giả “Buồn Vui Phi Trường” ở giai đoạn này là nhà văn Trần Ngọc Tự, Thư Ký tòa soạn cuối cùng của nguyệt san Lý Tưởng,
(Xem: 11597)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 796)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5644)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1162)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9736)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 142)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 19899)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14782)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12271)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15393)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13575)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12073)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10112)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9412)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9473)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8747)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8383)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9472)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14740)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 20992)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 26869)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18331)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19477)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23760)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21421)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17844)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,790,258