em chưa đẹp hết một lần được đâu
bao nhiêu kiểu tóc qua đầu
nỗi buồn có nhuộm được mầu khác không
có cánh phượng nở giữa đông
hay là tôi lạc ở trong lòng mình
tìm giọt nước mắt đồng trinh
vẹn tuyền sau những chuyến tình em xa
tìm nỗi buồn của bông hoa
trong niềm vui nở thơm qua cuộc đời
tìm gần gũi nơi xa xôi
hạnh phúc trong cõi lòng tôi rất buồn
ai để quên một tâm hồn
ở nơi đến lẽ sẽ còn có nhau
môi êm tốn mấy hồng cầu
cho tôi sắc đỏ pha mầu tháng năm
ai để lại nỗi buồn câm
cái lặng im khiến chỗ nằm bão giông
em đừng đẹp nữa được không
chối từ cách ấy sao lòng tôi yên
vui tôi bằng những muộn phiền
chung nhau hai nỗi đời riêng một mình
nghịch chơi với cái chung tình
buồn vui mệt xuống nên hình hài tôi
muốn ăn nằm với xa xôi
ngủ quên trên chuyện đã rồi. Và mơ




