Buổi sáng thức dậy tôi thấy tôi cô đơn
Bụng tôi nóng kinh khủng
Lẽ ra buốt lạnh
Cớ sao lại là lửa
Lửa không đốt cháy, lửa không thiêu rụi,
Nỗi cô đơn chưa có ngọn
Cô đơn không có lưỡi, không có miệng,
Không biết khóc cùng ai
Giá như nó cháy được
Rồi biến mất
Giá như nó hát được
Để dỗ dành
thế giới này dở cười dở khóc
Tôi biết là tôi bị bỏ quên
Bỏ quên từ kiếp trước
Tôi một mình
Tôi sờ nắn chính tôi
Tôi - lưu cửu…
Lê Văn Hiếu




