TRẦN YÊN HÒA - Kịch Bản Phim

15 Tháng Giêng 20201:31 CH(Xem: 5167)
TRẦN YÊN HÒA - Kịch Bản Phim

Thành phố Cần Thơ được xem là Tây đô của nước cộng hòa xưa. Nay, dưới chế độ xã nghĩa, Tây đô nghèo nàn hơn, trần trụi hơn, đĩ nhiều hơn ở bến Ninh Kiều hay ở các động khắp nơi đây đó. Theo từng hạng mục, không công khai, được che dấu với những hình thức khác, qua cách đón khách của gái, như bằng xe Honda chạy long rong trên đường, thấy cha nào hảo ngọt thì nháy mắt, tấp vô lề, hỏi giá, hỏi bãi đáp, rồi cùng nhau đến điểm hẹn.

Cho nên chính quyền địa phương cứ hô hào là xóa đi chế độ thực dân mới, chế độ mỹ ngụy người bóc lốt người, xóa đi đĩ điếm đến 80%, nhưng thực tế dân sống khốn khổ quá, nên ai cũng tìm cách sống, nhất là đàn bà con gái miền tây, vốn da dẻ tươi mát, gương mặt hồng hào, lông, tóc rậm, chân dài tới nách, nên chỉ cần nằm ngửa là có cái ăn... Nên chính quyền lớn tiếng hô hào thành tích của mình chỉ trên giấy tờ và báo cáo.


Cuộc thi giọng hát xứ Chín Rồng tổ chức ngay tại Tây đô này, nên ai cũng nao nức muốn xem kết quả, giọng hát nào sẽ về nhất trong dịp này, giọng hát trai gái đất Tiền Giang, đất Đồng Tháp, đất Sông Hậu, Long Xuyên, Sóc Trăng, Hà Tiên, Châu Đốc... Một cuộc thi rộng lớn như vậy cho nên huy động cả một vùng đất nhảy vào kiếm điểm, nhất là những cô gái ca sĩ tham gia, cô nào cũng xinh như mộng, giọng hát ngọt lịm sông nước miền Tây...hứa hẹn cuộc tranh tài hào hứng.

Kèm theo biết bao nhiêu cạm bẫy đang chờ chực các cô thiếu nữ mới lớn, với mộng tưởng trở thành ca sĩ. Xã hội nào cũng vậy, những tên cai thầu văn nghệ tự cho mình thế đứng chỉ huy, muốn làm gì thì làm. Họ đứng trên cao như là một lãnh tụ, khuynh loát mọi tài năng. Từ bí thư tỉnh, qua chủ tịch ủy ban hành chánh tỉnh, đến các trưởng ban tổ chức, họ bỏ nhỏ nhau, áp phe quyền lực, để các giám khảo chấm rộng tay cho gà nhà họ, để họ được tiếng tăm với các "anh trên" trung ương, và với đồng bào cả nước. Cuộc mặc cả giăng đầy thế trận, như một lò bát quái. Chỉ tội các cô ca sĩ đang lên, có cô mới mười bảy, mười tám... có giọng hát mầm non ướt rượt quê hương miền sông nước xứ Chín Rồng, mộng mơ nhiều đến giấc mơ thành ca sĩ chuyên nghiệp, là miếng mồi ngon cho các trưởng đoàn, cùng đám công an dẫn dắt, có bao nhiêu âm mưu "gài độ" để chiếm lĩnh thân xác các cô, gạt gẫm các cô bằng mọi phương thức, để dâng lên các đồng chí lãnh đạo.

Phái Đoàn tham dự của tỉnh Tiền Giang khoảng ba chục người, trong đó phường 4 có 4. Bốn cô ca sĩ được coi là có điều kiện với giọng hát hay, còn có kèm theo những dàn xếp của Đàm và Khôi. Phạm Hồng Phương thì đã bị Khôi cho vào tròng, dẫn đi theo để "xẻ thịt", còn Ly Ly thì do Đàm chọn vì cô là bồ nhí của Đàm...

