Nguyễn Thanh Việt 'khiêm nhường' với giải MacArthur danh giá

14 Tháng Mười 201710:00 SA(Xem: 426)
Nguyễn Thanh Việt 'khiêm nhường' với giải MacArthur danh giá


Tiểu thuyết gia người Mỹ gốc Việt, Nguyễn Thanh Việt, một lần nữa khiến mọi người chú ý với giải thưởng MacArthur Fellowship danh giá do Quỹ MacArthur, một tổ chức tư nhân phi lợi nhuận lớn thứ 12 ở Mỹ, trao tặng.

Giải thưởng trị giá 625.000 đôla không kèm điều kiện ràng buộc, vinh danh 24 cá nhân “sáng tạo xuất chúng” đến từ nhiều lĩnh vực khác nhau như một “sự đầu tư vào tiềm năng của họ.”

NguyenThanhViet
Nhà văn Nguyễn Thanh Việt trong phòng làm việc của anh tại Đại học Nam California, Los Angeles, California, ngày 23 tháng 9, 2017 (Hình: John D. & Catherine T. MacArthur Foundation)



Ngay sau khi tin về giải thưởng được công bố lên truyền thông, người từng đoạt giải Pulitzer 2016 cho tác phẩm hư cấu ‘The Sympathizer’ (Cảm tình viên), chia sẻ với VOA những cảm xúc và suy nghĩ của anh về vinh dự mới nhất cũng như những dự định tương lai với khoản tài trợ hào phóng này.


VOA: Chúc mừng anh về giải thưởng MacArthur. Anh biết tin trong hoàn cảnh nào và phản ứng của anh ra sao?

Nguyễn Thanh Việt: Thật ra cả mùa hè rồi tôi ở Paris và tôi vừa về lại Los Angeles. Tôi về nhà có lẽ được hai ngày thì nhận được một cú điện thoại từ Chicago. Tôi không nhận ra số điện thoại nên tôi nhắn tin và hỏi, ‘Ai vậy?’ Họ nhắn lại và và nói, ‘Quỹ MacArthur đây’ nên tôi nghĩ, ‘Ồ, phải gọi cho họ ngay mới được.’ Tôi hoàn toàn ngạc nhiên và sốc đến mức tôi phải ngồi xuống trong suốt cả cuộc nói chuyện với họ, và kìm nén cảm xúc của mình vì tôi phải giữ kín tin này suốt một tháng và không được nói với ai khác ngoại trừ vợ tôi. Bây giờ thì cảm thấy thật hơn rất nhiều.

VOA: Anh là một tác giả tài hoa và trứ danh với một giải thưởng Pulitzer trong tay. Giờ lại được Quỹ MacArthur vinh danh. Điều này có ý nghĩa như thế nào đối với anh vào thời điểm này trong sự nghiệp?

Nguyễn Thanh Việt: Ồ tôi nghĩ đó hiển nhiên là một vinh dự lớn lao nhưng mặt khác cũng cần phải có sự khiêm nhường, vì có rất nhiều những nhà văn khác lẽ ra có thể nhận được giải thưởng này, rất xứng đáng với giải thưởng này. Tôi nhìn về quá khứ và tôi nghĩ rằng những tác phẩm của tôi sở dĩ có ngày hôm nay là nhờ những phấn đấu của những nhà văn khác trước tôi trong việc tạo lập một số truyền thống nhất định trong văn chương của người Mỹ gốc Á và người Mỹ gốc Việt, thường là những tác phẩm của những người da màu và thiểu số ở đất nước này. Và nhiều người trong số họ sáng tác vào thời điểm mà những giải thưởng và sự công nhận như thế này hãy còn chưa có. Vì thế ghi nhớ những phấn đấu của họ là thấy được những tác phẩm của tôi trong bối cảnh tổng thể.


VOA: Anh truyền tải trải nghiệm của anh là một người tị nạn vào những tác phẩm anh viết và đưa nó nên vị trí hàng đầu, nếu không phải là dòng chính. Anh đã được ca ngợi và được công nhận về điều đó. Anh có cho rằng trải nghiệm văn hóa sẽ tiếp tục là đề tài chủ đạo trong những tác phẩm tương lai của anh không?

