THUỴ VI - Nợ người

27 Tháng Bảy 202211:19 SA(Xem: 2599)
THUỴ VI - Nợ người

Đây là một câu chuyện mà tôi không biết bắt đầu từ đâu, mặc dù, người đọc khi đọc nhân vật, tình tiết... – có người sẽ cho là thật, hoặc không thật, nhưng với tôi, sau khi đắn đo rất lâu và quyết định ngồi xuống, gõ những dòng này, tôi gõ với tất cả xúc cảm đang rưng rưng trong lòng.

Câu chuyện được giở ra từ cái chết của một người đàn bà, mà, thời con gái, nàng ấy đã là người đẹp – một vẻ đẹp rắn rỏi với sóng mũi cao vút và làn da bánh mật nâu bóng tuyệt đẹp. Nàng tên Du, cái tên như con trai, cái tên như ngang bướng, không biết khuất phục là gì. Nhưng, ai ngờ!

Tôi với Du chỉ là bạn, nhưng thân lắm. Có thời Du ở trên nhà tôi để đi học và chúng tôi xem nhau như chị em ruột thịt.

Thời đó, Du đang có người yêu, và tôi cũng đang có chàng làm thơ thường kề cạnh.

Khác với Du, trong khi Du luôn khỏe mạnh thì tôi rất yếu ớt. Trong khi Du cất tiếng hát lảnh lót thì tôi thường đắm chìm trong mộng mơ lãng đãng. Trong khi Du dễ dàng thân thiện với nhiều người thì tôi lại nhút nhát. Tuy nhiên, tôi là người được hưởng trọn sự thương yêu và chăm sóc từ anh chàng làm thơ và Du.

Nói về anh chàng làm thơ là nói theo cách của tôi, chứ thực ra anh ấy sống bằng nghề làm báo – những tờ báo văn học tuổi Ô Mai, Mây Hồng, Tuổi Ngọc….

Anh ấy và tôi cùng thương nhau. Mối tình khá sâu đậm nhưng rất trẻ con. Chúng tôi thường bát phố cùng nhau, cùng đi uống nước ở những quán có những cặp như Lê Uyên và Phương, Từ Dung và Từ Công Phụng hát với nhau…

Nhiều đêm khi rời quán để đi bộ tới nơi gửi xe, chúng tôi nắm tay nhau mà đi chứ chưa dám hôn nhau. Có đêm, sau trời mưa, anh cởi đôi sandal cho đôi chân trần tôi vọc trong những vũng nước, còn anh cứ xoay xoay đôi giày trên tay và rôm rả nói cười….

Mối tình đẹp vậy mà đi vào ngõ cụt khi một hôm tôi tình cờ thấy anh đi với nàng con gái khác. Tà áo lụa màu xanh đi phất phơ ngang tiệm sách nơi tôi đang đứng như giải lụa đen khiến tôi tối mắt. Trên đường về nhà, tôi có một quyết định chóng vánh là sẽ tránh mặt anh tức khắc.

Quyết định như thế nên nhiều lần anh đến nhà bấm chuông mà tôi nhất định không chịu gặp, chỉ có Du xuống nhà nói chuyện với anh mà thôi.

Chúng tôi chiến tranh lạnh như thế vài tuần thì tôi nhận được mảnh giấy “Em, hãy đi cùng anh đến quán Tre nghe Khánh Ly hát để anh xin lỗi em. Có em rồi anh đâu cần có ai nữa hả em?"

Tôi cất mảnh giấy đó trên bàn và không trả lời, và, dĩ nhiên không cho gặp. Bài thơ ca tụng tà áo xanh đăng đâu đó là dấu chấm hết của anh và tôi.

Du nói tôi độc đoán và ghen quá mức. Du cũng là người tìm mọi cách cho chúng tôi làm hòa lại với nhau… Có lẽ anh và tôi cùng kiêu như nhau, hoặc chúng tôi có duyên mà không nợ nên sau đó, khi tôi bồi hồi ân hận việc mình làm thì anh lại bặt vô âm tín.

