PHẠM HẢI ANH - Người Không Mặt

13 Tháng Tám 20192:33 CH(Xem: 57)
PHẠM HẢI ANH - Người Không Mặt


Góc thành cổ ấy vắng người qua lại. Bức tượng rêu xanh xám, ẩm mốc ngay cả trong những ngày nắng to. Nép vào bóng râm ẩm tối của nó là một quán sách đìu hiu, dăm kệ sách ố cũ, như để trang trí hơn là bán. Toàn sách cổ. Mỗi lần một quyển sách rời khỏi kệ theo tay người khác, ánh mắt đã bạc của ông gìa chủ quán trầm xuống như thể nuối tiếc. Nắng chẳng bao giờ rọi đến bóng tối trong quán sách, nơi thảng hoặc vẳng ra tiếng ho khúc khắc. Nhưng ngay cả âm thanh ấy cũng thường tắt nghẹn, như thể ông già hoảng hốt vì tiếng ho của chính mình.

Năm ấy trời mưa rả rích. Những tiếng ho từ quán sách vẳng ra dòn hơn, thảng thốt trong bóng tối và cái lạnh căm căm của tháng Chạp. Cho đến một buổi sáng, trời vẫn sầm sì mưa nhưng góc thành cổ như được nhuộm trong ánh sáng lung linh tỏa ra từ quán sách. Rêu phong trên tường thành đổi màu xanh nõn, mềm mướt tựa nhung gấm. Trước quán sách, mưa đan thành tấm rèm bạc lóng lánh, và trên kệ, những gáy sách cũ kỹ vụt tươi màu. Người đứng bán sách hôm ấy không phải ông già mà là cô con gái.

Chỉ trong một ngày, số sách bán được bằng cả năm. Nhưng ông già lại hoảng hốt. Ông gọi con gái đến bên giường, nhìn đăm đăm vào gương mặt cô.

Giọng ông khàn đi, khó nhọc:


"Con bán được nhiều sách lắm phải không ?"

"Thưa cha vâng ạ."

"Cha không mừng mà lo lắm... Con có biết vì sao không ?"

"Con không biết, thưa cha ... ?"

"Con có biết vì sao bấy lâu nay cha giấu con, không để người ngoài thấy mặt không?"

Cô gái run rẩy. Từ trong bóng tối, cặp mắt ông già vẫn căng thẳng không rời cô. Một nỗi khiếp sợ mơ hồ dâng lên. Ông già thở dài, chỉ tay vào góc phòng: 

"Con hãy mở cái rương kia và lấy tấm gương ra cho cha... Được rồi, bây giờ cha cho phép con soi mặt vào đó."


Cô gái thận trọng nâng tấm gương lên..., và không kìm được tiếng kêu. Từ trong gương nhìn cô là một gương mặt thiên thần! Giữa hình phản chiếu của những đồ đạc cũ kỹ, nghèo nàn, gương mặt ấy như tỏ sáng thanh khiết. Vẻ đẹp huyền hoăc, mong manh của nụ quỳnh trắng tuyết đang run rẩy tách cánh đầu tiên... Giọng nói âu lo của ông già làm cô bừng tỉnh:


"Con ơi, gương mặt con là gia bảo của nhà ta. Nếu khéo giữ giá thì đời cha con mình có thể trông cậy vào đấy. Nhưng cha già yếu bệnh tật, lại nghèo, không sức gì gìn giữ nổi. Thôi từ mai, con lại ở nhà, việc hàng quán để cha lo."


Nhưng ông già không gượng dậy nổi. Ông lại bàn với con gái:


"Quán sách cần người trông nom, con đi làm cũng được, nhưng phải để mặt ở nhà cha giữ. Khi nào thật cần hãy lấy ra dùng. Như thế lỡ con có sơ xẩy cũng không sợ mất mặt, vừa an toàn, mà mặt đẹp lại không bị bụi bậm làm vấy bẩn đị"


Hôm sau, cô gái buồn rầu để cha tháo mặt cất vào rương. Ông già cẩn thận lót đáy rương bằng vải thật mềm, lại mua chiếc khoá đồng lớn, khóa chắc.


Cô gái đứng bán sách. Quầy sách vốn đã vắng lại càng vắng hơn xưạ. Cô gái giấu mình đứng chỗ ông già vẫn thường ngồi Khuôn mặt cô giờ là một khoảng trống trần trụi. Không còn những ánh mắt khát khao ngưỡng mộ. Người ta đi lướt qua cô thờ ơ. Quầy sách bốn mùa âm u tối. Nhưng trong bóng tối, người ta không cần dùng tới mặt... Đêm đến, ông già ngủ ngon hơn vì không phải lo giữ mặt cho con gái. Nhưng cô gái không tài nào ngủ ngay được. Cô rón rén lấy chìa khóa mở rương, soi đèn say sưa ngắm gương mặt ngủ yên trong đó. Những buồn tủi trong ngày tan đi khi cô tận mắt thấy gương mặt chính mình, trong trắng không vương chút bụi trần, đẹp không gì sánh nổi!

