Thận Nhiên, đi tìm “căn cước” di dân (Kỳ 01)

25 Tháng Tám 20191:05 CH(Xem: 279)
Thận Nhiên, đi tìm “căn cước” di dân (Kỳ 01)


Tôi vẫn quan niệm một trong những thước đo tài năng của một nhà văn là, tính điềm tĩnh nếu không muốn nói là có phần lạnh lùng của ngòi bút, qua những trang văn xuôi của họ. Nhiều nhà văn của chúng ta, khi sáng tác tiểu thuyết mang tính hư cấu, thường rơi vào tình trạng mất kiểm soát, tác giả để những xung động tình cảm của họ chảy, trôi, chan hòa theo những nhân vật mà họ yêu hay ghét. Sự kiện này, khiến độc giả bị cuốn theo những xung động tình cảm mang nhiều chất “cao trào” ấy. Nhưng mặt khác, nó cũng mang tới cho những độc giả khó tính, sự dễ dàng nhận ra quá nhiều son, phấn câu truyện.

ThanNhien 01

Ngược lại, theo tôi, cũng có một số ít nhà văn điềm tĩnh tới mức độ lạnh lùng, với nhiều dữ kiện lấy từ hiện thực xã hội, khiến độc giả thấy tác phẩm đó, như một thứ hồi ký hay, bán hồi ký. Từ tính chất điềm tĩnh, lạnh lùng trong tiến trình hình thành tác phẩm, một số tác giả khác, lại còn cho thấy chủ tâm tiết giảm tối đa việc sử dụng tĩnh tự - - Một khía cạnh nói lên sự giầu có đặc biệt của ngôn ngữ Việt. Sự tiết giảm việc khai thác tĩnh từ, không làm “giá đỡ” cho những trang văn chương lãng mạn quá đà, đôi khi đã cho người đọc cái khí hậu “khô rang”, tới độ như đã làm vàng, cong những trang sách của họ.

Tiêu biểu cho trường hợp vừa kể là tiểu thuyết “Những ghi chép ở tầng thứ # 14” (NGCOTT # 14) của nhà văn Thận Nhiên, do nhà xuất bản Văn Học ở miền nam Cali ấn hành, mới đây.

Trong “Lời tựa” trước khi bước vào tác phẩm NGCOTT #14, tác giả bộc bạch rằng, ông viết tiểu thuyết này vào năm 2014. Thời gian ông sống ở căn hộ tầng 14, một chúng cư ở huyện Bình Chánh Sài Gòn. Đó là cuốn tiểu thuyết thứ ba đã hoàn tất, trên lộ trình văn chương của ông.

Ông viết:

“… Tìm lại căn cước của mình, dấu vết của lịch sử và quê hương là ám ảnh khắc khoải của người di dân. Cuốn tiểu thuyết này là về một người trẻ tuổi, sanh ra và lớn lên ở Mỹ, muốn giải tỏa những ám ảnh đó bằng một chuyến đi tìm lại cội nguồn…”

Tác giả xác nhận rằng, ông không có ý muốn tái tạo lại sự thật, thậm chí ngược lại vậy. Mà, đây là một tác phẩm hư cấu được dựa trên một số chi tiết trong đời thật, gồm 15 chương, nếu tách riêng, mỗi chương có thể được đọc như một truyện ngắn, và tất cả được sắp đặt với ý đồ kết nối thành một tiểu thuyết. Ông giải thích:

“Cấu-trúc-tiểu-thuyết-có-thể-tách-rời-thành-nhiều-truyện-ngắn là hệ quả của ý định cho nó xuất hiện trên trang mạng thay vì in thành sách…”
Tuy nhiên, như đã nói, mỗi tác phẩm văn chương, dù thuộc thể loại nào, tự thân, khi ra đời, nó đã mặc nhiên có cho chính nó một “định mệnh” bất khả chuyển, nào đấy.

Cũng vậy, Thận Nhiên kể, sau khi ông cho đăng NGCOTT # 14 trên website Tiền Vệ, ông sửa chữa một vài chi tiết rồi cho đăng từng chương trong Facebook. Ông nói, không mấy ai post tiểu thuyết trên Facebook, vì nó vừa bất tiện cho người đọc, nó lại quá dài để theo dõi, vừa bất công cho người viết.

“Bất công vì cặm cụi viết hàng mấy tháng trời mới xong một bản thảo, để rồi khi post lên thì nó không sống được quá hai ngày rồi bị hàng ngàn thông tin khác đè lên, chôn lấp.” Thận Nhiên nhấn mạnh.

Nhưng may mắn, cuối cùng định mệnh đã nở một nụ cười hân hoan, chào đón cuốn tiểu thuyết mới của Thận Nhiên. Đó là khi tác phẩm NGCOTT # 14 lọt vào mắt xanh của nhà văn Ngô Thị Kim Cúc. Bà cho đăng lên website Văn Việt và đề cử dự giải văn xuôi của Văn Việt năm 2018. Tác phẩm đã đoạt giải...

