Với “Truyện Tình”, phải hiểu thế nào về “Lời bạt”? (Kỳ 02)

20 Tháng Sáu 20189:21 SA(Xem: 184)
Với “Truyện Tình”, phải hiểu thế nào về “Lời bạt”? (Kỳ 02)

(Tiếp theo kỳ trước)

Tôi thực sự không hiểu do ý kiến hay “sáng kiến” của ai, mà bất ngờ, ở những trang giữa tuyển tập “Truyện Tình”, trước khi bước vào phần “Thơ Nguyễn Tường Giang lại là “Lời bạt: Những bài thơ viết riêng cho bạn”.

Những trang đầu của cuốn sách, có bài viết của gs Nguyễn Mạnh Hùng (*) ta có thể gọi đó là lời nói đầu, vì trước nó, không hề có một nhận định hay phát biểu nào hết. Nhưng, giữa sách mà đã có “Lời bạt” thì, đó là điều khó hiểu cho những người đọc, quen hiểu rằng, “Bạt” là lời nói sau cùng, trước khi cuốn sách được xếp lại. Mục đích của “Lời nói sau cùng” này, là ghi nhận những gì của một người đọc, sau khi đọc xong tác phẩm, trước khi tác phẩm được đem in.

NguyenManhHung 04
Từ trái qua: Nguyễn Tường Giang, Nguyễn Mạnh Hùng, Đinh Cường (Hình ĐTC)



Vì thế, theo tôi, mấy cảm nghĩ của nhà văn Nguyễn Tường Giang viết về mấy bài thơ của ông gửi cho người bạn đã vĩnh viễn đi xa, là những ghi nhận từ bàn-viết-Nguyễn-Tường-Giang. Nó ý nghĩa và, hữu ích cho độc giả trong ngữ cảnh ấy. Nhưng hiển nhiên không thể gọi đó là “Bạt” được!!!

.

Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình rằng, trước năm 1975 ở Việt Nam, ông và hai bạn Nguyễn Mạnh Hùng, Đinh Cường của ông, không hề quen biết nhau. Mỗi người ở một lãnh vực chuyên môn riêng: Đinh Cường là họa sĩ thành danh trong giới hội họa, đã có nhiều cuộc triển lãm thành công ở nhiều thành phố lớn. Nguyễn Mạnh Hùng là giáo sư trường Luật, Quốc Gia Hành Chánh và nhân viên cao cấp trong chính phủ miền nam ở thời điểm đó. Riêng Nguyễn Tường Giang là bác sĩ y khoa. Ông nói “đôi khi lạc đường vào chốn văn chương, nghệ thuật”…

Rõ hơn, như tôi biết cùng với vài bằng hữu đồng chí hướng, ông là một trong những người điều hành tạp chí Văn Chương, tới tháng 4-1975 (?)…


Ông nói, như những người tỵ nạn xa xứ khác, ông và hai người bạn mới của mình, cũng có những khó khăn trong việc mưu sinh, những thân cây bật gốc đi tìm mảnh đất mới để hồi sinh, cũng phải đối phó với những đồi thay trong môi trường xã hội, của cả người bản xứ lẫn đồng hương. Cũng tình cờ họ gặp gỡ và quen biết nhau trong những giao tiếp tìm về bản chất quê hương. Nguyễn Mạnh Hùng đã trở lại ngành giáo dục, giáo sư của một trường đại học lớn trong vùng và, hay làm gạch nối để tổ chức những chương trình văn hóa đa dạng và, nhất là nhiều buổi triển lãm tranh tại một cơ sở của trường đại học, trong đó có nhiều cuộc triển lãm tranh Đinh Cường, và ông, cũng chỉ như một người khách lạ đến xem tranh, đã từ đó gặp gỡ và làm quen với hai người bạn mới Đinh Cường và Nguyễn Mạnh Hùng. Ông viết:

“Chúng tôi bắt đầu thân nhau hơn sau nhiều lần gặp gỡ và đi chơi cùng nhau, cùng sở thích âm nhạc và ẩm thực, cùng yêu văn chương và hội họa và nhất là cùng có những khắc khoải và băn khoăn về thân phận biệt xứ, lưu vong. Nỗi bất an hoài mong đó, cũng chính là lý do Nguyễn Mạnh Hùng chọn dịch năm truyện ngắn trong tập sách này, là nguồn cảm hứng cho tôi viết những bài thơ tặng riêng cho bạn, và là những cảm xúc Đinh Cường đưa màu sắc và hình tượng vào tranh, những bức tranh được chọn lựa bởi Đinh Trường Chinh, người con trai út tài hoa theo nghiệp bố…”

Trong số 11 bài thơ Nguyễn Tường Giang cho in, để tặng riêng bạn, tôi thích bài “Ẩn Tình”:

“Ngoành mặt lại mùa xuân đã cũ

Em áo vàng, khăn lụa, tóc bay

Ẩn hiện đáy hồ, hồng má đỏ

Tranh Đinh Cường, ấn tượng, thơ ngây

.