...Một lần, run rẩy trước sắc đẹp của chính mình, cô gái sơ ý để rớt tàn lửa xuống đáy rương. Chiếc rương bùng cháy. Gương mặt đẹp trong phút chốc bị thiêu thành tro tàn.

Cô gái thành người không mặt thật sự. Những mụ đàn bà mặt rỗ chằng chịt, mắt lé, mũi tẹt... đi ngang cô nhổ nước bọt khinh bỉ: "Khiếp! Đồ mặt rỗng!".

Những bà già có con trai lớn nhìn cô thương hại: "Đã nghèo, có cái mặt cũng không giữ nổi!" Ông già đau đớn an ủi con gái:


"Thôi con ạ. Không có mặt còn hơn có cái mặt bẩn thỉu, bất thành nhân dạng." Cô gái im lặng. Trùm lên hai bố con là nỗi hối tiếc đau đớn. Giá cô đã có đủ can đảm để mang gương mặt mình trong đời!

Cô gái đan một chiếc khăn quàng đen rộng, che khuôn mặt rỗng. Cô vẫn đi làm chăm chỉ, ít nói, không ai biết cô nghĩ gì. Đêm, cô thức khuya hơn. Chỉ ông già biết rằng trong bóng tối, bao lần cô tuyệt vọng lấy bút tô lại khuôn mặt mình. Nhưng hoài công. Nước mắt làm trôi những nấc mầu nhòe nhoẹt.

Những cái mặt giả chỉ làm cô vướng víu, thất vọng thêm. Giờ thì cô khao khát có một bộ mặt của riêng mình, xấu xí cũng được nhưng đừng rỗng không như thế!

Cô gái không biết rằng có một người chẳng câu nệ cô có mặt hay không. Đó là một hoạ sĩ chuyên vẽ chân dung. Một tay anh đã vẽ không biết bao nhiêu mặt người đủ loại. Tiền bán tranh cũng đủ sống, và anh cũng có chút tiếng tăm. Nhưng họa sĩ thường bị ám ảnh bởi một cơn ác mộng. Trong mơ, những mặt người đủ kiểu vây lấy anh. Chúng nhảy nhót trên các giá gỗ cứng đờ rồi bất chợt đưa tay gỗ lên vuốt mặt. Từng cái mặt rơi lả tả, chỉ còn lại khung rỗng với hai hốc mắt trắng toát nhìn anh. Họa sĩ cuống quít tô đi vẽ lại, nhưng nét bút cứ trượt đi, nhòe nhoẹt. Anh quăng bút, ứa nước mắt. Chẳng thể làm gì được với đám mặt nạ này. Phải đi tìm thôi, một khuôn mặt mới, thật sự có hồn người!

Rồi bỗng nhiên, họa sĩ gặp cô gái. Cô có gương mặt giống như trong cơn ác mộng của anh: trần trụi đến rỗng không. Chỉ khác là cô không đeo mặt nạ để che nó đi. Điều đó làm họa sĩ ngạc nhiên, để ý. Dần dà, anh phát hiện ở cô-gái-không-mặt bao vẻ đẹp mà những người-có-mặt không có. Họa sĩ lại nằm mơ. Những giấc mơ về khuôn mặt rỗng trơ trụi, nhưng ẩn sau đó mơ hồ có một cái gì. Anh muốn đến gặp cô gái nhiều hơn. Nhưng khổ thay, mỗi lần thử nói chuyện, những lời nói của anh cứ trượt đi trên khuôn mặt rỗng, chẳng thu được chút biểu cảm nào. Họa sĩ bỏ đi...

Để tìm cho cô gái một khuôn mặt xứng hợp! Họa sĩ lang thang khắp nơi, tìm ra bao nhiêu là khuôn mặt. Này là bộ mặt phì nộn, cười toe toét treo ở hàng ăn. Này là bộ mặt đã được tỉa tót cho đẹp, có cặp mắt đa tình và nụ cười lơi lả bán sẵn ở cửa hàng mặt lớn nhất trong thành phố. Trên một đỉnh núi cao hoang sơ, anh bắt gặp một bộ mặt hồn nhiên như đóa hoa rừng đang khúc khích cười. Nó rất dễ thương, nhưng vẫn chưa hợp với cô gái của anh. Và những bộ mặt dầy đóng dấu chất lượng, mặt rỗ giảm giá, mặt trái xoan hợp mốt, mặt điềm đạm tóc xoăn, mặt trán hói uyên bác... Cả những bộ mặt chuột kẹp với hai mắt lạc hết tinh thần bị vứt ở hàng đồng nát... Nhưng chưa hề thấy khuôn mặt mà anh cố công tìm kiếm.

Một đêm trăng ló, họa sĩ lấy bút vẽ gương mặt anh hằng khao khát. Nét mộng mơ, nét đắng cay, nét đợi chờ rồi nét yêu thương... Khi nhát bút cuối cùng dừng lại, họa sĩ bỗng sững sờ. Trước mắt anh là một khuôn mặt cực kỳ sống động, đẹp lạ lùng. Anh quyết định đem mặt về tặng lại cho cô gái.