Rồi nghe nói, anh có người con gái khác tên Liên Hương.

Chúng tôi chắc chắn đi hai ngã. Trong khi tôi đang quên anh, chuẩn bị lập gia đình thì một buổi sáng anh đứng trước cổng nhà, chận tôi lại để tặng quyển truyện đầu tay anh mới in.

Quyển truyện kể về một cô bé mồ côi. Cô bé mà khi ngoài đời đã có lần anh viết “Anh không thể phù phép hóa cho em một người Mẹ như em hằng ao ước, nhưng anh có trái tim và lửa của trái tim...” Những dòng chữ đó đã khiến tôi tuôn nước mắt không biết bao nhiêu lần.

Tôi lập gia đình với người đàn ông khác, và, Du lập gia đình với người yêu.

Hơn 20 năm sau, trong khi những kỷ niệm xưa đã phủ lớp bụi quá khứ thì một hôm Du gọi cho tôi biết nàng có về Việt Nam và có ghé thăm chàng làm thơ. Nhiều lúc nghĩ đến chuyện xưa, tôi vẫn mường tượng các chàng ngày xưa giờ lủ khủ con đàn cháu bầy, nhưng ai dè Du cho biết chàng làm thơ vẫn còn làm thơ và chàng lại là người đàn ông độc thân như bấy lâu nay.

Du cứ hay gọi kể chuyện về chàng làm thơ, còn tôi có lần nói “May mà chị không lấy ông ấy. Nếu không thì vì ghen mà chết!" Du nghe nín thinh một hồi rồi nói “Anh ấy vẫn còn thương chị mà" Tôi bật cười lớn “Thôi đừng nói xàm, chị giờ cháu ngoại, cháu nội mấy đứa rồi. Có phải là nàng thơ ngày xưa đâu!” Du nói “Để em gửi những bài thơ cho chị xem nha “Tôi thối thác “Em ơi, ông ấy yêu nhiều người lắm, nay cô áo vàng, mai cô áo xanh, mốt cô áo trắng… Đừng tin nha em." Giọng Du trầm xuống nhưng chắc nịch "Anh ấy rất yêu chị, đó là sự thật."

Bẵng đi khá lâu, Du gọi tới báo tin rụng rời “Em bị cancer!" Tôi còn đang chưng hửng chưa biết nói gì thì Du nói “Em chỉ còn vài tháng." Tôi hoảng kinh tìm chỗ ngồi xuống để trấn tĩnh thì Du tiếp “Trong khi em còn khỏe và tỉnh táo nên em muốn cho chị biết một chuyện để sau này có ra đi, em thảnh thơi mà đi…"

Du cho tôi biết là Du rất yêu anh chàng làm thơ của tôi. Bấy nhiêu năm trời Du đã dồn nén tình cảm của mình và thậm chí Du giấu biến những lá thư trần tình rất dài của chàng làm thơ gửi cho tôi. Du còn biết "tà áo xanh" đó là em gái của một người bạn viết văn ngoài miền Trung nhờ chàng làm thơ dẫn đi xem phố sá Saigon chứ không phải bồ bịch gì cả. Liên Hương cũng là một cô bé hay ghé Tòa soạn gởi thơ đăng báo mà thôi, nhưng Du đã cố tình mập mờ cho tôi thêm giận thêm hờn. Du muốn tôi hiểu lầm, ghen, cắt đứt quan hệ. Du hy vọng sau khi tôi lập gia đình với người khác thì Du sẽ đến với chàng làm thơ.

Nhưng rồi, chuyện tình cảm của Du không được đáp lại nên Du lấy người đàn ông thương cô ấy bấy lâu nay.

Lấy chồng được vài năm thì vợ chồng Du sang Mỹ theo diện đóng tiền đi chính thức.

Cuộc sống không như là mơ, đời sống vợ chồng đồng sàng dị mộng cho nên kéo dài thêm hơn chục năm thì cả hai ly hôn.