Chương sách đầu tiên của NGCOTT # 14, tiểu đề “Dấu vết cội nguồn”, được mở vào bằng đoạn văn:

“Sài Gòn là thành phố có nhiều ma nhất trên thế giới. Nó có nhiều ma hơn mọi thành phố có nạn diệt chủng ở châu Phi. Nó có nhiều ma hơn thành phố chết Nam Vang trong thời diệt chủng. Nó có nhiều ma hơn cả hai thành phố bị hủy diệt bởi bom nguyên tử vào cuối thế chiến thứ hai ở Nhật cộng lại. Nói đúng ra thì nó có nhiều ma hơn tất cả các thành phố trên thế giới.” (NGCOTT # 14, trang 9).

Không cần phải nói việc ghi nhận thành phố Sài Gòn, một thời từng được phong tặng là “hòn ngọc Viễn đông”, vốn chưa có một tác giả cũ, mới nào, cho nó cái ví von bất ngờ là, thành phố có nhiều ma hơn tất cả các thành phố trên thế giới, cộng lại. Chỉ nội việc ví von Sài Gòn có nhiều ma nhất thế giới, đã cho thấy cái ẩn dụ sắc, lạnh của tác giả, một người trẻ, sinh ra và lớn lên ở quê người, trở lại quê hương nguyên gốc, tìm lại “căn cước” của mình qua “dấu vết của lịch sử và quê hương” vốn là ám ảnh, khắc khoải của một di dân!

Trước khi cho thấy những gì tác giả tìm được trong chuyến trở về Sài Gòn, nhà văn Thận Nhiên giới thiệu qua gia cảnh của gia đình ông những năm đầu ở Mỹ. Đó là kỹ thuật dùng bệ phóng hiện tại để đưa quá khứ ra tiền trường sân khấu thực tế phũ phàng đời thường của thế hệ di dân đời thứ nhất ở nước Mỹ, với:

“…Nếu hình dung quốc tịch là cái mỏ neo để neo thân phận con người như neo con tàu thì cha tôi là con tàu bị trôi dạt mãi và sẽ đắm trong nay mai vì mỗi ngày bị nước tràn vào một ít. Tới giờ, sau nhiều năm ở Mỹ, ông vẫn không nói được tiếng Anh suông sẻ tuy rằng ông sống bằng nhiều nghề, đi và ở nhiều nơi trên nước Mỹ hơn hơn phần đông những người Mỹ bình thường. Ông lái xe rất giỏi, chưa bao giờ ông gây tai nạn hay bị cảnh sát phạt vì bất cứ lỗi gì, nhưng ông không có bằng lái vì, theo lời ông, ông đã thi trượt 37 lần phần thi lý thuyết. Ông là một nhà thơ, một nhà thơ thất bại như hàng triệu triệu nhà thơ thất bại của nhân loại từ xưa đến nay, tất nhiên, ông chỉ làm thơ bằng tiếng Việt...” (NGCOTT # 14, trang 10)

Tới đây, tác giả đã giới thiệu một cách lạnh lùng một trong những sắc thái đặc thù của người Việt là “truyền thống” làm thơ. Nhưng một mặt nào khác, nó cũng cho thấy tính giễu nhại của ông, không chỉ thấy trong đoạn văn vừa trích dẫn mà, tràn ngập rất nhiều nơi ở các trang sách kế tiếp.

Trong khi đó, bà mẹ của nhân vật chính, xưng “tôi” trong tác phẩm, thì sao? Thận Nhiên mô tả:

“Mẹ tôi là một thương gia khá thành công, bà buôn bán với cả người Mỹ gốc Việt lẫn người Mỹ không phải gốc Việt. Bà bảo với tôi là bà đã lấy được bằng tiến sĩ về một ngành tương tợ như khí động học hay nhân chủng học gì đó (…) Cha mẹ tôi ly dị từ 13 năm trước và tôi sống với mẹ từ đó. Cha tôi, sau khi kiếm sống ở nhiều tiểu bang khác nhau, dọn về sống không xa thành phố chúng tôi ở. Ông thường ghé đón tôi về nhà ông chơi. Kỳ lạ là cả hai cha mẹ tôi ai cũng sống một mình, thỉnh thoảng họ có bạn trai hay bạn gái nhưng không sống chung với ai nữa. Cha tôi thường thu xếp cho các cô bồ của ông không có mặt ở nhà mỗi khi ông đón tôi về. Hai cô người Việt, một cô người Mễ, một cô người Lào, hai cô da đen và một cô da trắng. Tôi nghĩ tôi kể còn sót vài cô những khi cha tôi dời đi qua tiểu bang khác sống. Có lần cha tôi nói con cu của ông giống như cây gậy của thằng mù, đụng đâu ông chọt đó, vậy mà chưa có lần nào ông dính luôn…” (NGCOTT#14, trang 10, 11)