Phạm Hồng Phương đã chuẩn bị cho mình những bộ cánh đẹp nhất, theo sự chỉ đạo của Đàm. Đàm nói, ca sĩ lên sân khấu dự thi phải làm sáng sân khấu, nên nàng về nhà năn nỉ với má, cho nàng mượn tiền sắm áo quần. Nàng chỉ may được hai áo dài bằng lụa Thái Tuấn, khi mặc vô trông nàng rất đẹp, rất nhuyễn, vì nàng có cái eo thon và cái mông to, rất hợp với mốt áo dài. Khôi nói, em đừng lo, mọi chuyện đã có tổ chức lo. Nhưng tổ chức đâu không thấy, chỉ thấy nàng phải về năn nỉ bà Nguyện móc hầu bao. Tội nghiệp má quá, lúc nào nàng xin má điều gì, má đều đáp ứng cho nàng.

Phạm Hồng Phương lên đường cùng phái đoàn văn nghệ, trực chỉ Cần Thơ, hồi hộp như những cô gái học trò, đi thi trung học phổ thông. Bây giờ thì nàng không còn cái non tơ của tuổi học trò ngày cũ, và nàng cũng không còn cái mơ mộng ngồi trong lớp học như ngày xưa, vì nàng mới lên lớp chín đã thôi học - người thầy giáo đã cho nàng cái bầu.. .Bây giờ thì nàng cố tìm chút tiếng tăm, công danh trong năng khiếu ca hát của mình...

Nhưng ai có ngờ chiếc bẫy đã giăng ra...trùng trùng vây khốn.

Phái đoàn Phường 4 có bốn người thôi, kèm theo Đàm và Khôi là trưởng đoàn và phó đoàn. Đàm và Khôi còn có chức danh là chi ủy viên trong Ban Văn Nghệ tỉnh Tiền Giang, phó đoàn đặc trách đời sống, nên hai người phải lo chỗ ăn ngủ của các ca sĩ tham dự cuộc thi, như thuê khách sạn cho nhân viên của đoàn tá túc. Phái đoàn Tiền Giang gồm khoảng 30 người, trong đó có khoảng 20 ca sĩ trong các bộ môn, đơn ca, hợp ca, dân ca nam bộ, có múa minh họa nữa, nên cần đem theo các diễn viên múa...Chuyện thuê khách sạn cho các cô ngủ, nghỉ, cũng là điều đáng nói. Đàm và Khôi đã đặt phòng trước một tháng, nhưng dịp lễ lạc, thi thố như thế này, các tỉnh khác cũng ùn ùn kéo về, nên cháy phòng là chuyện thường. Nhưng dù gì, vì đã định sẳn, Đàm và Khôi đã thuê cho Phạm Hồng Phương một căn phòng ở gần bến Ninh Kiều... theo ý đồ, đã tạm ổn. Mọi chuyện tiến hành như kịch bản. Với Đàm và Khôi thì coi mình là công an, như hồi ở trong bưng. Kịch bản phim được lên kế hoạch chắc chắn thành công...

Thôi bỏ qua chuyện văn nghệ, thi thố tài năng, vì chuyện đó vẫn nhạt như nước ốc. Tất cả đã được định trước, như đại biểu quốc hội, trung ương đảng, đều là phe phái làm theo lệnh lạc trên chỉ định mà thôi.

Phạm Hồng Phương sau ba đêm diễn, chỉ nhận được hạng trung bình. Nàng lo nghĩ, và thấy rằng mình không thể đạt được giải cao khi tất cả đều đã được sắp đặt. Tuy nhiên nàng cũng buồn, nên buổi tối về, Đàm theo mời nàng:

- Em cũng đừng buồn mà chi, em hát như vậy là tuyệt rồi. Anh và Khôi chấm điểm em rất tốt. Bây giờ mình đi kiếm cái gì ăn đi há. Anh có mời Ly Ly và anh Khôi nữa. Em đừng từ chối nhe.