Du là người đàn bà độc thân vui tính làm nghề làm đẹp cho người nên nàng rất thong dong và một hôm Du bay về tìm thăm người đàn ông làm thơ. Biết người làm thơ hay ca tụng mái tóc dài nên Du vẫn nuôi dưỡng mái tóc xõa tràn lưng tuyệt đẹp.

Du kể, họ có những ngày thân ái, nhưng câu chuyện loanh quanh một hồi là nhắc đến… tôi. Du kể tiếp, có lần để thử chàng ấy Du nói tôi bị một tai nạn và khuôn mặt bị biến dạng... Chàng làm thơ im sững một hồi rồi bày tỏ “Dù cô ấy có biến thành bụi, tôi vẫn nhớ…"

Sau lần nói chuyện đó thì Du gửi tới tôi vài chục bài thơ của chàng làm thơ… Tôi chậm rãi đọc từng bài thơ nhưng không chắc những bài đó chàng viết cho tôi, mặc dù tôi có thấy cái note kèm theo “Rút hết ruột gan ra để viết cho cô ấy..." Tuy nhiên, có những bài chỉ đọc cái tựa là tôi bàng hoàng vì chỉ có chúng tôi mới biết những danh từ mà chúng tôi cùng đặt cho một kỷ niệm hay lời hẹn nào đó. Thí dụ như mỗi mùa trăng tròn - chúng tôi đã thi vị hóa gọi đó là “đêm Nguyệt Rằm." Chúng tôi cũng giao hẹn, trong đêm này, dù ở đâu, chúng tôi nhất định cùng tìm nhau, nắm tay nhau, bên cạnh nhau\ ...

"Trăng mười sáu chênh vênh đối bóng
Nguyệt qua rằm trải mộng tôi mơ
Chờ em ta vẫn mong chờ
Thương tăm cá lặn đáy hồ rêu xanh
Con nhện giăng tơ mành đã rối
Tiếng vạc sành bổi hổi ru đêm
Lá vườn rơi trút về em
Mai ngồi xõa tóc bên thềm nắng mưa
Đường phía trước ngày thưa, nẻo vắng
Hoa bên rào vàng lắm mong ai
Gió se vời vợi cửa ngoài
Nhắc lời hẹn chớ để phai nhạt lòng
Trăng vẫn sáng mênh mông thềm cửa
Ta một mình ngồi dựa bóng ta
Gửi em một chút quê nhà
Để xa xôi lắm không là người dưng."

Hoặc có lần tôi hỏi “Bậu là gì hả anh?" thì chàng trả lời “Đó là lời gọi người đàn bà mà người đàn ông nhà quê rất mực yêu thương…"

"Qua như con dế trên đồi
Gáy khan một buổi nhớ hồi lãng du
Bậu đi bỏ lại tình sầu
Trăng tàn nguyệt tận sương rầu rầu bay
Ngày đi vội đã hết ngày
Năm trôi tháng cạn cát dày chân xưa
Thềm khô một vết rêu mùa
Qua nghe trong ngọn gió đùa vàng phai
Bậu bên trời rét đông dài
Qua xuân hạ tới thu hoài nhớ mong
Một đường mây trắng mênh mông
Đã mưa nắng muộn đã bềnh bồng thêm
Những mười năm nhớ vào quên
Hỏi thời gian chắc có quen một người
Hỏi xa xưa nét môi cười
Nghiêng nghiêng vạt tóc mắt rười rượi trao
Bỗng thương một ngã ba nào
Quán hò hẹn cũ - Đường xao xác chiều
Áo vàng ngược phố liêu xiêu
Thời qua và bậu mới yêu lần đầu
Những mười năm tiếp theo mau
Đã ai tính được bể dâu lấp tràn
Hơn nửa đời én bay ngang
Bên qua bên bậu đông tàn xuân trôi."

Cuối cùng rồi Du cũng ra đi.

Tôi gọi báo tin cho chàng làm thơ biết và kể hết sự tình.

