Thục từng nghĩ tình yêu là một trò chơi, không phải kiểu trò chơi vô nghĩa mà là thứ gì đó có thể thử, có thể dừng, có thể bước ra bất cứ lúc nào khi thấy chán. Cô không phải người lạnh lùng, chỉ là cô tin rằng trái tim mình đủ tỉnh táo để không bao giờ bị nhấn chìm.
Cho đến khi anh rời đi.
Ngày đó, Thục gặp anh vào một buổi chiều mưa lất phất, thành phố ướt như vừa được ai đó rửa sạch bằng nỗi buồn.
Cô ngồi trong quán cà phê quen, tay lật một cuốn sách nhưng mắt thì không đọc gì cả.
Anh bước vào, mang theo mùi mưa.
Không có gì đặc biệt, chỉ là ánh mắt anh dừng lại nơi cô lâu hơn một chút. Và cô, như một thói quen đã thành phản xạ: mỉm cười.
Một nụ cười đủ để bắt đầu. Thục luôn biết cách khiến người khác chú ý mình.
Không cần cố gắng quá nhiều. Một chút quan tâm vừa đủ, một chút xa cách vừa đủ, và đôi khi là những lời nói nửa đùa nửa thật. Cô không gọi đó là lừa dối. Cô gọi đó là “giữ khoảng cách an toàn”.
Thời gian quen nhau, anh không giống những người trước. Anh không vội vàng, không hỏi quá nhiều, không đòi hỏi điều gì. Anh chỉ ở đó, kiên nhẫn như một cơn mưa kéo dài, không ồn ào nhưng thấm sâu.
“Em có bao giờ thật lòng không?” – anh hỏi một lần, giọng nhẹ như gió.
Thục cười. “Thật lòng là gì?”
Anh không trả lời, chỉ nhìn cô, lâu đến mức cô phải quay đi.
Thục đã từng đùa cợt với tình cảm của anh. Cô biết điều đó.
Những tin nhắn lúc khuya chỉ để giết thời gian, những lời hứa mơ hồ không bao giờ định thực hiện, những lần im lặng cố ý để anh phải chờ. Cô thấy mình nắm quyền kiểm soát. Và cô thích cảm giác đó.
Cho đến một ngày, anh không nhắn nữa. Ban đầu, Thục không để ý, một ngày, hai ngày, rồi một tuần.
Cô nghĩ anh đang bận hoặc giận. Cũng có thể muốn thử lại chính trò chơi của cô.
Cô không nhắn trước. Cô chờ trong sự thách thức.
Nhưng sự im lặng của anh không giống những lần trước. Nó không có dấu hiệu quay lại. Không một tin nhắn ngắn ngủi, không một cuộc gọi lỡ, không một lời giải thích. Chỉ là… không có gì cả.
Đến lúc đó, Thục mới nhận ra mình không còn ở trong trò chơi nữa.
Cô bắt đầu kiểm tra điện thoại nhiều hơn. Mỗi âm thanh nhỏ cũng khiến tim cô giật mình. Mỗi đêm trôi qua dài hơn bình thường. Cô đọc lại những tin nhắn cũ, những câu nói mà trước đây cô từng xem là vô nghĩa giờ lại trở nên nặng nề.
“Anh không giỏi nói chuyện, nhưng anh ở đây.”
“Em đừng biến mất nhé.”
“Có những thứ nếu mất đi, sẽ không quay lại đâu.”
Thục chưa từng tin.Giờ thì cô bắt đầu sợ,cô thử nhắn cho anh. Một tin nhắn ngắn: “Anh đang làm gì?”
Không trả lời. Cô chờ thêm một ngày, rồi hai ngày và một tuần...
Cô nhắn tiếp: “Anh ổn không?” Vẫn im lặng.
Sự im lặng không phải là từ chối, nó còn tệ hơn. Nó giống như việc người ta xóa bạn ra khỏi thế giới của họ mà không cần báo trước.
Thục bắt đầu nhớ anh theo cách mà cô chưa từng nhớ ai
Không phải những điều lớn lao, mà là những chi tiết nhỏ nhặt: cách anh gọi tên cô, cách anh dừng lại khi cô nói, cách anh luôn kiên nhẫn ngay cả khi cô cố tình làm anh khó chịu.
Cô nhớ cả những lần mình đã vô tâm. Những lần cô cười khi anh nghiêm túc. Những lần cô bỏ đi giữa chừng một cuộc trò chuyện. Những lần cô khiến anh phải chờ mà không có lý do.
Mỗi ký ức giờ đây giống như một vết xước.
Thời gian trôi chậm đến mức Thục có thể nghe thấy tiếng lòng mình vỡ vụn. Cô không còn đùa cợt nữa, chỉ còn lại một khoảng trống mà cô không biết cách lấp đầy.
Cô bắt đầu tự hỏi: liệu anh đã từng đau như thế này chưa khi mà những lúc cô im lặng, những lúc cô biến mất Có lẽ anh đã chờ giống như cách cô đang chờ bây giờ.
Thục quay lại quán cà phê cũ. Vẫn chỗ ngồi đó. Vẫn ánh đèn vàng nhạt. Mọi thứ giống hệt như ngày đầu tiên.
Chỉ thiếu anh.
Cô ngồi rất lâu. Không làm gì cả. Chỉ nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt mưa rơi lặng lẽ.
“Em có bao giờ thật lòng không?”
Câu hỏi cũ vang lên trong đầu cô.
Lần này, cô có câu trả lời nhưng không còn ai để nghe nữa.
Thục không biết anh đã đi đâu, không biết anh có ổn không. Không biết liệu anh có từng nghĩ đến cô sau khi rời đi?
Sự không biết ấy trở thành một dạng dày vò không có điểm kết thúc, không có lời giải, chỉ là một khoảng lặng kéo dài vô tận.
Có những đêm, Thục thức trắng. Cô tưởng tượng nếu anh quay lại, cô sẽ nói gì, sẽ xin lỗi ra sao, sẽ giữ anh lại như thế nào.
Nhưng sáng hôm sau, mọi thứ vẫn như cũ.
Không có tin nhắn. Không có phép màu. Chỉ có cô và sự hối hận.
Người ta thường nói mất đi rồi mới biết trân trọng. Thục từng nghĩ đó là một câu nói sáo rỗng.Giờ thì cô hiểu. Không phải vì câu nói đúng, mà vì nỗi đau khiến nó trở nên thật.
Một ngày nọ, Thục không còn kiểm tra điện thoại liên tục nữa.
Không phải vì cô đã quên mà vì cô đã hiểu rằng có những người, một khi đã rời đi, sẽ không quay lại.
Cô vẫn nhớ.
Nhưng nỗi nhớ không còn gào thét. Nó lặng hơn, sâu hơn, giống như một vết thương đã khô nhưng không bao giờ lành.
Thục đứng trước gương, nhìn vào chính mình.
Cô vẫn là cô của ngày trước, chỉ khác một điều: cô không còn coi tình yêu là trò chơi nữa.
Ngoài kia, mùa mưa đã qua nhưng trong lòng Thục, một mùa im lặng vẫn còn ở lại.
Và có lẽ, nó sẽ ở đó rất lâu.