Ẩn tình vùi chôn đáy huyệt

Hai mươi năm lặng lẽ sống đời

Hồi sinh đâu tháng ngày huyễn mộng

Em của ai và tình của tôi

.

Chợt ngó lại – mùa xuân – đã tới

Em áo vàng, khăn lụa, ở đâu

Ẩn hiện đáy hồ, hoa rực rỡ

Tranh Đinh Cường, hiện thực, thương đau”

Và:

“Xem tranh ở nhà Đinh Cường”

“Ai kia lặn lội rừng thu ấy

Quanh quẩn tìm đâu một ráng chiều

Quanh quẩn tìm đâu hơi thở cũ

Đã đắm say trút máu vào sơn

.

Tuổi trẻ đốt tan như lửa đỏ

Cháy tiêu bao mầm mống gian ngoan

Ai tìm trong màu xanh u uẩn

Chút tình yêu hơi thở hòa bình

.

Đời bế tắc căng lên khung vải

Tiếng kèn buồn lạc điệu thê lương

.

Cũng đành một kiếp ly hương

Vải đời gửi một chút sơn cuối mùa”

Hay:

“Ngồi ở Starbucks nhớ Đinh Cường”

“Tôi ngồi một mình trong quán vắng

Buổi chiều mưa tuyết bay

Hai ly cà phê bốc khói

Chiếc ghế trống ngồi chờ ai

.

Tôi vẫn ngồi chờ một người

Tôi vẫn ngồi chờ đôi mắt nhìn ngơ ngác

Nụ cười như trẻ thơ

Giọng nói thì thầm thủ thỉ

Chiếc áo manteaux dầy che xương thịt

Hình nhân

Chiếc mũ xám mùa đông không làm đủ ấm

Đầu trọc thiền sư

Tôi thấy bạn tôi vẫn ngồi trên ghế

Ảo ảnh ba chiều

Ly cà phê còn bốc khói

Một regular tall

Lạnh như chưa bao giờ lạnh thế

Mùa đông đã bắt đầu

Muốn uống cà phê với một người bạn cũ

Buồn thay

Số điện thoại đã không còn”

.

Kế tiếp trước khi độc giả bước vào phần tranh chọn lọc, rất quý của Đinh Cường, cũng như tranh của Đinh Trường Chinh thì lại là “Lời bạt (2): Ngọn lửa nhỏ cuối mùa đông” !!! Đinh Trường Chinh viết:

“Ý tưởng ra đời của tập sách này có thể bắt đầu nhen nhúm từ những trao đổi hay gợi ý trước đây giữa ba người bạn, nhưng chưa thành. Lý do “chưa thành” chắc hẳn do nhiều yếu tố. Những yếu tố xác định nhất có lẽ là một trong ba người bạn ấy đã giã từ cuộc đời, khi vẫn còn ấp ủ nhiều dự án.

“Ba người bạn đó là những người cùng thời, đồng trang lứa: Nguyễn Mạnh Hùng, Nguyễn Tường Giang, Đinh Cường. Họ trở thành thân thiết nhau từ một nối kết vô hình của nghệ thuật. Ba người, thuộc ba ngành nghề chuyên nghiệp khác nhau, lại “gặp” qua chữ nghĩa và màu sắc. Họ đã làm bạn và có chung nhiều bạn – mẫu số chung bạn bè đó phần lớn nhất vẫn là những người làm văn học nghệ thuật.

Nhưng nghệ thuật” cũng chỉ là cái “duyên”. Sự thân thiết có thể đến từ những thứ nhỏ nhặt hơn thế. Những bữa ăn chung. Những sáng chiều ngồi cà phê….”