Chàng làm thơ thở dài “Mong cô ấy yên nghỉ vì Du biết anh chỉ thương có mình em thôi mà"

Hình như có gì đó đang cứa trái tim tôi ./.

Hầm Nắng
(8/5/2022 )
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
07 Tháng Sáu 20248:55 SA(Xem: 491)
Những ngày sau, rồi những ngày sau nữa, tôi không gặp lại anh ta. Tôi vẫn đều đặn ngồi uống cà phê chỗ công-tơ, ngồi một mình. Cà phê quán này làm như không còn ngon như trước...
30 Tháng Năm 20248:20 SA(Xem: 863)
Khi nàng đứng dậy thì ông lão đã qua đời. Bình minh cháy đỏ ngoài cửa sổ và trong ánh sáng ban mai, khu vườn đã phủ đầy hoa tuyết ướt.
22 Tháng Năm 20242:43 CH(Xem: 731)
Chị đến gần, áp mặt mình vào mặt bà, rồi lại áp sang mặt ông. Cả hai đều không còn thở nữa. Chị chạm tay mình lên vai Sato, anh ta không có phản ứng nào, không phát ra tiếng động nào, hình như anh cũng đã “chết”.
15 Tháng Năm 202412:38 CH(Xem: 508)
Bạn bè lứa tuổi tôi tới nay đều đã vượt qua mức tám chịch.
07 Tháng Năm 202410:34 SA(Xem: 726)
Ở đây, hồi đó có người nói là cần “một tấm lòng”.
30 Tháng Tư 20248:38 SA(Xem: 593)
chỉ được trở về với tàu ngựa cũ mà thôi, tim anh vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn có thể cảm, nghĩ và yêu thương.
26 Tháng Tư 20248:51 SA(Xem: 604)
Anh linh anh Hoàng Khanh ơi, cậu con trai anh đang cho tôi thêm một ráng mây vàng nữa để tôi có cơ hội nhìn lên bầu trời xanh.
21 Tháng Tư 202410:55 SA(Xem: 852)
Còn tôi thì cứ ngồi đấy mà nhìn gã hiện diện trong nhà mình. Tôi hoàn toàn lúng túng với hai chữ đồng bào.
09 Tháng Tư 20249:24 SA(Xem: 938)
Mối tình dành riêng cho nàng mà tôi giữ miết ở trong lòng từ bao nhiêu năm,
02 Tháng Tư 202411:15 SA(Xem: 1061)
Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.
Du Tử Lê Thơ Toàn Tập/ Trọn bộ 4 tập, trên 2000 trang
Cơ sở HT Productions cùng với công ty Amazon đã ấn hành Tuyển tập tùy bút “Chỉ nhớ người thôi, đủ hết đời” của nhà thơ Du Tử Lê.
Trường hợp muốn có chữ ký tác giả để lưu niệm, ở Việt Nam, xin liên lạc với Cô Sóc, tel.: 090-360-4722. Ngoài Việt Nam, xin liên lạc với Ms. Phan Hạnh Tuyền, Email:phanhanhtuyen@gmail.com
Ở lần tái bản này, ngoài phần hiệu đính, cơ sở HT Productions còn có phần hình ảnh trên dưới 50 tác giả được đề cập trong sách.
TÁC GIẢ
(Xem: 16791)
Tuy nhiên, thế hệ 1940-1950, cũng lại là thế hệ cung cấp cho văn chương miền Nam 20 năm, những bài thơ, những trang
(Xem: 9464)
Loạt bài của Nguyên Vũ / Vũ Ngự Chiêu được độc giả, nhất là giới quân nhân đón nhận nồng nhiệt
(Xem: 17812)
Ông là một nhà văn nổi tiếng của miền Nam.
(Xem: 12910)