Thường thì những lần mời đi ăn như thế này, khi còn ở thị xã Đẹp Thơ, Phương đều từ chối, nhưng bây giờ nơi xứ lạ, tuy rằng cùng ở miền Tây, nhưng Cần Thơ đối với Phương rất lạ, cô chưa đặt chân tới lần nào. Nàng cảm thấy trống vắng, cô đơn...Các bạn cùng đi hát với cô đều tíu tít bạn bè, ai cũng đi đến một nơi nào đó. Chẳng lẽ nàng về phòng khách sạn nằm một mình, buồn chết, chỉ mới xa thằng Duy và má ba ngày, nhưng Phương thấy nó dài làm sao. Vì vậy nên nàng trả lời công an Đàm:

- Dạ, đi thì đi, em một mình về phòng cũng buồn quá. Có chị Ly Ly nữa hả anh?

Đàm đáp chắc chắn:

- Có mà, có Ly Ly anh mới dám mời em.

Phương không ngờ Ly Ly cũng là một "duột" với Đàm và Khôi. Ly Ly đã từng hứa với Khôi, có em thì "con mồi" không thoát khỏi tay anh Khôi đâu, tin em nhé.

                                                           


Buổi tối Tây đô vẫn đẹp như mọi tối. Trên bàn nhậu của Quán Hai Lúa, ê hề đồ ăn và thức uống. Đàm khật khừ cùng Ly và Khôi cụng ly. Cũng là món rắn và rượu rắn mà Đàm thích nhất. Đàm muốn hôm nay mình thật sung độ nên nói với Khôi, gần khách sạn có quán rắn nào không? Thật may là có quán Hai Lúa bán đủ hết những món ăn chơi, nhậu vào không bổ bề ngang cũng bổ bề dọc. Vì thế Khôi trả lời Đàm:

- Quán hai Lúa hết sẩy đó thủ trưởng, ở đây có món rắn ngon tầm cở, không thua gì quán rắn ở Mỹ Tho. Em biết hôm nay thủ trưởng cũng cần sung độ để trả bài bà chị bé nhỏ của thủ trưởng, phải không?

Đàm nháy nháy mắt với Khôi:

- Ờ, thì vậy đó, đồng chí hiểu anh quá mà.

Cho nên khi bộ ba Đàm, Khôi và Ly ly, dô dô ly rượu rắn đầu tiên. Khôi đã rót một ly lưng đưa cho Ly Ly, mời Phương:

- Cầm ly lên đi chị Phương, chị Phương chỉ nhấp môi thôi, cho bọn này vui mà. Hôm nay thì tụi mình liên hoan, dù cuộc thi tụi mình không vô vòng trong, nhưng mình vẫn vui... Nghe lời em đi chị Phương.

Phương thấy mình không cầm ly của Ly Ly mời cũng bất lịch sự quá, nên nàng đưa tay cầm lấy. Nàng nói nhỏ:

- Em không biết uống rượu đâu nhé, chỉ nhắp môi thôi nhe.

- Ừ, nhắp môi cũng được.

Bốn ly chạm nhau kêu keng keng. Ba người kia uống hết, còn Phương chỉ chạm nhẹ vào môi một chút thôi. Chút rượu thế mà cũng tràn qua đầu lưỡi và đi xuống cổ họng nàng. Nàng nghe hơi đăng đắng, nhưng vị đắng không gắt lắm, nó có chút quyến rủ, nàng chợt nghĩ, rượu cũng hấp dẫn đấy chứ.

Ly Ly và Khôi thi nhau bỏ thức ăn vào chén của Phương, và cùng mời "tua" thứ hai.

Ly Ly nói:

- Qua ly đầu, nhắp môi, chị Phương thấy thế nào? cũng ngon chứ. Lần này thì chị 50% nhe. Khi có chút rượu vào mình thấy vui hơn đó chị Phương. Có em bên cạnh chị đây, chị đừng lo gì hết, nhé. Ta dô "tua" hai nhé.

