THUY THUC OANH HUYNH - Mùa im lặng

25 Tháng Năm 20265:13 CH(Xem: 256)
THUY THUC OANH HUYNH - Mùa im lặng

Thục từng nghĩ tình yêu là một trò chơi, không phải kiểu trò chơi vô nghĩa mà là thứ gì đó có thể thử, có thể dừng, có thể bước ra bất cứ lúc nào khi thấy chán. Cô không phải người lạnh lùng, chỉ là cô tin rằng trái tim mình đủ tỉnh táo để không bao giờ bị nhấn chìm.

Cho đến khi anh rời đi.

Ngày đó, Thục gặp anh vào một buổi chiều mưa lất phất, thành phố ướt như vừa được ai đó rửa sạch bằng nỗi buồn. 

Cô ngồi trong quán cà phê quen, tay lật một cuốn sách nhưng mắt thì không đọc gì cả.

Anh bước vào, mang theo mùi mưa.

Không có gì đặc biệt, chỉ là ánh mắt anh dừng lại nơi cô lâu hơn một chút. Và cô, như một thói quen đã thành phản xạ: mỉm cười.

Một nụ cười đủ để bắt đầu. Thục luôn biết cách khiến người khác chú ý mình.

Không cần cố gắng quá nhiều. Một chút quan tâm vừa đủ, một chút xa cách vừa đủ, và đôi khi là những lời nói nửa đùa nửa thật. Cô không gọi đó là lừa dối. Cô gọi đó là “giữ khoảng cách an toàn”.

Thời gian quen nhau, anh không giống những người trước. Anh không vội vàng, không hỏi quá nhiều, không đòi hỏi điều gì. Anh chỉ ở đó, kiên nhẫn như một cơn mưa kéo dài, không ồn ào nhưng thấm sâu.

“Em có bao giờ thật lòng không?” – anh hỏi một lần, giọng nhẹ như gió.

Thục cười. “Thật lòng là gì?”

Anh không trả lời, chỉ nhìn cô, lâu đến mức cô phải quay đi.

Thục đã từng đùa cợt với tình cảm của anh. Cô biết điều đó.

Những tin nhắn lúc khuya chỉ để giết thời gian, những lời hứa mơ hồ không bao giờ định thực hiện, những lần im lặng cố ý để anh phải chờ. Cô thấy mình nắm quyền kiểm soát. Và cô thích cảm giác đó.

Cho đến một ngày, anh không nhắn nữa. Ban đầu, Thục không để ý, một ngày, hai ngày, rồi một tuần.

Cô nghĩ anh đang bận hoặc giận. Cũng có thể muốn thử lại chính trò chơi của cô.

Cô không nhắn trước. Cô chờ trong sự thách thức.

Nhưng sự im lặng của anh không giống những lần trước. Nó không có dấu hiệu quay lại. Không một tin nhắn ngắn ngủi, không một cuộc gọi lỡ, không một lời giải thích. Chỉ là… không có gì cả.

Đến lúc đó, Thục mới nhận ra mình không còn ở trong trò chơi nữa.

Cô bắt đầu kiểm tra điện thoại nhiều hơn. Mỗi âm thanh nhỏ cũng khiến tim cô giật mình. Mỗi đêm trôi qua dài hơn bình thường. Cô đọc lại những tin nhắn cũ, những câu nói mà trước đây cô từng xem là vô nghĩa giờ lại trở nên nặng nề.

“Anh không giỏi nói chuyện, nhưng anh ở đây.”

“Em đừng biến mất nhé.”

“Có những thứ nếu mất đi, sẽ không quay lại đâu.”

Thục chưa từng tin.Giờ thì cô bắt đầu sợ,cô thử nhắn cho anh. Một tin nhắn ngắn: “Anh đang làm gì?”

Không trả lời. Cô chờ thêm một ngày, rồi hai ngày và một tuần...

Cô nhắn tiếp: “Anh ổn không?” Vẫn im lặng.

Sự im lặng không phải là từ chối, nó còn tệ hơn. Nó giống như việc người ta xóa bạn ra khỏi thế giới của họ mà không cần báo trước.

Thục bắt đầu nhớ anh theo cách mà cô chưa từng nhớ ai

Không phải những điều lớn lao, mà là những chi tiết nhỏ nhặt: cách anh gọi tên cô, cách anh dừng lại khi cô nói, cách anh luôn kiên nhẫn ngay cả khi cô cố tình làm anh khó chịu.

Cô nhớ cả những lần mình đã vô tâm. Những lần cô cười khi anh nghiêm túc. Những lần cô bỏ đi giữa chừng một cuộc trò chuyện. Những lần cô khiến anh phải chờ mà không có lý do.

Mỗi ký ức giờ đây giống như một vết xước.

Thời gian trôi chậm đến mức Thục có thể nghe thấy tiếng lòng mình vỡ vụn. Cô không còn đùa cợt nữa, chỉ còn lại một khoảng trống mà cô không biết cách lấp đầy.

Cô bắt đầu tự hỏi: liệu anh đã từng đau như thế này chưa khi mà những lúc cô im lặng, những lúc cô biến mất  Có lẽ anh đã chờ giống như cách cô đang chờ bây giờ.

Thục quay lại quán cà phê cũ. Vẫn chỗ ngồi đó. Vẫn ánh đèn vàng nhạt. Mọi thứ giống hệt như ngày đầu tiên. 

Chỉ thiếu anh.

Cô ngồi rất lâu. Không làm gì cả. Chỉ nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt mưa rơi lặng lẽ.

“Em có bao giờ thật lòng không?”

Câu hỏi cũ vang lên trong đầu cô.

