LÊCHIỀUGIANG - Tìm Nhau

10 Tháng Ba 20214:30 CH(Xem: 6739)
LÊCHIỀUGIANG - Tìm Nhau
"... Gặp nhau trong vinh dự
Của cuộc đời
Gặp nhau trong cơ khổ của thế giới
Nhưng rồi
Gặp nhau đôi tâm hồn
Được nghỉ ngơi..."
Phạm Duy

Tôi ít cà kê nói gì về hiện tại, những chuyện mà có khi rất dài để khai ra, rất ngắn để giữ lại, và chẳng có chút lý do gì đến nỗi phải thở than…

Quá khứ, dù có những gắt gao hay dịu dàng, những sôi nổi hay lặng lẽ, tôi lại rất thích tìm cách ngồi nhớ lại. Có khi chỉ bởi một chút nắng sắp tàn, hay vài giọt sương ướt trên những cánh hoa của sáng sớm...

15 tuổi, khi chúng tôi ngồi mơ màng nhìn mưa rơi qua khung cửa sổ. Giáo sư nói gì, dạy gì tôi không nghe, mưa rạt rào, mưa lê thê… Lời Thày theo gió, rơi cùng những chiếc lá tả tơi bay ngoài cửa lớp, rụng ướt trước sân trường.

Đó là những ngày tôi lén đọc rất nhiều lá thư lan man của Khang. Những dòng chữ ngây thơ trải dài trên giấy trắng, giấy được xé ra từ cuốn vở thơm mùi học trò.

Tôi cũng hồi âm với đầy những hứa hẹn dại khờ, lời lẽ có khi bày đặt đủ mọi thứ lý sự này kia, nhưng viết toàn điều mông lung vớ vẩn… Những lời nói mà chắc cả hai đứa đều không hiểu mình đang nghĩ gì? Vậy mà suốt một năm học dài, chúng tôi viết và gửi nhau đọc say sưa, đọc và còn tính học thuộc lòng như những lời trong kinh thánh.

Chỉ thế thôi, và chỉ có vậy.

Những năm sau tôi lập gia đình, sống chan hòa với hạnh phúc tưởng phải đến trăm năm… Nhưng tai ương như đã từ trời rơi xuống, tuổi mới 42 mà tôi bị gọi là góa phụ. Với tôi, sống một mình là sự trừng phạt lớn lao, sợ hãi nhất của đời người.

Vừa hăng hái, vừa vội vàng, tôi đi thêm bước nữa. Nhưng sau 17 năm, khi mà hạnh phúc sắp sửa tàn phai, chán đời tôi bỏ ra đi, về lại nơi chốn cũ.

Những thay đổi liên miên, dồn dâp của nhiêu đó năm dài, đã đủ cho tôi ngồi yên, làm thinh và còn tính cả đến chuyện… im hơi, tịnh khẩu.

Nhưng những im ắng của đời, đôi khi lại như một tiếng chuông vang, ngân dài, thông báo với tôi về sự cô quạnh, lạnh lẽo của riêng mình. Tôi nghe vang vọng rất nhiều tiếng chuông, nhưng quyết tâm ngồi đó một mình, dù nước mắt có khi rơi, nóng rát.

.
Chúng tôi nhận ra nhau trong một Tất Niên họp mặt. Khang vẫn như xưa, gương mặt trẻ thơ và thánh thiện. Sau 50 năm, còn nhận ra nhau, nghĩa là sự đổi thay của cả hai đã không nhiều lắm.

Chỉ khi nhìn thấy ngón tay đeo nhẫn của Khang, tim tôi chợt chao đi vài nhịp. Sự đổi thay này mới thật dễ sợ.

Tôi cười khi nhớ lại lời cô bạn: ”Vân đã từng biết có người đeo nhẫn tới lần thứ sáu.”

Nếu có ai đeo nhẫn tới lần thứ sáu? Sáu chiếc nhẫn lần lượt mang vào, và tháo ra… Tôi đã nói với Vân: “ Mr. mà có tới sáu chiếc nhẫn này, chắc chắn đã được miễn nhiễm với tình yêu và miễn nhiễm luôn cả với hôn nhân.”

Tôi không hỏi, nên không biết Khang đang có nhẫn tới số mấy. Chập chờn tôi nghĩ tới con số yên tâm nhất. Số 10.

Nhưng dù số một hay số mười, tôi và Khang biết ngay ra, sự gặp lại này đã báo hiệu cho những điều không vui.

Chúng tôi ở cách biệt, hai tiểu bang xa xôi. Khang dặn dò, đừng xa nhau thêm lần nữa. Thế nào là lần nữa? Chuyện lơ tơ mơ tuổi học trò, có bao giờ tôi nghĩ như một lần chia xa?