Bây giờ thì bốn cái ly đưa lên chạm keng. Phương không uống như lời Ly Ly nói 50% mà nàng chơi cạn ly luôn.

Ba người kia đồng loạt vỗ tay rào rào. Đàm nói:

- Có thế chứ, anh nghĩ Phương phải thế, dân Mỹ Tho đâu để thua được xứ Tây đô này được...

Từ lúc vào bàn đến giờ, Khôi không nói gì, chỉ để Ly Ly và Đàm làm hoạt náo viên. Bởi vì chàng nghĩ, suy tính, mình vồ vập quá thì Phương sẽ nghi, mình đóng vai như khách được mời, thì Phương mới tin hơn, tuy nhiên mọi chi phí chàng sẽ bỏ ra, điều này đúng như kịch bản để Phương không ngờ.

Xoay tua thứ sáu là Phương đã nghe chao đảo, trời đất trước mặt nàng lăn quay lộn tùng phèo. Nàng nghe mình bồng bềnh trôi đâu đó, như trên một đám mây thì phải, hay trên một ngọn sóng lướt nhẹ qua người nàng. Nàng thấy chân tay bãi hoải, tâm hồn nàng đang ra khơi, tới một phương trời xa thẳm...

Khôi nháy mắt với Ly Ly. Ly Ly biết bổn phận mình phải làm gì. Nàng ngồi sít sát vào Phương và nói nhỏ:

- Chị Phương mệt rồi phải không? Chị mệt thì về khách sạn nghỉ nhe.

Phương không còn bình tĩnh nữa rồi. Nàng gục đầu xuống bàn nhậu, mái tóc dài xỏa xuống dưới mặt bàn còn vương vãi những món nhậu dỡ. Thấy Phương đã say mềm, Đàm nói nhỏ với Ly Ly:

- Em đưa Phương về nghỉ đi. Màn kịch nên kết thúc ở đây.

Ly Ly nháy mắt ra dấu cho Khôi, rồi dìu cho Phương đứng lên:

Ly Ly nói:

- Em đưa Phương về, anh Khôi chuẩn bị đi nhé.

Khôi ra dấu cho Ly Ly là mình sẳn sàng. Đoạn đường từ quán Hai Lúa đến khách sạn Tây Đô khoảng hai trăm mét. Đến nơi Phương nằm vật ra giường, không biết trời trăng gì nữa.

Khoảng nửa tiếng sau, Khôi vào phòng, Phương đang thiêm thiếp giấc mê. Khôi lên giường, từ từ cởi đồ Phương ra, tấm thân ngà ngọc dù đã qua "một lửa" nhưng vẫn còn "ngon cơm" lắm. Khôi từ từ khỏa thân rồi nằm lên người nàng. Phương trong giấc mê, thấy mình bị một cơn lốc xoáy hung bạo cuốn nàng đi xa. Nàng chơi với giữa không gian, bỗng đâu như có muôn ngàn cây kim nhỏ li ti đâm chích vào người nàng, khiến nàng co rúm người lại, rồi cảm giác như có một bóng người trì kéo nàng sít vào thân thể người đó, những va chạm mạnh vào nàng. Nàng nghe quằn quại một niềm hưng phấn cùng khắp, khiến nàng tự động kêu lên hư hử. Bóng đen vẫn đè nàng, đẩy nàng lún sâu vào không gian vô tận, nàng hút sâu trong lạc thú không cùng, lạc thú mà suốt năm năm qua, từ ngày nàng sinh bé Duy đến nay, nàng trốn tránh, kìm giữ mình, bây giờ lại bùng lên. Nàng thấy như thịt xương nàng bị con vật khổng lồ nào đó nhào tới nhồm nhoàng, thịt xương da nàng bị người khổng lồ nhai rau rau. Rồi nàng lại thấy sướng điên mê như có trăm nghìn con ong chích lên cơ thể. Thế rồi nàng chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Khôi từ từ bò xuống khỏi người Phương, anh cố nhìn thân thể khỏa thân của Phương lần cuối, rồi mặc áo quần, mở cửa đi ra.