Nguyễn Thanh Việt: Tôi nghĩ nó phải là như vậy. Bởi vì toàn bộ lý do cho sự tồn tại của tôi trong tư cách một nhà văn là cố gắng đương đầu với những mối quan tâm của cá nhân tôi lẫn những liên hệ chằng chịt lớn hơn của những vấn đề xung quanh bản sắc, sự thân thuộc, và xung đột văn hóa không chỉ trong xã hội Mỹ mà còn ở những nơi khác, như Pháp, nơi mà người Việt Nam cũng tới định cư. Vì thế tôi không thấy những mối quan tâm văn hóa đó sẽ biến mất thậm chí nếu tôi viết những cuốn sách khác trong tương lai.

VOA: Có những chủ đề khác mà anh muốn khám phá trong tương lai không?

Nguyễn Thanh Việt: Sự giao thoa của nghệ thuật và chính trị luôn là chủ đề trọng yếu đối với tôi từ thời còn là sinh viên. Tất cả những tác phẩm mà tôi đã xuất bản trong những năm qua đều nhắm trực diện vào sự giao thoa này. Và tôi nghĩ đó là một công trình cả đời đối với tôi vì tôi phải tìm hiểu xem nghệ thuật và chính trị liên hệ lẫn nhau ra sao, nghệ thuật biểu đạt những mối quan tâm chính trị như thế nào, cũng như nghệ thuật có thể giúp chúng ta tiến lên phía trước về mặt chính trị bằng cách nào. Tôi nghĩ tôi sẽ tiếp tục đi theo hướng đó.

VOA: Là một nhà văn nhập cư, anh có nghĩ rằng nêu bật những trải nghiệm văn hóa của sắc dân thiểu số là điều ngày càng quan trọng không, đặc biệt là trong bầu không khí chính trị ở Mỹ hiện nay [trong đó chính quyền Trump đang thể hiện lập trường cứng rắn hơn về di dân]?

Nguyễn Thanh Việt: Tôi nghĩ nêu bật những trải nghiệm của những sắc dân thiểu số ở Mỹ và ở những nơi khác lúc nào cũng là điều quan trọng, bởi vì hoàn cảnh và tình thế lưỡng nan mà những sắc dân thiểu số đối diện ở Mỹ không phải là điều mới mẻ. Dù rằng chúng ta cảm thấy như mình đang trải qua một khoảnh khắc khủng hoảng và xung đột khủng khiếp ở nước Mỹ ngày nay, song chuyện đó không mới. Nó có tính chu kỳ. Những gì mà chúng ta đang đương đầu ngày hôm nay đơn giản là hiện thân của những mâu thuẫn thâm căn cố đế, mang tính nguyên thủy trong xã hội Mỹ xung quanh chủng tộc, giai cấp, giới tính và dục tính mà tới nay chưa bao giờ được giải quyết. Vì thế cuộc khủng hoảng hiện thời đơn giản là hiện thân của những vấn đề sâu xa hơn trong xã hội Mỹ. Chúng ta đã đương đầu với chúng trong quá khứ, chúng ta đang đương đầu với chúng bây giờ, và tôi chắc rằng chúng ta sẽ tiếp tục đương đầu với chúng trong tương lai.

VOA: Khoản tiền tài trợ của Quỹ MacArthur không kèm điều kiện ràng buộc sẽ giúp anh phát triển văn chương của anh trong tương lai. Điều này chắc là khiến anh cảm thấy tự do lắm. Anh định dùng khoản tiền này như thế nào?

