Boomerang!

26 Tháng Sáu 20192:06 CH(Xem: 539)
Boomerang!

khi boomerang bay trở lại dưới chân tôi,

nó không chỉ là một thanh sắt hình chữ “>” ngang.

nó còn mang lại cho tôi ký ức.

(dĩ nhiên, nó vẫn thua tôi xa.)

nó  không thể phân biệt

ký ức nào vui? ký ức nào buồn?

thí dụ ngày chúng ta thất lạc nhau

em trở thành kẻ khác!

với tôi, vì thế, nhân loại cũng trở thành kẻ khác!

ngay những con chim sẻ mới nở

cũng nhận biết nỗi buồn

nên, hoảng hốt kêu đêm,

khi cha mẹ chúng không trở về với chúng.

rồi những chiếc lá sâu ăn,

cũng biết rằng từ nay chúng đã bị khuyết tật.

như tôi, một ngày, bỗng nhận ra mình

chẳng những không còn nguyên hình hài,

mà, tâm trí cũng có phần hơi bị… tửng

(do em bỏ đi!)

.

khi boomerang bay trở lại dưới chân tôi,

nó không chỉ là một thanh sắt hình chữ “>” ngang

nó còn mang lại cho tôi ký ức.

dĩ nhiên, nó vẫn… thua tôi xa,

khi không phân biệt được

ký ức nào vui? ký ức nào buồn?

tuy nó đã mang về cho tôi

những nơi chốn chúng ta từng đi qua.

những sớm mai chúng ta là bình minh..

biển trong mắt nhau.

trời đất cũng tranh nhau hiện ra trong mắt nhau.

thậm chí chiếc khăn mặt dùng chung,

cũng đầy hơi hớm nhau.

và trên tấm drap trải giường

cũng tranh nhau chia phần

vệt ố.

(mặc dù tôi đã nói

thân, tâm tôi từng bị handicap)

.

-Boomerang?

đúng rồi boomerang. chính nó,

(dù thua tôi xa)

vẫn mang về cho tôi những buổi trưa tìm nhau

khi nắng, gió cũng giúp tôi ngược, xuôi tìm em

nhưng em vốn là không khí

đâu có hình thể, màu sắc gì

khiến nắng gió phải khuyên tôi,

“hãy kiên nhẫn đợi đến tối,

nàng sẽ hiện ra như một người tù bất ngờ,

được trả tự do sớm…”

 .

khi boomerang bay trở lại dưới chân tôi,

nó không chỉ là một thanh sắt hình chữ “>” ngang

(dù thua tôi xa)

nó vẫn mang lại cho tôi ký ức.

tất nhiên nó không thể phân biệt

ký ức nào vui? ký ức nào buồn?

nhưng nó vẫn mang về cho tôi:

những mảnh đất quê hương

nơi nuôi chúng ta khôn lớn

đó là Hà Nam, Hà Nội,  Huế, Đà Nẵng,

Pleiku, Đà Lạt, Sài Gòn, Vũng Tàu…

và những trái strawberry

đỏ như môi em

(đỏ tới thảng thốt.)

khi boomerang bay trở lại dưới chân tôi,

không biết có phải nó chợt hiểu ra,

bây giờ tôi đã già (?)

nên nó bỗng tươi cười,   

mang lại cho tôi những ngày êm ả.

những ngày còn được sống thêm bên em

(giữa lúc bao nhiêu người quanh tôi đã khuất)

nhưng có thể nó đã alzheimer

nên, quên không nói cho tôi biết:

-những ngày còn được sống với em

với tôi là tình yêu cuối cùng.

-hay chính em:

là quê hương tôi đã mất!?!

nên, tôi đành phải tự nói:

“cảm ơn. thương lắm!!!”

