DUY THANH - Bài thơ sầu tám khúc

16 Tháng Giêng 20205:55 SA(Xem: 3678)
DUY THANH - Bài thơ sầu tám khúc


Mục "Một bài thơ cũ" do Lê Hoàng Tuấn Kiệt phụ trách


 
1.
Màu thương nhớ trống vắng như một cơn mưa dầm. Có ai nghe lời vô nghĩa ấy
bao giờ. Vậy mà nó đến buồn và chậm như một bàn tay trắng có những đường gân
rất xanh vân vê từng mạch máu. Tôi sẽ không nghĩ gì. Khoảng trời chì đặc. Những
ngọn cây lá sa sầm. Những khúc đơn côi đời sống của một mùa đông nào mùa hạ
nào mùa xuân nào mùa thu nào xa tít tắp. Lời thơ sầu mưng lên từ dĩ vãng.


2.
Thời tiết nào có đổi thay hay chỉ đổi thay ở mình. Có điệu nhạc nào bay từ
không gian những hành tinh nào thế nhỉ. Mà em hát điệp khúc gì, anh vẫn nghe mà
vẫn không thấy gì, hay âm nhạc chính là em. Bây giờ anh mới muốn hôn em, từ
đầu ngón chân bé bỏng. Những búp chân hồng, những búp ngón tay. Cái khoảng
cách diệu kỳ lạ lùng như tiếng nấc. Anh uống màu hơi thở hoàng hôn. Cả với em.
Cùng tiếng hát nhiệm màu.
Trên những mái nhà thành phố là màu tím trời đêm.
Trên những linh hồn lang thang là nụ cười sa mạc.


3.
Có phải ngày xưa trái đất gần như chưa thành hình đã có một rễ cây cổ thụ ôm
lấy mình trái đất với trái tim đen. Và tảng mặt trời đen to lớn cũng ngó con mắt
nhìn vĩ đại. Từ bấy giờ ánh sáng mới bắt đầu khiến trái tim thêm hồng, trái đất
bỗng thành hình. Thời hoang dại bắt đầu với tình yêu nóng bỏng.
Anh tưởng tượng thần kỳ. Đừng bao giờ tin nhưng hãy tin như bao giờ. Em có
thấy rằng khi mùa xuân qua đi mùa hè về xối xả. Chúng mình cùng dắt tay nhau
chạy trên những đỉnh núi cao tìm miền băng tuyết. Sự lạnh lẽo đến rùng mình khi
nhìn xuống đáy vực sâu. Ngã vào đấy là sự sống bắt đầu. Là trở về cuộc sống. Là
mắc vào nhau cườm hoa định mệnh.
Em chắp hai tay cầu khẩn những gì thượng đế?
Anh không tin nỗi gì.


4.
Đây chỉ là một vuông xanh một vòng đỏ nền hoang trắng. Anh tặng em bức họa
này không bao giờ anh vẽ nên. Em nhìn ở đấy là một hình tĩnh vật hay hình con
người hay hình dung ảo ảnh hay hình tâm linh. Đừng phân tích bao giờ. Có gì là
sự thật ngoài những sự thật vô hình. Em bảo em yêu anh thì cũng là một sự thật,
nhưng là một sự thật vô cùng. Cũng mênh mang như thời gian không gian vô cùng
tận.
Tôi chỉ là người đi giữa khoảng không.


5.
Giữa khoảng không trôi đi vun vút chạy thi cùng bầy ngựa đen phi dài trên cánh
đồng cỏ sắc như rừng gươm khía vào chảy máu. Những giọt máu hồng vung vãi,
nghe cười lên tiếng gió hút bên tai, nghe cười lên nỗi lòng đau tình ái. Em ơi hay
đàn ngựa là linh hồn anh mà đèo cao thung lũng là những màu thử thách. Anh đi
tìm ngoài em không bao giờ thấy tới khi nào linh hồn mệt đừ mới dựa vào vách đá

trống trơn nghe thân mình tơi tả. Em bảo đấy là tình yêu, tình yêu là niềm cay
đắng hân hoan, niềm vui mê điên dại. Anh vẫn ngó vào tròng mắt biếc đọc những
câu thơ đớn đau của sự sống êm đềm, ve vuốt cuộc đời thời gian tàn phá, an ủi nỗi
lòng mình mưa xuống hắt hiu. Sao lại là những dòng thơ buồn? Anh chờ lên mặt
trời, muốn ôm tảng mặt trời chói bỏng, tảng mặt trời đen hoang đường, gọi những
tên người không quen giữa phố, xa lạ cả với bóng mình ngoảnh mặt làm thinh.


