ORCHID LÂM QUỲNH - Tưởng Niệm Bố, Du Tử Lê

11 Tháng Mười Hai 20199:29 SA(Xem: 6239)
ORCHID LÂM QUỲNH - Tưởng Niệm Bố, Du Tử Lê

https://www.youtube.com/watch?v=qgWFkcCpA0o

Bài Tưởng Niệm

 

Mọi nỗi đau đều cần một sự nhiệm mầu để vượt qua.

 

Cách đây mấy ngày, mẹ LQ  có hỏi: Con sẽ nói gì, con phải viết xuống. Dù là 1 tên tuổi lớn, bao giờ bố cũng viết xuống.  Cũng đọc trước.  LQ chìu lòng mẹ, và viết trước để đưa mẹ đọc. Nhưng hôm nay, LQ quyết định sẽ không nói theo bài đã được nhà nước kiểm duyệt.  Mình đang live mà.

 

Mọi nỗi đau đều cần một nhiệm mầu để vượt qua, và sự thật luôn nhiệm mầu. 

 

LQ không tôn thờ, không thần tượng  thi sĩ Du Tử Lê, không đắm chìm trong cõi thơ Du Tử Lê, vì căn bản LQ yêu âm nhạc, chứ không yêu thơ. Nhưng, LQ yêu bố mình da diết.   

 

Và từ khi tự cho mình đã đủ trưởng thành, và sau những lần bạo bệnh, tình yêu ấy được chuyển hóa sang một khuôn mặt khác, đó là tình mẹ con. LQ yêu ông như yêu một đứa trẻ. Yêu sự ngây ngô, vụng về của ông. Yêu những lời nói thật ông chỉ dành riêng cho gia đình.  Ông kể hết tất cả mọi chuyện cho gia đình nghe, từ chuyện cafe, đến chuyện những mối tình. Đến chuyện kiếp sau ông muốn làm phụ nữ.  Và gia đình là nơi ông tìm về nương náu. Nên ông luôn lấy gia đình ra làm bia đỡ đạn.  Thí dụ ông muốn từ chối ai điều gì, ông thường nói: “Để anh về hỏi ý chị T.”  Sau này khi bị mẹ than quá thì ông chuyện hướng sang Rock n Roll. Khi muốn từ chối, ông nói: “Anh phải về trông cháu!”  Nhưng cả gia đình vẫn chiều ông như một đứa trẻ.  Một đứa trẻ với rất nhiều lỗi lầm, và lỗi lầm lớn nhất của ông, là đã bay lên trời, để “nến tôi cháy đỏ mùa chia biệt.” (*) Nhưng LQ, mẹ, Hân, và cả Rock n Roll sẽ nói với ông rằng: Đã thương con rồi là thương suốt đời, và thương hết cả lầm lỗi của con.

 

Đối với gia đình, “nghìn năm ông vẫn là đứa trẻ, cần tay mẹ như thuở lên năm.” (*) 

 

Mọi nỗi đau, luôn cần một nhiệm mầu để vượt qua.  Có lẽ vì vậy trong mấy ngày hôm nay, hai mẹ con, dù không nói gì với nhau, đặt từng vị trí trong quá khứ, đã sống thật đằm thắm với bố.  Và cả hai mẹ con, mệt nhoài vơ vét những kỉ niêm. Cây viết, ly nước, cái nón của ông. Dù cái nón đã bị thất lạc. Hai mẹ con tha thiết xin lại cái nón của ông, nhưng cái nón vẫn không trở về.  Cách đây mấy hôm, LQ có nhận một tin nhắn nói rằng. “Em thấy điều đó có cần thiết không? Chị nghĩ để cho người ta làm kỉ niệm. Nhà mình đã có quá nhiều kỉ niệm với bố rồi. Điều đó có cần thiết không em?”

 

Thưa chị, em hiểu ý chị. Nhưng hôm nay em cần chị hiểu một điều: ông Du Tử Lê, Tô Thùy Yên, Mai Thảo, Anh Bằng, Phạm Đình Chương… là những người bất tử. Vì nếu thật sự chị yêu quý họ, khi chị về nhà hôm nay, vần thơ của họ sẽ còn nguyên vẹn trên kệ sách. Vì đó là ngọn lửa cho đời sau, kiếp khác. Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn nữa.

 

Mọi nỗi đau đều cần sự nhiệm mầu để vượt qua, em tự hứa với lòng, mình sẽ sống tử tế với nhau: “Trước khi thành quá muộn.”

____________

 

(*) Thơ Du Tử Lê

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 15631)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 11399)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 17970)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 8364)
Để khuây khỏa nỗi buồn của cảnh đời tỵ nạn, nhạc sĩ Đan Thọ đã học cách hòa âm nhạc bằng máy computer.
(Xem: 7177)
Mới đây, có người hỏi tôi, nếu không có “mắt xanh” Mai Thảo, liệu hôm nay chúng ta có Dương Nghiễm Mậu?
(Xem: 131)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 398)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 21657)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 13249)
Nấu cơm là công việc duy nhất trong ngày có liên quan đến cộng đồng gia đình, mà, gần đây Bố đã được miễn, vì cả nhà cứ bị ăn cơm sống hoài.
(Xem: 642)
Luận văn Thạc Sĩ/ Chuyên ngành: Văn học Việt Nam của Vũ Thị Lê Duyên
(Xem: 16616)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 6239)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 6341)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 6493)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 7654)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 27700)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 19014)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 22971)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 20167)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 19248)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 16781)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 15306)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 16170)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 14614)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 14207)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 21795)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 29285)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 32775)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,