NGUYỄN KHÔI HẠNH - Mẹ

29 Tháng Sáu 201710:25 SA(Xem: 1783)
NGUYỄN KHÔI HẠNH - Mẹ


MẸ...

Tôi lớn lên nhiều rồi, lớn lên lâu rồi. Nay đã sang tứ tuần vậy mà mỗi khi nhìn mưa tôi thường hay hoài niệm về những cơn mưa thời thơ ấu và hình ảnh của mẹ lại hiện ra từ phía cơn mưa ấy. Hoài niệm để rồi sống những năm tháng còn lại sao cho xứng với mong ước của mẹ. Tám mươi tuổi mà phải đến bảy mươi lăm năm mẹ lầm lũi trong mưa. Phía ấy đủ thứ mưa. Mưa rả rích lê thê, mưa dai dẳng, mưa giật từng cơn, mưa thúi đất thúi trời, mưa ào ào dữ dội, mưa bão táp vũ vằn. Mẹ hứng chịu hết cho tôi tung tăng bay nhảy. Mẹ cần mẫn đi, tìm kiếm, nhặt nhạnh từng củ khoai hạt gạo nuôi anh em tôi. Có là mưa bão sao bằng " nước trong nguồn chảy ra" của mẹ!

ThuyVu
Khôi Hạnh và mẹ (Nhà văn Nguyễn Thị Thuỵ Vũ



Chín tuổi, mẹ dắt tôi cùng anh, chị về Lộc Ninh phụng dưỡng bà ngoại. Mẹ tần tảo sớm hôm để nuôi lớn anh em tôi.

Mẹ tôi duyên lắm. Duyên mượt mà, sâu sắc. Duyên đến tận bây giờ. Cái duyên của tuổi trung niên được trao chuốt, gọt bỏ thô ráp theo thời gian càng làm mẹ nổi lên như đóa Tường Vi trong vườn hoa của nữa thế giới. Nhưng mẹ không dùng "vũ khí chết người" đó cho riêng mẹ. Mẹ vui vẻ với cái thiếu lớn nhất của cuộc đời, là tình yêu. Chỉ chăm chăm dồn cả cho anh em tôi. Cảm ơn Trời Phật, cảm ơn truyền thống gia phong xưa đã cho tôi một người mẹ suốt đời chỉ vì con, cho con. Mẹ vĩ đại biết chừng nào trong từng ngày đối chọi với lẻ loi đơn chiếc, với cái duyên đó...

Mẹ tôi ngày đó vất vả nhiều, khi ông ngoại tôi ngã bệnh rồi qua đời, bao nhiêu gánh nặng bỗng dồn hết lên vai của mẹ. Mẹ tôi cũng chẳng buôn bán gì nhiều. Vì ít vốn, mẹ như người mua hàng dùm cho chị em xung quanh. Từ cuộn len, ký hành, chục trứng... Mỗi lần mẹ đi chợ mua hàng về, thế nào tôi cũng có món quà nho nhỏ gì đó, khi cây kẹo, khi cái kèn.... Mẹ tôi như chim mẹ nhặt nhạnh từng cọng rơm về xây tổ. Mẹ đi sớm, về tối. Có hôm mẹ về chúng tôi đã ngủ.

Một lần như thường khi chưa thấy mẹ về, bà Ngoại cho chúng tôi ăn cơm, học bài rồi đi ngủ, còn bà vẫn đợi cơm mẹ. Mẹ về trễ lắm. Tôi nghe bà nói to hỏi gặng, chỉ nghe mẹ nói nhẹ trong hơi thở, ra hiệu hãy để yên cho chúng tôi ngủ, chuyện gì hãy để ngày mai nói tiếp. Đêm ấy nằm cạnh mẹ, thỉnh thoảng tôi nghe mẹ rên khe khẽ và trở mình khó khăn. Sáng hôm sau mẹ vẫn dậy sớm lo bữa sáng cho anh em tôi ăn rồi đi học. Nhưng trưa về, mẹ vẫn nằm trên giường không gượng dậy được, thì ra mẹ tôi đã bị gảy một cái xương sườn. Sau đó tôi mới biết, buổi tối hôm mẹ về trể vì cất hàng nhiều quá, lại phải chen lấn trên xe đò, xe thắng gấp, mẹ ngã sấp người vào thành ghế phía trước. Đau là vậy mà mẹ vẫn giao hàng về từng nhà. Tôi nhớ như in: Mẹ vẫn dạy tôi niệm Phật để cầu cho tai qua nạn khỏi. Và ngày đó, tôi đã thầm niệm Phật thật lâu, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Mẹ tôi lần đó chỉ nghĩ có vài ngày rồi gượng dậy đi chợ tiếp, cho đến khi đã nuôi mấy anh em tôi nên người.

Giờ đây, cách xa hai miền Đông Tây, tôi luôn quay quắt thèm nghe tiếng của mẹ & cả những món ăn mẹ nấu. Mặc dù chữ hiếu ngày nay được hiểu thoáng hơn, nhưng tôi thật thấm thía và cảm thấy mình như là kẻ có tội trước lời dạy của người xưa: " Phụ mẫu tại đường, bất khả viễn du" ( cha mẹ còn sống, con cái không được đi xa).