Cô gái đeo thử khuôn mặt mới được làm từ những bền bỉ đợi chờ lâu đến thế của cô và từ tấm lòng tha thiết đến thế của họa sĩ. Nó vừa khít. Cô biết rằng mình sẽ không bao giờ đánh mất nó nữa. Đôi mắt nhung của cô làm anh ngây ngất. Bây giờ thì anh có thể nhìn sâu vào mắt cô và nói một điều...

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Tám 20199:24 SA(Xem: 556)
Nhưng mà những dòng chữ tôi viết bây giờ chắc không bao giờ được biết tới những dòng mực đỏ phê điểm ấy nữa.
05 Tháng Tám 20199:40 SA(Xem: 85)
Khi chúng tôi ngồi đối diện, cách nhau một mặt bàn, Dy ý nhị nhắn tin qua điện thoại, hẹn tôi tại bar trên tầng 19 một khách sạn 5 sao, nơi chúng tôi đang làm sự kiện.
29 Tháng Bảy 20193:31 CH(Xem: 165)
Cả họ xem Hà như một tấm gương sáng. Hà sạch sẽ, vô cùng lễ phép, năm nào cũng đi thi học sinh giỏi văn.
24 Tháng Bảy 201911:01 SA(Xem: 212)
Khi đến gần khu phố quen thuộc sau bao nhiêu năm Phụng sững người nhìn thấy ông Thứ đang lững thững đi như vô can vô định
10 Tháng Bảy 20199:20 SA(Xem: 159)
Tất nhiên Suchia không bao giờ được biết chuyện gì đã xảy ra với Phan tối hôm trước.
03 Tháng Bảy 20199:28 SA(Xem: 275)
Tôi nghĩ là ông không chết, ông lẫn khuất đâu đó, để nhìn tiếp cuộc đời ô trọc nầy, để nhìn thấy những người tự xưng mình anh hùng, là thần tượng, đã đến buổi hoàng hôn
02 Tháng Bảy 20199:16 SA(Xem: 181)
Cái cười quý lắm, trong một thế giới có 33 triệu chủng loại khác nhau, con người là sinh vật duy nhất biết cười.
29 Tháng Sáu 20199:29 SA(Xem: 340)
Ông hiệu trưởng đâu khoảng bốn mươi tuổi, dáng người nhỏ thó.
22 Tháng Sáu 20199:36 SA(Xem: 244)
Ông Vũ mất. Vườn nhà chia đôi. Bếp lửa chia đôi. Bà Vũ sống một mình ở ngôi nhà ba gian được cất từ hồi ông bà lấy nhau.
17 Tháng Sáu 20192:23 CH(Xem: 374)
Khi gặp tôi, bà đã đứng lặng nhìn tôi mà không trả lời câu hỏi của tôi: “Bà là người Việt Nam à?”. Bà đã khóc vì câu hỏi ấy
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 148)
sau một thời gian “xuất giá” theo Osho, Nguyễn Diệu Thắng đã được bằng hữu gọi một cách thân mật là “Thắng Osho”?
(Xem: 298)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
(Xem: 191)
Tôi trộm nghĩ, độc giả của nhà văn Trương Vũ ít ai ngạc nhiên khi nhận ra ông vốn nặng lòng với quê hương, nhất là ở lãnh vực văn học, nghệ thuật của đất nước.
(Xem: 152)
TruongVu 02: Từ trái: Phan Anh Dũng và ba họa sĩ, Đinh Cường, Nguyễn Trọng Khôi, Trương Vũ-2011 (Hình Nguyễn Quốc Khải)
(Xem: 298)
Nhà xuất bản Nhân Ảnh mới ấn hành tiểu luận “Đuổi bóng hoàng hôn” (ĐBHH) của nhà văn và cũng là họa sĩ Trương Vũ
(Xem: 92)
Ta có thể nói tranh và thơ của Du Tử Lê đã hòa quyện thành một.
(Xem: 235)
Tôi đọc trường khúc Mẹ Về Biển Đông của Du Tử Lê lần đầu giữa một mùa hè khô hạn,
(Xem: 349)
Ông chia sẻ nhận định: “Nếu cứ nhớ mãi những ấu thơ của mình, có lẽ người ta sẽ bớt đi hận thù mà vui sống bên nhau.”
(Xem: 335)
Một dấu nối lặng lẽ với hôm qua, Sài Gòn, khi ta gặp lại một người quen cũ, đã lâu, trong câu chuyện mới. Du Tử Lê, ông vẫn làm thơ, sống thơ.
(Xem: 341)
Tuyển tập này là một dấu mốc lớn của dòng văn học Việt Nam, cả trong và ngoài nước.
(Xem: 794)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1263)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1365)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21099)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15765)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13495)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16725)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14757)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13259)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11167)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10287)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10464)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9543)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9214)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10659)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15711)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22375)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 27897)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19357)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20515)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24604)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22531)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 18905)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,254,371