DTL,

(Garden Grove, June 2019)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Chín 20199:11 SA(Xem: 348)
Cùng chung một lớp với tôi, sau này có những người rất nổi tiếng, như nhạc sĩ Vũ Thành An, ký mục gia Bùi Bảo Trúc, nhà báo Trương Trọng Trá…
07 Tháng Tám 20191:31 CH(Xem: 572)
đừng trông đợi, tôi vốn là bóng tối,/ không bình minh. nên chẳng có chân trời.
19 Tháng Bảy 20199:18 SA(Xem: 552)
giờ, người tâm-an-trú,/ với nguyên ngày xuất hiện.
10 Tháng Bảy 20199:58 SA(Xem: 406)
gió quy hoạch nắng, mưa cho phố./ em quy hoạch tôi: rừng lãng quên./ ngày quy hoạch tháng cho khô, héo./ thần chết quy hoạch tôi: đáy sông.
28 Tháng Năm 20199:45 SA(Xem: 652)
bình minh thả xuống tôi nụ cười héo,/ tháng, ngày dư thảng thốt cánh dơi./ bao bằng hữu theo nhau, không trở lại./ mưa, nắng tôi: khoảng cách ngại nghi đời.
24 Tháng Tư 20193:20 CH(Xem: 761)
khi những con sóng bạc đầu,/ phủ bạch kim,/ lên tóc thi sĩ họ Nguyễn
02 Tháng Tư 20191:38 CH(Xem: 815)
Cũng như thế hệ chúng tôi trong chiến tranh và di tản biết rất rõ,/ Chúng tôi có/ Một thi sĩ thơ-tình lẫm liệt, như thế.
01 Tháng Ba 20199:03 SA(Xem: 823)
chẳng phải vì ông đã đi xa. quá xa. rất lâu./ mà, vì họ đã có ông trong tim./ như ông sẽ mãi sống trong ký ức đám đông,/ tập thể./ đất nước.
12 Tháng Hai 20199:30 SA(Xem: 794)
thời đại chúng ta đang khép lại./ chúng ta rồi cũng sẽ lần lượt đi xa./ nhưng những tận hiến của bạn cho mai sau,/ sẽ mãi ở lại/ cùng hân-hoan-biển-lớn.
21 Tháng Giêng 20191:17 CH(Xem: 3289)
hồn bỗng phổng phao như mới lớn./ ngấn lệ thôi tìm môi tủi thân!.!
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-260-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 189)
Tôi xin được trân trọng chào, mừng cuộc trường-chinh-thi-ca của họ Đặng, cuối cùng, đã đến được một thổ-ngơi-thi-ca, khác.
(Xem: 155)
Ông thú nhận, ở Việt Nam, ông hoàn toàn sống trong một cảm giác bất an thường trực, y như cái cảm giác trên ba mươi năm trước mà ông đã kinh qua.
(Xem: 185)
Việt Nam là một cường quốc về thơ
(Xem: 279)
tác giả đã giới thiệu một cách lạnh lùng một trong những sắc thái đặc thù của người Việt là “truyền thống” làm thơ
(Xem: 377)
sau một thời gian “xuất giá” theo Osho, Nguyễn Diệu Thắng đã được bằng hữu gọi một cách thân mật là “Thắng Osho”?
(Xem: 6794)
Du Tử Lê nói ông chỉ muốn im lặng. Trong phần hỏi-đáp rất ngắn dưới đây, nhà thơ Du Tử Lê có giải thích về sự im lặng của ông, với nhiều ngụ ý.
(Xem: 279)
Ta có thể nói tranh và thơ của Du Tử Lê đã hòa quyện thành một.
(Xem: 368)
Tôi đọc trường khúc Mẹ Về Biển Đông của Du Tử Lê lần đầu giữa một mùa hè khô hạn,
(Xem: 500)
Ông chia sẻ nhận định: “Nếu cứ nhớ mãi những ấu thơ của mình, có lẽ người ta sẽ bớt đi hận thù mà vui sống bên nhau.”
(Xem: 453)
Một dấu nối lặng lẽ với hôm qua, Sài Gòn, khi ta gặp lại một người quen cũ, đã lâu, trong câu chuyện mới. Du Tử Lê, ông vẫn làm thơ, sống thơ.
(Xem: 884)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 1368)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 1499)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 21212)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 15845)
Nhà báo Vũ Ánh phỏng vấn Du Tử Lê 11-2013
(Xem: 13592)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 16820)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 14858)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 13360)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 11295)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 10383)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 10571)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 9635)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 9326)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 10779)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 15821)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 22534)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 28005)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,
(Xem: 19464)
Tên thật Nguyễn đức Quang, sinh năm 1944 tại Sơn Tây. Theo gia đình vào Nam năm 1954
(Xem: 20631)
ơn em thơ dại từ trời/theo ta xuống biển vớt đời ta trôi/ơn em, dáng mỏng mưa vời
(Xem: 24660)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 22644)
Nhan đề đầu tiên của ca khúc “Hạnh phúc buồn,” là “Trong tay thánh nữ có đời tôi.”
(Xem: 19023)
Bác sĩ Bích Liên tốt nghiệp cử nhân Khoa học tại Đại Học UCI (1982), Tiến sĩ Y Khoa Đại học UCI (1987
Khách Thăm Viếng
2,277,117