Cơn lốc cuộc đời đôi khi đã đưa ta theo một hướng bất ngờ mà ta không thể cưỡng nổi. Nơi xứ người, nhiều đêm tôi tưởng như vẫn hằng tối về thăm me, để được nhìn bà lần chuỗi tụng kinh trong cái êm ả của làng xóm quê hương. 

Giờ đây tôi mới thật sự hiểu một điều sâu thẳm trong tâm hồn, nhu cầu vật chất thì luôn thay đổi và phức tạp, nhưng nhu cầu của tâm hồn thì không thể thay đổi và đôi khi lại đơn giản vô cùng.

KH hè 2017

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
27 Tháng Sáu 20201:42 CH(Xem: 84)
trong thời khắc nhá nhem trước lúc sài-gòn ban hành quy chế giãn cách xã hội mùa covid19,
15 Tháng Sáu 20208:52 SA(Xem: 117)
Nếu như dòng sông là cái phần nhạy cảm nhất trên cơ thể một xứ sở, thì với tôi, con sông Cổ Cò
05 Tháng Sáu 20203:25 CH(Xem: 208)
Sau 30 năm lạc nhau, ở nhiều nghĩa, tôi gặp lại bạn cũ - bây giờ là một người Việt Nam không buồn không vui. Một người Việt Nam mà từ đầu đến chân toát ra sự man mác ở mọi lĩnh vực.
30 Tháng Năm 20202:06 CH(Xem: 225)
Tới nhà con gái, tôi đi thẳng ra vườn sau bằng lối cửa bên cạnh.
29 Tháng Năm 20208:09 SA(Xem: 214)
Nhưng với tôi, Mẹ thật vĩ đại, ít ra trong những ngày cơ khổ nhất đời tôi.
04 Tháng Năm 20209:48 SA(Xem: 359)
Chị nhìn lại mình trong gương một lần nữa, tạm gọi đó là: Dung nhan thời COVID
28 Tháng Tư 202011:36 SA(Xem: 290)
Chuyện xảy ra từ đầu thế kỷ hai mươi, khi nghệ thuật tuồng còn là “ông hoàng” dưới ánh đèn sân khấu, trong cung đình cũng như dân gian. Tôi nay chép lại hầu bạn đọc vì ngẫm chuyện còn như mới.
24 Tháng Tư 20205:35 SA(Xem: 411)
Tôi đến thăm nàng vào một ngày căng thẳng của Sài Gòn trong mùa đại dịch Corona.
20 Tháng Tư 20202:02 CH(Xem: 283)
Thái Bình đứng bên cửa sổ căn phòng chung cư của tôi, phát hiện ra một việc khiến gương mặt anh rạng rỡ như trẻ thơ.
10 Tháng Tư 20204:21 CH(Xem: 391)
Trong thời gian cô Vi làm mưa làm gió, chính phủ Mã Lai cũng hạn chế người dân ra đường như các quốc gia khác.
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 203)
Trần Thanh Hiệp ghi nhận rằng “lịch sử” thơ Tự Do ở Việt Nam, đã chào đời khoảng cuối thập niên 1920, đầu thập niên 1930.
(Xem: 6260)
họ không chỉ là những viên gạch lót đường mà họ còn là những con én lẻ loi, tin rằng trong hoàn cảnh nào thì, mùa xuân rồi cũng sẽ tới.
(Xem: 8859)
Nhìn lại toàn cảnh 20 năm văn học, nghệ thuật miền Nam
(Xem: 16748)
Với tiêu chí tự đặt cho mình: “Nhạc phải cho hay, lời phải cho đẹp và ý nghĩa;” Từ Công Phụng đã đem đến cho giới thưởng ngoạn những tình khúc sang cả, mượt mà từ nhạc tới lời.
(Xem: 7515)
Nhân cách kẻ sĩ miền Nam của nhà văn Bình Nguyên Lộc, phần nào rửa được những vết nhơ của thiểu số người cầm bút miền Nam, ngay sau biến cố tháng 4-1975
(Xem: 2754)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 140)
Khi ông thành danh thì tôi mới chỉ là đứa trẻ sơ sinh.
(Xem: 1053)
Du Tử Lê là một trong những nhà thơ có nhiều tác phẩm được phổ nhạc được công chúng yêu chuộng.
(Xem: 1067)
"không thể xóa hận thù – bằng máu người xối chảy“ (1969), và suốt đời Du Tử Lê đã cần mẫn xóa, bằng thơ.
(Xem: 959)
Tôi nghĩ ông là kẻ biết tìm hạnh phúc. Tìm cho đến hơi thở cuối cùng cuộc đời mình.
(Xem: 11658)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 1003)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 2151)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 2539)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 2509)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 22341)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 16869)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 14557)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 17843)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 15818)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 14368)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 12198)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 11134)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 11248)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 10486)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 10182)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 16853)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 23677)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 28762)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 20256)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 21476)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 25361)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 24131)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 20401)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,599,753