6.
Nỗi ám ảnh bưng lấy hoài hoài, niềm đớn đau không bao giờ biết tuổi, anh ôm
mặt nghe tiếng khóc trùng dương, thấy ngàn khơi hoài hoài hơi thở gấp. Từ ngọn
đảo hoang bầy hải nữ vơi mình vẫn nô đùa hồn nhiên như thế.
Tiếng ca nào dâng lên như sương, triền miên biển rộng. Anh ngơ ngẩn cùng chuỗi
âm thanh quấn tròn lấy cổ không nói một lời nào. Em ơi hãy hát một bài ca cho
thêm sầu nữa chứ, cho cay đắng sau xưa, cho hoang đường thế kỷ.
Đêm đen bao giờ bước xuống phiêu phiêu thành phố im lìm nằm im giấc ngủ.


7.
Từ những vuông cửa khép rồi anh quay đi thăm những nấm mồ nhỏ bé, nghĩa
địa quạnh hiu, sự chết êm đềm ló dạng. Anh đi tìm hái về tặng em sự sống rạt rào
với bình minh rực rỡ.
Em cầu xin nỗi gì thượng đế giấc ngủ êm đềm.
anh không bao giờ biết.
em cầu xin nỗi gì thượng đế giấc ngủ êm đềm.
anh không bao giờ nghe.


8.
Anh vẫn đi chùm hoa sương trên tay, mang hình em trong đó ngăn với đời mình
trường thành cách trở.
Này đây khoảng trắng vô cùng.
Này đây màu hoa anh tặng.
(Sáng tạo, số 3, tháng 9/1960)

DUY THANH

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
02 Tháng Mười Hai 20228:39 SA(Xem: 67)
làm thơ đăng báo từ trước 1954.
19 Tháng Mười Một 20221:04 CH(Xem: 128)
Nguyễn Phúc Sông Hương, sinh năm 1941, tại Huế.
08 Tháng Mười Một 20225:24 SA(Xem: 164)
Chiều cuối năm ngồi trên tầng phố cũ/ Trời quê hương nhiều mây trắng sa mù
24 Tháng Mười 202210:44 SA(Xem: 217)
Em đến đời tôi bằng ánh sáng/ Tình yêu bay bổng với lời chim
15 Tháng Mười 20229:05 SA(Xem: 317)
Cả đời ra bể vào ngòi/ Mẹ như cây lá giữa trời gió rung
11 Tháng Mười 202210:05 SA(Xem: 362)
Phan Ni Tấn sinh ngày 6 Tháng Ba, 1948 tại Cần Giuộc (Long An)
30 Tháng Chín 20229:03 SA(Xem: 488)
Thôi chẳng về chi thôn xóm quạnh/ nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn
19 Tháng Chín 20223:57 CH(Xem: 540)
có ai buồn với tôi không/ hắt hiu ngàn gió thổi mông lung chiều
29 Tháng Tám 202210:17 SA(Xem: 394)
"Một bài thơ cũ" do Lê Hoàng Tuấn Kiệt phụ trách
01 Tháng Tám 20222:04 CH(Xem: 790)
Nàng lớn lên giữa quê hương đổ nát/ Tay mẹ gầy mà đất sống hoang khô
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 7806)
Họ Phạm còn được nhìn nhận là người khai sáng môn Thể dục Khí công Hoàng Hạc, ở miền nam California.
(Xem: 821)
Sau 1975, ở hải ngoại, Du Tử Lê tiếp tục hoạt động văn chương một cách sôi nổi
(Xem: 4050)
Theo tôi, một trong những “tín đồ sẵn sàng ‘tử đạo’ chữ nghĩa” có nhà văn Vĩnh Quyền
(Xem: 15578)
Năm 2007, nhờ công lao và sự hy sinh trời biển (theo tôi,) của nhà văn và, cũng là nhà thơ Trần Hoài Thư
(Xem: 14508)
Có thể nhiều người quên rằng trước khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, có tranh được trưng bày tại nhiều bảo tàng viện quốc tế, họ Lê vốn là một nhà thơ.
(Xem: 69)
Họ Lê viết ra với tất cả thành thực, không mầu mè, không dùng ngôn ngữ để lòe đời. Tôi cho đó là tấm lòng tử tế của Du Tử Lê đối với chữ nghĩa.
(Xem: 9130)
Tuy không phải làm bất cứ công việc nào trong nhà, nhưng Bố tôi bận lắm.
(Xem: 18773)
Bài thơ là ao ước của một người muốn được biển đón nhận thân xác mình một mai khi ông bước ra khỏi cuộc đời.
(Xem: 4286)
Sáng thứ tư 9/10/2019, thấy cái post của Hạnh Tuyền: “Ông ngoại đã lên trời”.
(Xem: 11278)
Tôi không biết trước tôi, có người trẻ nào đã nói về thơ Du Tử Lê hay chưa. Riêng tôi, tôi rất vinh dự được mời phát biểu về thơ Du Tử Lê
(Xem: 15393)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 4961)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 5128)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 5598)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 5732)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 26086)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 20059)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 17655)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 21162)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 18975)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 17706)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 15152)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 14270)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 14412)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 13398)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 12934)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 20107)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 27358)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
Khách Thăm Viếng
895,662