Lần này, cô có câu trả lời nhưng không còn ai để nghe nữa.

Thục không biết anh đã đi đâu, không biết anh có ổn không. Không biết liệu anh có từng nghĩ đến cô sau khi rời đi? 

Sự không biết ấy trở thành một dạng dày vò không có điểm kết thúc, không có lời giải, chỉ là một khoảng lặng kéo dài vô tận.

Có những đêm, Thục thức trắng. Cô tưởng tượng nếu anh quay lại, cô sẽ nói gì, sẽ xin lỗi ra sao, sẽ giữ anh lại như thế nào.

Nhưng sáng hôm sau, mọi thứ vẫn như cũ.

Không có tin nhắn. Không có phép màu. Chỉ có cô và sự hối hận.

Người ta thường nói mất đi rồi mới biết trân trọng. Thục từng nghĩ đó là một câu nói sáo rỗng.Giờ thì cô hiểu. Không phải vì câu nói đúng, mà vì nỗi đau khiến nó trở nên thật.

Một ngày nọ, Thục không còn kiểm tra điện thoại liên tục nữa.

Không phải vì cô đã quên mà vì cô đã hiểu rằng có những người, một khi đã rời đi, sẽ không quay lại.

Cô vẫn nhớ.

Nhưng nỗi nhớ không còn gào thét. Nó lặng hơn, sâu hơn, giống như một vết thương đã khô nhưng không bao giờ lành.

Thục đứng trước gương, nhìn vào chính mình.

Cô vẫn là cô của ngày trước, chỉ khác một điều: cô không còn coi tình yêu là trò chơi nữa.

Ngoài kia, mùa mưa đã qua nhưng trong lòng Thục, một mùa im lặng vẫn còn ở lại.

Và có lẽ, nó sẽ ở đó rất lâu.

25 Tháng Năm 20261:28 CH(Xem: 203)
“Tuân Nguyễn sinh ra ở đời là để đóng cái vai trò này: khi có ai đó muốn kêu lên ‘Trời ơi! Sao mà tôi khổ thế?’ thì nhìn vào Tuân Nguyễn sẽ thấy mình chưa phải là người khổ”.
15 Tháng Năm 20261:50 CH(Xem: 512)
Nếu ông là người Việt Nam - bà nói, vẫn bằng tiếng Pháp, chậm và rõ từng chữ - ông cũng sẽ làm như chúng tôi.
10 Tháng Năm 20262:32 CH(Xem: 671)
Con nhỏ mười lăm tuổi, nổi bật trong xóm hẻm bởi gương mặt dễ thương, hoàn cảnh éo le, cha chết, mẹ đi lấy chồng khác, con nhỏ sống cùng ngoại già.
05 Tháng Năm 20269:26 SA(Xem: 3132)
Chiều xuống ở Qui Nhơn, gió không thổi xuôi. Nó thổi ngược.
25 Tháng Tư 20264:25 CH(Xem: 880)
Nàng không có tuổi. Khó đoán định nàng già hay trẻ hơn ai đó bởi gương mặt thanh khiết phảng phất chút man dại,
20 Tháng Tư 20264:12 CH(Xem: 845)
Mắt người tình buồn như mắt loài bò…
15 Tháng Tư 202610:08 SA(Xem: 900)
Ngày nay đồ nhựa, đồ điện tử đã thổi phăng những vật dụng làm bằng cau.
10 Tháng Tư 20261:46 CH(Xem: 836)
Vào những năm cuối đời, vua Gia Long chỉ dụ Bộ Hộ điều tra tài nguyên thảo mộc của nước nhà.
05 Tháng Tư 202612:03 CH(Xem: 908)
Tóm lại, không nên để người cao tuổi mắc thêm những bệnh... vô duyên!
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 9862)
Tôi không biết anh (Phạm Duy) có thích những bài thơ ngoài đời nhưng về đạo của tôi không?
(Xem: 14688)
Mừng sinh nhật 93 tuổi của nhà văn Doãn Quốc Sỹ
(Xem: 16000)
Võ Phiến là một trong những nhà văn hàng đầu của 20 năm VHNT miền Nam, giai đoạn 1954-1975.
(Xem: 13876)
ca khúc này, là một thứ kinh-nguyện-riêng của những người yêu nhau, bất hạnh. Trong số những người yêu nhau, bất hạnh, có anh C. của chúng tôi.
(Xem: 14428)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 2669)
“67, Khúc Thêm Cho Huyền Châu” là một kiệt tác của sự tinh tế.
(Xem: 562)
Ngôn ngữ trong thơ Du Tử Lê là ngôn ngữ của tự tình, của chiêm nghiệm, của bao dung, nên khi đọc lên, nghe rất ngọt lưỡi, mật môi
(Xem: 728)
Thơ Du Tử Lê gieo vào tâm hồn người đọc một cảm giác lâng lâng đầy suy tư, ông được xem như nhà thơ Tình do cả đời đắm đuối hệ lụy vì thơ.
(Xem: 18952)
thưởng thức thơ Du Tử Lê để từ đó chúng ta cùng vươn tới cảm thông với ánh sáng, với hương thơm muôn đời của Chân-Thiện-Mỹ
(Xem: 7170)
Tên tuổi bác Lê, tôi biết đã lâu nhưng chả bao giờ nghĩ có thể, có dịp nào gặp, chứ đừng nói được trò chuyện, với một người mà mình hằng ngưỡng mộ.
(Xem: 22450)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 11351)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 13326)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 10972)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 15596)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 34967)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 23259)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 29686)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 26986)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 26140)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 24044)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 20866)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 22556)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 19538)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 18372)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 29705)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 36382)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 37253)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,