Với tôi, bây giờ mới là chia cắt, mới là mất mát, ngay khi chúng tôi vừa gặp lại.

Không cần xé giấy trong những cuốn vở thơm tho mùi học trò như 50 năm trước. Chúng tôi text, email cho nhau liên miên hàng giờ, trong rất nhiều tháng.

Tôi biết mình không được bước xa hơn, dù chỉ là một inch nhỏ.

Chúng tôi cùng dừng lại, đứng lại ngay lằn ranh khắt khe nhất của định mệnh. Vói tới nhau qua khoảng không gian xa vời hàng ngàn dặm, mù tăm.

Thư chúng tôi viết cho nhau, không còn là những lời ngớ ngẩn ngày xưa. Chữ nghĩa đã như một gọi mời, dễ thương và vô cùng quyến rũ.

Khang viết và tôi viết… Mối tình chúng tôi thêu dệt trong hàng tỷ lá thư. Khang viết về những quyến luyến, đầy tiếc nuối và nhớ thương. Tôi viết những lời mênh mang với chút dè dặt, nhưng có khi lại ẩn ý những đa tình.

Có ai bảo rằng, chữ nghĩa tự nó không nói ra điều lẳng lơ? Và tôi cứ lẳng lơ, tôi rất lẳng lơ viết những chữ mông lung, vật vờ như gió, đính kết trong email gửi cho Khang. Sáng, trưa và chiều tối...

.
Khang không nói, không dẫn chứng với tôi về những luân lý, đạo đức xa xưa từ thời cổ đại. Tôi cũng chẳng mang ông Khổng Tử ra, chắn ngay giữa con đường đầy hoa lá của chúng tôi đang cùng nhau thênh thang bước, dù chỉ là những bước rón rén, qua email với đầy chữ viết và chỉ là chữ viết...

Nhưng điều gì làm chúng tôi vẫn đứng nguyên một chỗ? Chẳng lẽ chúng tôi cứ loanh quanh với “tình yêu hàm thụ” này mãi?

Trong một Party đầy bạn bè, chẳng ai hiểu sao tôi lại hát tới hai lần một bản nhạc?

Khi mê man, chìm đắm cùng tiếng hát, tôi đã như gởi những lời nồng nàn theo gió.Tiếng hát tôi đã vượt muôn ngàn trùng tới bên Khang, tới một nơi rất xa xôi, xa như nơi chốn nào đó ở tận bên ngoài trái đất.

“... Tìm nhau trong hơi thở
Tìm nhau trong cơn gió
Tìm nhau trong đêm khô
Hay mưa lũ…
... Tìm đâu môi em đỏ…”
[Phạm Duy]

Chợt có một ngày, Khang muốn tiến thêm một bước, rất dài.

Chúng tôi hẹn gặp nhau. Khang sẽ bay đến tiểu bang tôi đang ở.

Dạt dào như thuở mới mon men biết yêu đương, tôi thấy mình như trẻ dại, tung tăng cùng với mọi mơ ước… Tôi thấy nắng sáng, mưa chiều thi vị hơn, trăng xanh hay đêm tối đều mặn mà, thoát bay cùng với hương cỏ thơm tho, ngào ngạt...

Tôi với quần áo đẹp, tóc mượt mà, vẫn còn chút lúng liếng điệu đà như những tháng ngày xưa cũ.

Khang xôn xao mong đợi, cười vang như tuổi 15 thuở trước. Say sưa viết những lời trăm năm, ngọt ngào, trìu mến như chưa bao giờ...

Khi yêu thương và được yêu thương. Tháng ngày như ngắn lại, tôi sợ đời sẽ hết, tôi sợ ngày sắp hết… Và chúng tôi hấp tấp, vội vàng.

Vội vàng nhưng “tinh khiết”... Khẩu hiệu của một định mệnh éo le.

.
Chuyến bay Khang bị trễ tới 2 tiếng.

Tôi ngồi đợi trong một Bar nhỏ ở phi trường. Rượu đỏ đẹp lóng lánh trong chiếc ly mỏng, tôi uống, tôi uống và tôi uống… Bừng trong tim tôi là Khang.

Khang có ngón tay đeo nhẫn, dù chẳng biết đã là chiếc nhẫn thứ bao nhiêu. Nhưng Khang đang có một cuộc sống yên bình, không xao động.

Dù vậy, Khang gửi gấm trong tôi một... Tình yêu vĩnh cửu.

“Tình yêu vĩnh cửu”, nghe vừa mong manh, vừa tội nghiệp. Tôi cười cười, nghiệm ra cái thông thái vô cùng của Chữ và Nghĩa.