Từ hồi nào giờ, giới sinh hoạt văn học, nghệ thuật thường tập trung tại thủ đô hay những thành phố lớn. Chọn lựa mặc nhiên này, cũng được ghi nhận tại Saigòn, thời điểm từ 1954 tới 1975.
(Xem: 19647)
Với cá nhân tôi, tác giả tập truyện “Thần Tháp Rùa, nhà văn Vũ Khắc Khoan là một trong những nhà văn lớn của 20 năm văn học miền Nam;
(Xem: 4396)
Tôi mượn câu thơ kết trong bài 'Đêm, nhớ trăng Sài Gòn' của Du Tử Lê để làm tựa cho bài viết này, bài viết về ông: Du Tử Lê - một nhà thơ có tầm ảnh hưởng lớn đối với văn chương Việt Nam.
(Xem: 1216)
Nói một cách dễ hiểu hơn, thơ ông phù hợp với kích cỡ tôi, kích cỡ tâm hồn tôi, phù hợp với khả năng lãnh nhận, thu vào của tôi, và trong con mắt thẩm mỹ tôi,
(Xem: 1638)
Chúng tôi quen anh vào cuối năm 1972.
(Xem: 1670)
Anh chưa đến hay anh không đến?!
(Xem: 22979)
Giờ đây tất cả mọi danh xưng: Nhà văn. Thi sĩ. Đại thi hào. Thi bá…với con, với mẹ, với gia đình nhỏ của mình đều vô nghĩa. 3 chữ DU-TỬ-LÊ chả có mảy may giá trị, nếu nó không đứng sau cụm từ “Người đã thoát bệnh ung thư”.
(Xem: 19588)
Tình Sầu Du Tử Lê - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Thái Thanh
(Xem: 8314)
Nhưng, khi em về nhà ngày hôm nay, thì bố của em, đã không còn.
(Xem: 9305)
Thơ Du Tử Lê, nhạc: Trần Duy Đức
(Xem: 8866)
Thời gian vừa qua, nhà thơ Du Tử Lê có nhận trả lời phỏng vấn hai đài truyền hình ở miền nam Cali là SET/TV và V-Star-TV.
(Xem: 11607)
Triển lãm tranh của Du Tử Lê, được tổ chức tại tư gia của ông bà Nhạc Sĩ Đăng Khánh-Phương Hoa
(Xem: 31176)
Tôi gọi thơ Du Tử Lê là thơ áo vàng, thơ vô địch, thơ về đầu.
(Xem: 21195)
12-18-2009 Nhà thơ Du Tử Lê phỏng vấn nhạc sĩ Thân Trọng Uyên Phươn
(Xem: 25958)
Khi gối đầu lên ngực em - Thơ Du Tử Lê - Nhac: Tịnh Hiếu, Khoa Nguyễn - Tiếng hát: Đồng Thảo
(Xem: 23389)
Người về như bụi - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Quốc Bảo - Tiếng hát: Kim Tước
(Xem: 22184)
Hỏi chúa đi rồi em sẽ hay - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Hoàng Thanh Tâm - Tiếng hát: Tuấn Anh
(Xem: 20271)
Khái Quát Văn Học Ba Miền - Du Tử Lê, Nguyễn Mạnh Trinh, Thái Tú Hạp
(Xem: 18522)
2013-03-30 Triển lãm tranh Du Tử Lê - Falls Church - Virginia
(Xem: 19653)
Nhạc sĩ Đăng Khánh cư ngụ tại Houston Texas, ngoài là một nhạc sĩ ông còn là một nha sĩ
(Xem: 17324)
Triển Lãm Tranh Du Tử Lê ở Hoa Thịnh Đốn
(Xem: 16433)
Triển lãm Tranh và đêm nhạc "Giữ Đời Cho Nhau" Du Tử Lê đã gặt hái sự thành công tại Seattl
(Xem: 25054)
Nhà báo Lê Văn là cựu Giám Đốc đài VOA phần Việt Ngữ
(Xem: 32487)
ngọn cây có những trời giông bão. ta có nghìn năm đợi một người
(Xem: 35249)
Cung Trầm Tưởng sinh ngày 28/2/1932 tại Hà Nội. Năm 15 tuổi ông bắt đầu làm thơ,