(Kỳ sau tiếp)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
10 Tháng Chín 20199:28 SA(Xem: 190)
Tôi xin được trân trọng chào, mừng cuộc trường-chinh-thi-ca của họ Đặng, cuối cùng, đã đến được một thổ-ngơi-thi-ca, khác.
04 Tháng Chín 20199:47 SA(Xem: 155)
Ông thú nhận, ở Việt Nam, ông hoàn toàn sống trong một cảm giác bất an thường trực, y như cái cảm giác trên ba mươi năm trước mà ông đã kinh qua.
27 Tháng Tám 201912:57 CH(Xem: 186)
Việt Nam là một cường quốc về thơ
06 Tháng Tám 20199:24 SA(Xem: 377)
sau một thời gian “xuất giá” theo Osho, Nguyễn Diệu Thắng đã được bằng hữu gọi một cách thân mật là “Thắng Osho”?
30 Tháng Bảy 20199:56 SA(Xem: 477)
Khi gặp Bùi Xuân Phái, thấy nhau, chúng tôi cùng bùi ngùi. Chúng tôi không nói được với nhau một lời nào!.! chỉ nhìn nhau. Mặc cho những giọt mắt già nua, hiếm hoi, lặng lẽ chảy…
24 Tháng Bảy 20192:55 CH(Xem: 333)
Tôi trộm nghĩ, độc giả của nhà văn Trương Vũ ít ai ngạc nhiên khi nhận ra ông vốn nặng lòng với quê hương, nhất là ở lãnh vực văn học, nghệ thuật của đất nước.
16 Tháng Bảy 201910:33 SA(Xem: 256)
TruongVu 02: Từ trái: Phan Anh Dũng và ba họa sĩ, Đinh Cường, Nguyễn Trọng Khôi, Trương Vũ-2011 (Hình Nguyễn Quốc Khải)
02 Tháng Bảy 20199:55 SA(Xem: 441)
Nhà xuất bản Nhân Ảnh mới ấn hành tiểu luận “Đuổi bóng hoàng hôn” (ĐBHH) của nhà văn và cũng là họa sĩ Trương Vũ
25 Tháng Sáu 20199:23 SA(Xem: 447)
Không chỉ trân trọng với những tác giả nổi tiếng từ trước 1975, ở quê nhà, như Mai Thảo, Võ Phiến, Nhật Tiến, Lê Uyên Phương, Đinh Cường, Nguyên Khai, Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Đức Quang…,
22 Tháng Sáu 20199:40 SA(Xem: 339)
Nhà xuất bản Lotus Media lại mới gửi tới những người yêu văn chương, một tác phẩm mới của nhà thơ Phan Tấn Hải
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 189)
Tôi xin được trân trọng chào, mừng cuộc trường-chinh-thi-ca của họ Đặng, cuối cùng, đã đến được một thổ-ngơi-thi-ca, khác.
(Xem: 155)
Ông thú nhận, ở Việt Nam, ông hoàn toàn sống trong một cảm giác bất an thường trực, y như cái cảm giác trên ba mươi năm trước mà ông đã kinh qua.
(Xem: 185)
Việt Nam là một cường quốc về thơ
(Xem: 279)
tác giả đã giới thiệu một cách lạnh lùng một trong những sắc thái đặc thù của người Việt là “truyền thống” làm thơ
(Xem: 377)
sau một thời gian “xuất giá” theo Osho, Nguyễn Diệu Thắng đã được bằng hữu gọi một cách thân mật là “Thắng Osho”?
(Xem: 6794)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 279)
Ta có thể nói tranh và thơ của Du Tử Lê đã hòa quyện thành một.
(Xem: 368)
Tôi đọc trường khúc Mẹ Về Biển Đông của Du Tử Lê lần đầu giữa một mùa hè khô hạn,
(Xem: 500)
Ông chia sẻ nhận định: “Nếu cứ nhớ mãi những ấu thơ của mình, có lẽ người ta sẽ bớt đi hận thù mà vui sống bên nhau.”
(Xem: 453)
Một dấu nối lặng lẽ với hôm qua, Sài Gòn, khi ta gặp lại một người quen cũ, đã lâu, trong câu chuyện mới. Du Tử Lê, ông vẫn làm thơ, sống thơ.
(Xem: 884)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1368)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1499)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21212)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15845)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13592)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16820)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14858)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13360)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11295)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10383)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10571)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9635)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9326)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10779)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15821)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22534)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 28005)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19464)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20631)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24660)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22644)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 19023)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,277,114