Sáng ra, Phương tĩnh lại, biết mình bị đám Khôi cùng Đàm và Ly Ly rắp tâm gài bẫy. Nàng thấy mình không thể sống chung với đám ma đầu này được giây phút nào nữa. Nàng nghĩ, dù nàng có kêu gào rát cổ thì công lý cũng sẽ không thuộc về nàng, lại còn bị nhục thêm. Nàng lặng lẽ, thay áo quần, xách va ly lên xe ôm đi ra bến xe Cần Thơ, lên xe khách chạy về Tiền Giang.

Nàng không nói với má điều chi và nàng cũng không trở lại ban Văn Xã phường lần nào nữa, dù nàng còn hai trăm đồng tiền lương tháng ở đây, nàng cũng bỏ luôn.

Vĩnh biệt giấc mơ làm ca sĩ.

Nàng trở lại với nghề may vá thuê, cũng đủ sống qua ngày.


Trần Yên Hòa

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
28 Tháng Hai 20249:43 SA(Xem: 25)
Ở nơi đâu mà núi chẳng cựa mình…
10 Tháng Hai 20248:41 SA(Xem: 361)
Vậy mà mùa xuân đã về rồi. Mùa xuân của những ngả đường cỏ non, của những ngày khởi đầu nhung lụa, của những đợt khói hương thơm ngát trong đêm Giao thừa,
27 Tháng Giêng 202410:13 SA(Xem: 312)
Dưới ánh trăng rực rỡ và đỏ như màu của máu ai, tôi thoáng thấy gương mặt em thảng thốt, vói theo cùng tiếng nhạc như một lời oán trách trăm năm.
15 Tháng Giêng 20248:59 SA(Xem: 416)
Sau mùa đông năm đó, nàng đã không quay lại KAUST.
09 Tháng Giêng 202410:11 SA(Xem: 297)
Khi anh ngẩng mặt lên thì trời đã sáng rõ. Cả bầu trời như đang cất mình lên cao cao mãi và những tia nắng đầu tiên của một mặt trời da cam rực cháy chiếu thẳng vào mắt anh.
31 Tháng Mười Hai 20235:08 CH(Xem: 219)
Tôi đi đâu xa, mỗi lần trở về Hưng Mỹ không theo đường đò dọc, mà theo đường bộ,
25 Tháng Mười Hai 20232:21 CH(Xem: 265)
Đó là nỗ lực cuối cùng má tôi làm để chấm dứt cái cảnh ba nằm bên má mà hồn vẫn hướng về nơi dòng sông miên man chảy.
20 Tháng Mười Hai 20239:28 SA(Xem: 253)
Ở nhà quê không thứ gì có thể so sánh được với chữ. Tiền bạc, của cải, ruộng cả ao liền...
15 Tháng Mười Hai 20234:38 CH(Xem: 381)
Răng khểnh là chiếc răng thừa hay răng duyên,
07 Tháng Mười Hai 202310:08 SA(Xem: 430)
Ngày thứ bảy ấy, mẹ tôi đưa tôi ra xe hỏa để trở về Ngoạn Mục. Mặc dầu có lời khuyên bảo của bác sĩ chuyên môn, tôi biết tôi đã vĩnh viễn đi vào cuộc đời mới, đời của kẻ mù lòa.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16544)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 11862)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 18622)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 8847)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 7847)
Mới đây, có người hỏi tôi, nếu không có “mắt xanh” Mai Thảo, liệu hôm nay chúng ta có Dương Nghiễm Mậu?
(Xem: 319)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 653)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 884)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22170)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 13709)
Nấu cơm là công việc duy nhất trong ngày có liên quan đến cộng đồng gia đình, mà, gần đây Bố đã được miễn, vì cả nhà cứ bị ăn cơm sống hoài.
(Xem: 18894)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 7604)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 8477)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8194)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 10712)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 30356)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20571)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25112)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 22637)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 21372)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 19416)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 17741)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 18948)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 16634)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 15833)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24118)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 31544)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 34652)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,