Những đống tuyết ụ cao như đống muối quê nhà
Những ngọn cây trắng bạc màu sương gió
Những cái đầu nhìn qua cửa sổ lấp ló
Bốn bề màu trắng mênh mông
Những hàng cây co mình ôm những nụ bông
Những đàn cá ngủ dưới đáy hồ như nhốt trong tủ đông
Đàn vịt bay về tìm không ra mặt hồ thân thuộc hôm nào buồn bã kêu than
Mặt hồ thành bãi đậu xe...
Những cây kiểng như cỗ xôi mẹ tôi cúng ngày rằm
Hàng cây như mũi giáo cha ông săn con thú hoang
Cuộc sống phải thích nghi và tồn tại theo bánh xe vạn vật
Buông tay hủy diệt mà thôi
Bạn chứng kiến ngày đông yêu thiên nhiên trân quý
Vạt nắng vàng chùm hoa thắm đùa reo...
Những con đường nhỏ ngoằn ngoèo trải thảm lá vàng thơ mộng
Yêu thêm cuộc sống từng giờ
Muốn trái ngọt chờ qua ngày băng giá
Nẻo đường phù sa bước qua cầu nghiệt ngã
Thương ghế đá bên hồ lạnh teo co chân chống đỡ
Chờ đôi tình nhân ngày trở lại hẹn hò
Tất cả đợi chờ tận hưởng những ngày đông
Ta hãy ủ nụ tình trong chăn ấm xuân về hội ngộ đơm hoa
Anh xin gửi chút tình xa tặng em sợi ấm bôn ba giữa đời...
Gió về bông tuyết ngã rơi
Cuộn chặt sợi nhớ chân trời xứ xa
Ly trà cửa sổ nhìn ra
Ngẫm đời ta ngộ được ra nhiều điều
Còn hơi thở hãy còn yêu
Đông về Bắc Mỹ một chiều bão giông
Chiều bão tuyết Ohio!