Du Tử Lê,

(Còn tiếp một kỳ)

_______

(*) Ở bài viết tuần trước, khi trích một câu văn trong “Lời nói đầu” của dịch giả Nguyễn Mạnh Hùng, chúng tôi đã bỏ sót một số chữ quan trọng, khiến câu văn bị hiểu sai lạc trầm trọng. Sau đây là phần đúng của nội dung câu văn ấy:

“… phần khác vì chúng tôi cũng có những kỷ niệm đi chơi xa với nhau, nhất là Paris, một thành phố mà Đinh Cường rất thích từ hồi còn trẻ ở Việt Nam…” Trân trọng cáo lỗi cùng dịch giả Nguyễn Mạnh Hùng và bạn đọc (DTL)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Bảy 201810:16 SA(Xem: 51)
Trần Quốc Bảo đã rất sớm, có trong máu huyết cái tinh thần ghi công và, bày tỏ cụ thể lòng biết ơn những văn nghệ sĩ
11 Tháng Bảy 20183:49 CH(Xem: 196)
Bây giờ, trại đảo buồn chỉ còn trong trí nhớ rụng rơi, mờ nhạt…
03 Tháng Bảy 20183:13 CH(Xem: 195)
Dường như thảm kịch đất nước, lẽ sống / chết đã khiến Trần có một trái tim lớn hơn tuổi thật của mình, rất nhiều.
27 Tháng Sáu 20181:57 CH(Xem: 208)
Tôi cho Đinh Trường Chinh đã rất tinh tế khi ghi nhận rằng, đôi khi “sự thân thiết có thể đến từ những thứ nhỏ nhặt…”
13 Tháng Sáu 20181:29 CH(Xem: 277)
Tuyển tập này, cũng nên được nhìn như một ghi nhận tình bạn lấp lánh, thuở họ còn đủ ba người.
30 Tháng Năm 201812:53 CH(Xem: 297)
Khởi thủy khi tìm về nhạc Việt, Elvis Phương chỉ biết một bài duy nhất là ca khúc”Mộng dưới hoa”, thơ Đinh Hùng, nhạc Phạm Đình Chương!!!
22 Tháng Năm 20183:24 CH(Xem: 310)
Trong sinh hoạt âm nhạc tại miền nam VN, 20 năm (1954-1975) rất nhiều người biết tên tuổi nhạc sĩ Ngọc Chánh.
15 Tháng Năm 20189:46 SA(Xem: 259)
ở truyện ngắn cuối cùng tập truyện của mình, Đinh Phụng Tiến đã hiển lộng khả năng dựng truyện, làm chảy nước mắt người đọc một-cách-tài-ba-trong-nhói-đau-từng-khúc-ruột của cá nhân ông, trước nhất?!?
09 Tháng Năm 201812:58 CH(Xem: 205)
Thời đại ngày nay là thời đại của ba dòng thác cách mạng. Từ châu Á, châu Phi đến châu Mỹ la-tinh đang sôi sục tiến lên chủ nghĩa xã hội. Cái dạ dày bỏ qua mọi xu thế tất yếu này mà đòi được ăn đủ… "
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 51)
Trần Quốc Bảo đã rất sớm, có trong máu huyết cái tinh thần ghi công và, bày tỏ cụ thể lòng biết ơn những văn nghệ sĩ
(Xem: 196)
Bây giờ, trại đảo buồn chỉ còn trong trí nhớ rụng rơi, mờ nhạt…
(Xem: 195)
Dường như thảm kịch đất nước, lẽ sống / chết đã khiến Trần có một trái tim lớn hơn tuổi thật của mình, rất nhiều.
(Xem: 208)
Tôi cho Đinh Trường Chinh đã rất tinh tế khi ghi nhận rằng, đôi khi “sự thân thiết có thể đến từ những thứ nhỏ nhặt…”
(Xem: 184)
Tôi rất thích tính chân thật, không làm dáng của họ Nguyễn, khi ông mở đầu phần dẫn nhập cho những bài thơ của mình
(Xem: 232)
Đầu tháng 6-2018, tuyển thơ Khúc Thụy Du của nhà thơ Du Tử Lê ra mắt độc giả trong nước.
(Xem: 11864)
Đứng giữa gian hàng, trên một bục gỗ cao phủ khăn trắng nuốt, người thiếu nữ trông nổi bật hẳn lên với trang phục tuy rực rỡ sắc mầ
(Xem: 1220)
Theo thiển ý cá nhân tôi, thơ Du Tử Lê khá "hiền!"
(Xem: 5928)
“Ngay sau khi gặp ông, tôi đã bước sang “chặng đường ngỡ ngàng.” Không ngỡ ngàng sao được khi mà đứng bên ông
(Xem: 1470)
DU TỬ LÊ cũng là một nhân vật đặc biệt. Nhỏ hơn họ Trịnh vài tuổi. Gốc gác Phủ Lý, Hà Nam. Sống ở Hà Nội, trước khi theo gia đình di cư vào Nam.
(Xem: 200)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 350)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 20112)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 14988)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 12509)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 15706)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 13823)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 12297)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 10306)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 9575)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 9684)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 8905)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 8515)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 9647)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 14920)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 21237)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27094)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 18575)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 19670)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 23931)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 21607)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18061)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
1,859,690