Nguyễn Thanh Việt: Đúng là nó làm tôi cảm thấy rất tự do. Mà cũng nhiều áp lực nữa [cười]. Vâng, tôi nghĩ một phần khoản tiền sẽ phải được dành để thu xếp thêm thời gian cho việc viết lách. Nhưng lâu nay tôi vẫn là người ủng hộ nghệ thuật và tôi tin rằng nghệ sĩ cần phải dấn thân vào những phong trào xã hội. Vì thế tôi và mấy người bạn đã tạo ra một thứ gọi là Diasporic Vietnamese Artists Network (Mạng lưới Nghệ sĩ Việt Nam Hải ngoại) và tôi đã lập ra một trang blog với họ có tên là diaCRITICS, diacritics.org, đăng những bài viết về văn hóa, nghệ thuật, và chính trị của người Việt và người Việt hải ngoại. Những tác phẩm của tôi nằm vừa vặn trong văn cảnh đó vì tôi tin là tiếng nói của người Việt hải ngoại lâu nay quá nhỏ bé không thể nghe thấy, bị đè nén, rằng các văn nghệ sĩ người Việt vẫn phải chật vật tìm kiếm cơ hội cho chính mình. Vì thế tổ chức này và trang blog này thực sự quan trọng đối với tôi trong việc giúp tạo ra một không gian cho những nhà văn người Việt khác. Tôi sẽ thuê một biên tập viên bằng một ít tiền từ khoản tiền của MacArthur vì tôi không có thời gian để quản lý trang blog này nữa.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
14 Tháng Ba 201811:53 SA(Xem: 137)
khán giả muốn xem đêm nhạc, xin hãy liên lạc trực tiếp với Hội Quán Lạc Cầm, số 15041 Moran street, #103, Westminster, CA 92683.”
26 Tháng Hai 20183:04 CH(Xem: 518)
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, vừa qua đời lúc 4 giờ 30 sáng Thứ Hai, ngày 26 Tháng Hai, tại Bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn, hưởng thọ 85 tuổi.
20 Tháng Hai 20189:43 SA(Xem: 229)
hương trình ca nhạc đặc biệt, nhằm chào mừng Xuân Mậu Tuất, 2018; chủ đề “Tiếng Hát Thu Vàng”.
24 Tháng Giêng 20182:26 CH(Xem: 357)
Ký giả Hồng Dương - Nguyễn Hữu Hùng, đã qua đời ngày 18 tháng 1/2018 tại Quận Cam, California, hưởng thọ 80 tuổi.
17 Tháng Giêng 201810:30 SA(Xem: 268)
Kết quả chính thức, sau cùng của cuộc thi được ghi nhận như sau
11 Tháng Giêng 20183:10 CH(Xem: 353)
Nhà nghiên cứu, nhà thơ Trần Văn Nam đã qua đời sáng nay lúc 9:30 am, ngày 10-1-2018 tại Walnut City, California, USA,
02 Tháng Giêng 201810:49 SA(Xem: 183)
Bình luận gia Lý Đại Nguyên, một trong những nhân vật nổi tiếng của làng báo VNCH trước năm 1975 và sau này ở hải ngoại, vừa qua đời lúc 0 giờ 42 phút sáng Thứ Bảy, 30 Tháng Mười Hai, tại bệnh viện UCI ở Orange, hưởng thọ 87 tuổi.
20 Tháng Mười Hai 201712:51 CH(Xem: 296)
Nhà văn Huy Trâm, vừa qua đời lúc 7 giờ 10 phút tối Thứ Ba, 20 Tháng Mười Hai, 2017, tại bệnh viện Garden Grove, hưởng thọ 80 tuổi.
20 Tháng Mười Hai 201710:29 SA(Xem: 265)
Lê Thị Hiệp, nữ diễn viên gốc Việt trong bộ phim “Trời và Đất” của đạo diễn Oliver Stone, vừa qua đời ở tuổi 46 tại Los Angeles
17 Tháng Mười Một 201712:15 CH(Xem: 261)
Nhiếp ảnh gia Vy Vy Trần, một trong những nhiếp ảnh gia tên tuổi có nhiều đóng góp cho phong trào nhiếp ảnh tại miền Nam California
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 106)
Tôi nghĩ, thật hạnh phúc cho những độc giả của Đinh Quang Anh Thái qua tác phẩm “Ký”,
(Xem: 183)
Khi biến cố 30 tháng 4 -1975 xẩy ra, DHC không di tản vì thời gian này, vợ ông, bà Vương Thị Oanh, cựu nữ sinh Trưng Vương, mang thai đứa con thứ 6
(Xem: 229)
Được hỏi tại sao không trốn luôn? Trở lại trại giam làm gì? Thì tác giả “Lính Thành Phố” cho biết, ông sợ liên lụy cho vợ con.
(Xem: 239)
Người thân cận nhất với tác giả “Buồn Vui Phi Trường” ở giai đoạn này là nhà văn Trần Ngọc Tự, Thư Ký tòa soạn cuối cùng của nguyệt san Lý Tưởng,
(Xem: 322)
Nếu không kể những văn nghệ sĩ được CSVN cho về nhà vài ngày để chờ chết thì, Dương Hùng Cường là một trong những nhà văn bị chết trong tù.
(Xem: 11575)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 770)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5621)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1129)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 9716)
nhà văn, nhà thơ Du Tử Lê là một trong những thi sỹ có khá nhiều bài thơ được phổ nhạc kể từ những năm trước 1975 đến nay
(Xem: 123)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 19893)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14772)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12258)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15375)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13554)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12054)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10101)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9407)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9465)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8740)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8376)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9461)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14732)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 20984)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 26867)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18322)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19476)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23755)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21417)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 17834)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,785,644