Rất bất ngờ, không tính toán dù với một chút ngậm ngùi, tôi quyết định rời khỏi phi trường.

Khang rồi sẽ chẳng thấy tôi đứng đợi, chúng tôi sẽ chẳng có dịp ôm choàng, mừng vui cho sự trùng phùng, sau rất nhiều ngày mong ước.

Tôi về lại đúng vị trí mình đang đứng, ngó mông ra cuối chân trời, thấy có những óng ánh của hai chữ “Đạo Đức”.

Cái tĩnh từ này, với tôi nó không những chỉ là phù phiếm, mà rất nhiều khi nó còn mang thêm cả ý nghĩa của những người: Dại dột, không biết sống và chẳng bao giờ dám sống.

Thôi, sống hay chết gì, chắc tôi chẳng bao giờ quan tâm, cần biết.

Lấn rất nhiều đèn vàng, vượt thêm hai đèn đỏ... Vội vã, tôi lái xe như điên quay trở lại điểm hẹn.

Tôi phải tới đúng giờ, trước khi Khang biến mất.

Nếu thiên hạ hay dùng chữ “định mệnh” để diễn giải cho sự hợp nghĩa về những điều bất như ý.

Tôi có cần phải nói gì thêm không? khi mà rõ ràng, tôi lấn nhiều đèn vàng, vượt rất nhiều đèn đỏ cho kịp tới lại phi trường. Nơi đó có Khang đang nóng lòng chờ đợi, nơi đó Khang chờ tôi với nhiều nghi hoặc, hoang mang và giận dỗi.

Tôi lái xe rất xa, quên đường quên sá, lan man vòng vo, lạc qua nhiều con phố và cả những freeway…

Chúng tôi không tìm ra nhau, chúng tôi mất tích.

Lê Chiều Giang
(Thư Quán Bản Thảo. 3/2021)
Sculpture by Antonio Canova
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Sáu 20248:55 SA(Xem: 343)
Những ngày sau, rồi những ngày sau nữa, tôi không gặp lại anh ta. Tôi vẫn đều đặn ngồi uống cà phê chỗ công-tơ, ngồi một mình. Cà phê quán này làm như không còn ngon như trước...
30 Tháng Năm 20248:20 SA(Xem: 640)
Khi nàng đứng dậy thì ông lão đã qua đời. Bình minh cháy đỏ ngoài cửa sổ và trong ánh sáng ban mai, khu vườn đã phủ đầy hoa tuyết ướt.
22 Tháng Năm 20242:43 CH(Xem: 513)
Chị đến gần, áp mặt mình vào mặt bà, rồi lại áp sang mặt ông. Cả hai đều không còn thở nữa. Chị chạm tay mình lên vai Sato, anh ta không có phản ứng nào, không phát ra tiếng động nào, hình như anh cũng đã “chết”.
15 Tháng Năm 202412:38 CH(Xem: 426)
Bạn bè lứa tuổi tôi tới nay đều đã vượt qua mức tám chịch.
07 Tháng Năm 202410:34 SA(Xem: 533)
Ở đây, hồi đó có người nói là cần “một tấm lòng”.
30 Tháng Tư 20248:38 SA(Xem: 464)
chỉ được trở về với tàu ngựa cũ mà thôi, tim anh vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn có thể cảm, nghĩ và yêu thương.
26 Tháng Tư 20248:51 SA(Xem: 473)
Anh linh anh Hoàng Khanh ơi, cậu con trai anh đang cho tôi thêm một ráng mây vàng nữa để tôi có cơ hội nhìn lên bầu trời xanh.
21 Tháng Tư 202410:55 SA(Xem: 638)
Còn tôi thì cứ ngồi đấy mà nhìn gã hiện diện trong nhà mình. Tôi hoàn toàn lúng túng với hai chữ đồng bào.
09 Tháng Tư 20249:24 SA(Xem: 750)
Mối tình dành riêng cho nàng mà tôi giữ miết ở trong lòng từ bao nhiêu năm,
02 Tháng Tư 202411:15 SA(Xem: 830)
Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16643)
Tuy nhiên, thế hệ 1940-1950, cũng lại là thế hệ cung cấp cho văn chương miền Nam 20 năm, những bài thơ, những trang
(Xem: 9359)
Loạt bài của Nguyên Vũ / Vũ Ngự Chiêu được độc giả, nhất là giới quân nhân đón nhận nồng nhiệt
(Xem: 17645)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 12763)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 19499)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 4266)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
(Xem: 1088)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 1486)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 1556)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22875)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 19479)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 8231)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 9189)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8761)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 11474)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 31043)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 21092)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25839)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 23258)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 22072)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 20163)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 18413)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 19555)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 17223)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 16355)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 24921)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 32359)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 35166)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,