Mùa thu giã từ
với lời tạ ơn ngắn ngủn
chúng ta không muốn chèn vào cơn mưa
từng chiếc lá màu đỏ úa
muốn làm kẻ ăn xin hạnh phúc
khập khiễng chìa tay
Người không chạy kịp cơn lũ đang dâng
trong từng mái nhà bị xé
từng con đường mất dấu
đất mềm như da người bệnh
mưa xô
gió quật
những con người bám vào nhau như hạt thóc
mênh mông
mênh mông
nước ngập lời cầu nguyện
bùn nuốt đường
nước giật tay
những mái nhà trôi như xác lá
đớn đau nức nở giữa canh dài
Ai ơi! non nước biền biệt xa khơi…
những mái nhà quỳ thấp xuống
những bức tường trống huơ
im lặng
người đàn ông thắp lại bát nhang mùi khói ướt
đau thương cũng có mùi
mùi sắt gỉ
mùi áo quần không kịp khô
mùi cơm nguội trộn với lo âu
gió nghẹn đêm dài
sầu dặm
tử sinh
triền miên mưa dầm




